Thông tin truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Phần Cuối

Chết Rồi Tao Yêu Chồng Phần Cuối

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

62

Chết Rồi Tao Yêu Chồng Phần Cuối

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
- Tháng sau My lại bay qua Sing. Minh hơi giật mình, đứng phắt dậy. - Sao??? Cứ ngỡ là My về luôn rồi chứ? - Minh tự nghĩ thế.My không hề nói. - Thế khi nào thì trở lại đây? Giọng Minh bắt đầu lạc đi. - Không trở về? - Tại sao? Bây giờ thì cậu nổi nóng thực sự. - Bạn trai My bên đó. - Bạn trai? Còn... Minh.. - là bạn thân. Minh ngồi phịch xuống gkế. - My về đây. Cô gái cột cao tóc chậm rãi bước ra cửa. Không quên nở một nụ cười. - My không bao giờ đánh rơi hạnh phúc của mình chỉ vì những cảm xúc...

– Tháng sau My lại bay qua Sing.
Minh hơi giật mình, đứng phắt dậy.
– Sao??? Cứ ngỡ là My về luôn rồi chứ?
– Minh tự nghĩ thế.My không hề nói.
– Thế khi nào thì trở lại đây?
Giọng Minh bắt đầu lạc đi.
– Không trở về?
– Tại sao?
Bây giờ thì cậu nổi nóng thực sự.
– Bạn trai My bên đó.
– Bạn trai? Còn… Minh..
– là bạn thân.
Minh ngồi phịch xuống gkế.
– My về đây.
Cô gái cột cao tóc chậm rãi bước ra cửa. Không quên nở một nụ cười.
– My không bao giờ đánh rơi hạnh phúc của mình chỉ vì những cảm xúc thóang qua.. Như thế là có lỗi.
Minh ngồi đó.
– Minh đưa My về..
– Không cần… Quan tâm đến ai đó nghĩ đến Minh đi.
My bước đi lòng hơi chùng xuống. Cô bước đi nhẹ nhàng không ngoái lại nhìn dù biết Minh vẫn đang nhì theo đằng sau. Cô buồn thực sự , thì ra cô chẳng khác gì người thứ 3 chen vào, tkì ra cô là nguyên do của sự đau đớn trog người khác.. Cô thích Minh thực sự.. Nhưng không muốn chấp nhận mọi chuyện như thế.. Nếu một ngày Minh lại đối xử với cô như với An? … Thở dài.. Có lẽ.. Cô nên kiếm một người bạn trai bên Sing..
Nước mắt rơi. Minh tồi thật, cô tự nghĩ.
……
< Đi chơi với Minh.>
< Không.>
< Một lần thôi.. Lần cuối cùng.>
đầu dây bên kia ngập ngừng.
< Thôi được. Một lần.
..
My cúp máy.. Cô bỗng ngồi thừ người. Dường như có điều gì đó không an tâm mà cô không biết rõ. Nhưng 1 giây thôi, cô lại ổn định.. Ngày mai, cô có một cuộc hẹn. Cuối cùng.
*****
*****
Tình yêu là gì? Đó là sự hi sinh , cao cả, thiêng liêng , đẹp đẽ. Người ta có thể làm tất cả vì người mình yêu thươg dù biết sẽ ckẳng nhận lại được gì thậm chí là cả sự đau khổ..
Có nkững thứ đã mất rồi không thể lấy lại , cũg như thời gian , để rồi khiến ta phải nuối tiếc
Sáng . tại nhà Linh
An tỉnh dậy trong cái tình trạng khó coi , mệt mỏi , đầu đau như búa bỏ . Choáng váng , nó tự hỏi là mình đang bị làm sao , ngước mắt nhìn lên trần nhà và mặt đất đù biết là đây ko phải nhà mình . Ôi trời , liệu nó đang ở đâu nhỉ ? Lại còn cái mùi ói khó chịu nữa chứ , nó nhăn nhó , đưa tay lên trán toát vã mồ hôi …
– Dậy rồi hả mài ? Dậy rồi thì mời mài ngó hộ tao cái đống chất thải mài tặng tau từ sáng đến giờ đi nhanh . Điên mẹ nó mất rồi!!!!
Tiếng con Linh the thé
– Tao đang ở nhà mày hả Linh?
– Chớ không lẽ bà nghĩ bà đang vẫy cánh ở trên thiên đàng ??? Uống cho lắm vào rồi bắt tao dọn dẹp cái đống bừa của mày hỏi ai mà chịu nổi .. hả? hả? hả?
Linh vùa lau nhà vừa quay sang xửng cồ với con bạn .
– Tao ? Làm sao ?
Linh nở nụ cười rất mực ”hiền lành”
– Mày nhớ hộ tao xem hôm qua mày đi đâu , làm gì và tâm trạng mày như thế nào ?
An bắt đầu đưa tay lên trán , nhăn mặt suy nghĩ . Đột ngột nó giật nảy mình nhry bẫng người lên . Nó lao rất nhanh tới hai tay túm cổ áo Linh :
– MAU GIẢI THÍCH LÍ DO TẠI SAO TAO LẠI CÓ MẶT Ở NHÀ MÀY . LÀ RẠI SAO HẢ HẢ HẢ????
con Linh trợn tròn mắt nhìn con bạn
– Không nhớ hả ? Say zữ zời biết ai đưA mày vô đÂy ko ?
– Nói!
– Minh.
An im lặng một hồi rồi chợt thốt lên
– Không phải , chắc chắn ko phài
Linh hơi mỉm cười
– Tại sao ko phải?
– Minh hôm qua đâu có đến
– À .. Lúc mày say quá thì anh ấy đến.. rồi đưa mày vô đây . thế thôi.
Con Linh nhún vai
– Khó tin , Minh kêu …
– mày lạ hén ,lúc nào cũng bảo Minh luôn luôn nghĩ đến mày thế mà giờ ko tin Minh đưa mày vào đây …
Linh nói tỉnh bơ
– Thế là … Minh đưa tao vào đây á ?
– Ừ .
An đứng dậy
– Tao đi rửa qua cái mặt rồi về đây ..
Linh ko nói gì , chỉ gật gật đầu rồi vờ chăm chú vào công vệc .
An bước ra cửa , rồi chợt quay lại nhìn Linh rồi cười một cái.
– Nam đưa tao vào đây , đúng ko ? con bố láo này …
Linh cũng nhún vai , cười lại một điệu ranh ma
– Ai là người quan trọng nhất ?
An lại cười , nhưng ko đáp lời , mà quay đầu đi thẳng . Đi đến nửa đường về nhà nó mới nhớ ra cái điện thoại , mở máy . Nó chỉ nhận được duy nhất một tin nhắn chúc mừng sinh nhật . Vào lúc 11h . Đó là của Nam. Mỉm cười một mình , nó tiếp tục bước trên con đường dài , đã lâu lắm rồi , hiếm khi thấy nó nở lại nị cười . có điều gì đó vừa vơi đi trong lòng.
———
———
< Linh ơi tao vừa chuản bị xong một số thứ >
< ý mèn là sao ?>
< Đi chơi đi , ân kem , lâu rồi ko đi >
< Ê hê . Mèn bao há ?>
< ok , qua tao nhanh ku >
……
Nó và Linh dạo bộ trên con đường quen thuộc , cứ như muốn bù lại những ngày ko đi chơi cùng nhau . Linh huyên thuyên đủ thứ và với mong muốn nó chăm cười hơn chút . thỉnh thoảng cũng ngó cái điện thoại rồi ở cái nụ cười phát tởm , đáng nghi ngờ.
Chợt sững lại , nó nhìn qua phía bên kia đường. Đủ nhanh để nhận ra cái bóng dáng quen thuộc cùng một cô gái có mái tóc nâu , đang đùa giỡn …
Bước chân của nó chùn lại. Lưỡng lự. Và nó dừng lại dõi mắt sang bên kia. Minh và cô gái có mái tóc nâu đang đi sang đường..
– An, nhìn gì đấy.. Tao đang hỏi mày mà.
Linh quay sang, khẽ nhăn mặt hỏi.
– An..
Dường như không nghe thấy, An đứng trân trân nhìn.
– An ơi Nam đằng sau kìa. Cậu ấy vừa tới kìa..
Bỗng nhiên An giật mình, mắt mở to hoang mang.
Chiếc điện thoại rơi ra trong khi Minh và cô gái kia tung tăng bước sang đường . Sáng lên. Minh quay lại, rất nhanh , ngập ngừng, cậu cúi xuống nhặt.. Một chiếc xe máy đang phóng rất nhanh và dường như tay lái không vững , nếu không nói là một kẻ say đang lao xe đến với một tốc độ chết người…
– An! Dừng lại.. Mày làm gì thế.. AN!
RẦM!
Minh loạng choạng, người văng ra ngoài.. Cũng rất nhanh chóng nhận ra là xe không đụng phải mình. Quay đầu lại , cậu hoảng hốt nhận ra thân hình quen thuộc nằm trước bánh xe máy đã văng xa. Máu . Rất nhiều máu loang ra từ người cô gái nhỏ bé. Đó là An!
– An! An ơi.
An nằm sõng soài trên mặt đường. Người xúm đông quanh người gặp nạn. Và rất nhanh , An nhận ra có người đang đỡ mình lên.
– An ơi An, tao đây tao Nam đây.
An hơi cựa mình. Nó mở mắt , nhoè đi thấy Nam đang đỡ mình.
– Nam à… Tao biết mày .. Sẽ đến mà..
An nở nụ cười, không biết rằng người đang chảy rất nhiều máu. Nó chỉ thấy trước mặt nó, người đang ôm nó vào lòng là Nam, khuôn mặt nhăn nhó và lo lắng.
– Sao.. Lại ngốc thế…
Những câu nói đứt quãng của Nam.
– Minh… Ổn chứ?
Lúc này , Nam hơi tức giận , cậu quay lại nhìn , chỉ thấy Minh đang đứng đó , cạnh My, nhìn An mặt chết trân, bàng hoàng.
– Đừng lo cko thằng đó , nó chẳng sao cả.
Rồi Nam tức giận , quay lại.
– Minh! Hài lòng chứ?
Minh lặng người, An vừa đẩy nó ra khỏi chiếc xe tử thần đó. Cậu chậm rãi tiến tới.
– TÔI CẤM ANH TIẾN LẠI ĐÂY, ĐỪNG ĐỂ AN NHÌN THẤY ANH, ANH KO XỨNG ĐÁNG , KO CÓ QUYỀN. BIẾN ĐI.
Dường như quá tức giận. Nam gào lên. Rồi quay sang An.
– Mày.. Lúc nào cũng hành động theo ý mình… Sao phải khổ sở thế hả An?
– Cho phép tao.. 1 lần thôi, để tao được.. Bảo vệ Minh , một lần này thôi..
An mất máu, cô bé bắt đầu thở hổn hển, nói đứt quãng..
– Tao sẽ.. Đưa mày vào viện, .. Ráng lên, tao đưa mày vào viện.
Mắt nheo lại, cậu nhìn An , giọng run lên lo lắng.
– Mày , lúc nào … Cũng bên tao.
Nam bỗng ôm chầm lấy An, An cảm nhận thấy hơi ấm và tim đập thật nhanh. Nó cảm nhận là toàn thân Nam đang run lên..
Chợt nhận thấy trên mặt mặt mình có nước, ấm nóng. Không phải, nó đâu có khóc. Nó nhẹ nhàng , đưa tay lên mặt Nam , tay nó có nước, ấm. Cố gắng mở mắt nhìn lên , Nam , cậu ấy đang khóc!
– Khóc à?
– Cố lên. Tao đưa mày vào viện.
– Sao …
– Tao hiểu , hiểu ý mày, vì mày là vk tao. Hiểu ko?
– Ảo thôi mà…
An nở một nụ cười, gắng gượng.

– Ảo gì? Tao.. Yêu vk thật đấy.
Cô nhóc chợt dúi nhẹ đầu vào Nam . Lịm đi.
(đọc truyện hay tại KenhTruyen.Pro bạn nhé)
Bước chân của nó chùn lại. Lưỡng lự. Và nó dừng lại dõi mắt sang bên kia. Minh và cô gái có mái tóc nâu đang đi sang đường..
– An, nhìn gì đấy.. Tao đang hỏi mày mà.
Linh quay sang, khẽ nhăn mặt hỏi.
– An..
Dường như không nghe thấy, An đứng trân trân nhìn.
– An ơi Nam đằng sau kìa. Cậu ấy vừa tới kìa..
Bỗng nhiên An giật mình, mắt mở to hoang mang.
Chiếc điện thoại rơi ra trong khi Minh và cô gái kia tung tăng bước sang đường . Sáng lên. Minh quay lại, rất nhanh , ngập ngừng, cậu cúi xuống nhặt.. Một chiếc xe máy đang phóng rất nhanh và dường như tay lái không vững , nếu không nói là một kẻ say đang lao xe đến với một tốc độ chết người…
– An! Dừng lại.. Mày làm gì thế.. AN!
RẦM!
Minh loạng choạng, người văng ra ngoài.. Cũng rất nhanh chóng nhận ra là xe không đụng phải mình. Quay đầu lại , cậu hoảng hốt nhận ra thân hình quen thuộc nằm trước bánh xe máy đã văng xa. Máu . Rất nhiều máu loang ra từ người cô gái nhỏ bé. Đó là An!
– An! An ơi.
An nằm sõng soài trên mặt đường. Người xúm đông quanh người gặp nạn. Và rất nhanh , An nhận ra có người đang đỡ mình lên.
– An ơi An, tao đây tao Nam đây.
An hơi cựa mình. Nó mở mắt , nhoè đi thấy Nam đang đỡ mình.
– Nam à… Tao biết mày .. Sẽ đến mà..
An nở nụ cười, không biết rằng người đang chảy rất nhiều máu. Nó chỉ thấy trước mặt nó, người đang ôm nó vào lòng là Nam, khuôn mặt nhăn nhó và lo lắng.
– Sao.. Lại ngốc thế…
Những câu nói đứt quãng của Nam.
– Minh… Ổn chứ?
Lúc này , Nam hơi tức giận , cậu quay lại nhìn , chỉ thấy Minh đang đứng đó , cạnh My, nhìn An mặt chết trân, bàng hoàng.
– Đừng lo cko thằng đó , nó chẳng sao cả.
Rồi Nam tức giận , quay lại.
– Minh! Hài lòng chứ?
Minh lặng người, An vừa đẩy nó ra khỏi chiếc xe tử thần đó. Cậu chậm rãi tiến tới.
– TÔI CẤM ANH TIẾN LẠI ĐÂY, ĐỪNG ĐỂ AN NHÌN THẤY ANH, ANH KO XỨNG ĐÁNG , KO CÓ QUYỀN. BIẾN ĐI.
Dường như quá tức giận. Nam gào lên. Rồi quay sang An.
– Mày.. Lúc nào cũng hành động theo ý mình… Sao phải khổ sở thế hả An?
– Cho phép tao.. 1 lần thôi, để tao được.. Bảo vệ Minh , một lần này thôi..
An mất máu, cô bé bắt đầu thở hổn hển, nói đứt quãng..
– Tao sẽ.. Đưa mày vào viện, .. Ráng lên, tao đưa mày vào viện.
Mắt nheo lại, cậu nhìn An , giọng run lên lo lắng.
– Mày , lúc nào … Cũng bên tao.
Nam bỗng ôm chầm lấy An, An cảm nhận thấy hơi ấm và tim đập thật nhanh. Nó cảm nhận là toàn thân Nam đang run lên..
Chợt nhận thấy trên mặt mặt mình có nước, ấm nóng. Không phải, nó đâu có khóc. Nó nhẹ nhàng , đưa tay lên mặt Nam , tay nó có nước, ấm. Cố gắng mở mắt nhìn lên , Nam , cậu ấy đang khóc!
– Khóc à?
– Cố lên. Tao đưa mày vào viện.
– Sao …
– Tao hiểu , hiểu ý mày, vì mày là vk tao. Hiểu ko?
– Ảo thôi mà…
An nở một nụ cười, gắng gượng.

– Ảo gì? Tao.. Yêu vk thật đấy.
Cô nhóc chợt dúi nhẹ đầu vào Nam . Lịm đi.
Bệnh viện tấp nập người qua lại, ai cũng vội vã. Ngoài phòng chờ, có 3 người đang ngồi lo lắng. Đó là mẹ An , Nam , và Linh. Mẹ An khóc nức nở , bà lo lắng . Bác sĩ đẩy cửa bước ra.
– Con gái tôi sao rồi bác sĩ?
Bà mẹ sốt sắng hỏi.
– Mất quá nhiều máu, chúng tôi cần người cho máu gấp, chậm trễ sẽ..
Bác sĩ chưa nói hết lời, bà lảo đảo , khuỵ xuống.
– Bình tĩnh bác ơi.
Nam và Linh hoảng hốt.
– Lấy máu cháu đi.
Cả hai đều đồng thanh.
Vị bác sĩ nhìn 2 người không cảm xúc gì.
– Thôi được, hai người xuống đây xét nghjệm máu .
………….
Nam lo lắng. Cậu hy vọng có cùng nhóm máu với An , chưa bao giờ cậu cần cô bé như lúc này. Không thể dùng máu của mẹ An. Bà rất yếu.
Cả 2 từ phòng xét nghjệm bước ra. Gương mặt thất vọng thấy rõ. Họ đều không cùng nhóm máu.
Nam quay người, cậu ôm chặt vị bác sĩ.
– cháu xin bác sĩ, hãy cứu lấy cô bé ấy..
Ông bác sĩ nhìn Nam thở dài.
Bỗng , một giọng nói vang lên.
– Bác sĩ. Lấy máu cháu.

****
****
An tỉnh dậy trong bệnh viện , cô thấy trước mặt mọi vật đều có màu trắng. Cô nhóc biết mình đang ở trong bệnh viện .
– An ! Tỉnh rồi à? Ổn chứ?
Một giọng nói vang lên bên cạnh , nó đưa mắt nhìn. Đó là Nam , cậu đang rất lo lắng.
– Lại vào viện rồi…
An thều thào.
– Mày… Đúng là.. Con dở.
Nam vừa lo cậu vừa tức. Đáp lại lời , An chỉ cười một cái.
– Tao hỏi mày.. Trả lời nhé?
An cất tiếng.
– Mới tỉnh mà còn muốn hỏi . Hỏi gì hỏi đi.
– Kể về mày.
– Tao á? Tao thì có gì mà kể. Mày cái gì chả biết hết rồi.
– Bố mẹ?
Nam hơi giật mình, rồi cậu thở dài lắc đầu.
– Họ làm ăn ở nước ngoài, thỉnh thoảng mới về, mà mỗi lần về chẳng được bao lâu. …
– Và.. Mày ở một mình.
Nam gật đầu.
– Mày chưa bao giờ kể.
Cậu thở dài.
– Hỏi xog chưa mẹ nội?
– Chưa.
– Hả? Còn gì nữa?
An bật cười khanh khách. Không ai nghĩ cô bé vừa thoát khỏi tử thần.
– Trước khi tao ngất đi… Có người nói gì ấy…
Nam bỗng đỏ bừng mặt, nhìn vào cô nhóc đang nở nụ cười vô cùng tinh quái.
– Nói gì? Vớ vẩn.
An lại bật cười.
– Hình như là…
Nam giãy người, bịt chặt miệng cô bé. Nửa khóc nửa cười.
Cạch.
Cửa phòng bật mở, cả 2 đều quay sang . Đó là Minh. Anh đang đứng trước cửa.
– Cút đi!
Giọng nói này là của An. Ngay khi Nam định cất lời.
– Anh xin lỗi!
An bỗng giãy người lên.
– Tôi bảo anh cút đi.
An trợn trừng mắt nhìn Minh. Đến Nam cũng ngạc nhiên vì thái độ này.
Minh ko biết nói sao cả , anh nhìn An một lúc lâu, nhận thấy sự tàn nhẫn của bản thân. Anh khép cửa lại và bước ra ngoài.
– An… Mày lạ quá.. Tao ko nghĩ là…
– Minh đâu có xứng đáng.
An nói. Cô lạnh lùng.
– Mà .. Mày biết ai cho mày máu ko?
– Ai?
– Đoán thử xem.
– Cô gái có mái tóc màu nâu.
Cạch!
Cửa phòng bật mở , lần này bước vào là My.
– Cô nhóc hôn mê lâu thật đấy. Gần tuần rồi còn gì.
Không gian im lặng, An , cô vẫn lặng ko nói gì, cô vừa kịp biết cô gái đang đứng trước mặt chính là người cứu mình.
– Cậu.. Cho tôi nói chuyện với An được chứ? 5 pkút thôi.
My đánh mắt sang nhìn Nam, một sự cầu khẩn . Nam hiểu ý, cậu đứng dậy. Bước ra ngoài cửa. Không quên quay lại nói nhẹ vào tai An.
– Tao sẽ vào sớm . Vk ạ.
An bỗng cười hiền , nhóc đáp lại.
– Ừ. Ck.
Nam bước ra ngoài , cô gái tóc nâu bước tới bên cạnh giường cô nhóc. Im lặng.
– Chị… Là người cho máu em?
An phá tan sự im lặng bằng một câu hỏi.
– Đừng ngạc nhiên.
– Tại sao?
– Minh là một kẻ tệ, tôi biết An phải chịu nhiều nỗi buồn và đau đớn, có lẽ tôi là nguyên nhân gây ra . . . Cái cảm giác đó tôi hiểu. .. Tôi sắp sang Sing. Coi như.. Đây là món quà tôi giành cho cô nhóc..
My nói ngắn gọn. Cô chỉ nói vẻn vẹn có vài câu. Nhưng cũng đủ để nó hiểu.
Nói rồi My đứng dậy.
– Hãy nhớ vẫn còn có người bên cạnh cô nhóc. Có lẽ, tôi phải đi rồi.
Cô bước ra khỏi phòng. Đồng thời Nam cũng vừa quay lại, họ chỉ khẽ gật đầu chào nhau một cái.
………..
– Cô ấy thật tốt.
An cất tiếng.
– Cô ấy thôi á? *lườm*
Nam quay sang nhìn.
– Ừ. Cô ấy.
An chớp chớp mắt
– Thế còn thằng cha đang ngồi trước mặt vk đây thì sao???
Nam nói có vẻ gì đó hơi bực bội, xen lẫn giận dỗi. An chỉ bụm miệng cười.
– Ác nhưn ác đức chứ tốt cái nỗi gì?
– GÌ? VK DÁM NÓI TAO THẾ Á.
– Tại sao ko?
An vênh mặt , nom dễ thương phải biết , nó cười toe. Nam thấy hơi ngộ , thằng bé bỗng đỏ bừng mặt .
– Giỏi lắm… Ra viện chết với tao …
– Không . Ngu gì chết chung. Héhé.
Nam trợn tròn mắt, cậu dứ dứ nắm đấm doạ doạ. An chỉ cười , Nam chợt nhận ra là lâu lắm rồi không thấy nụ cười tươi chói củ An như thế.
– Này. Sắp thi rồi đấy.
– Chắc rớt lun rồi.
Nam giật mình quay sang .
– Chưa thi sao biết.
*cười*
– điên kia. Cười gì? Từ giờ tao kèm.
– Nếu ko rớt.. Tao sẽ..
– Sẽ sao?
– Chưa đỗ nên chưa nói.
– Dở người…
Hjhjhj

******
******
Phần 5: Ánh sáng trở lại.
Trên đoạn đường dài. Có một con bé rất ư là tung tăng đến trường. Đặc biệt gặg ai nó cũng cười thật tươi.
Két!
Một chiếc xe chặn nó lại. Một nụ cười toả nắng.
– Vk lên xe tao chở đi học.
– Tao không nhầm thì… Hìhì.. Trường ck ở hướng ngược lại.
Nói rồi An chỉ tay hướng theo .
– Tao muốn đưa, lên nhanh, rồi tao vào lớp.
An cười híp mý, nó nhảx phóc lên xe Nam , giờ thì nó đủ can đảm để đón nhận tình cảm mới mẻ, nhưng chỉ là bước đầu, chỉ là nó để Nam thân hơn, nó sẵn sàng cho ai đó một cơ hội để quan tâm.
…………..
Nó bước vào lớp với một thái độ mới, một tâm trạng mới, và cả một vẻ ngoài mới, không còn vẻ ủ rũ ngày thường.
Cả lớp nhìn nó lạ hoắc ngạc nhiên nhưng cũng chả để tâm gì nữa.
Nó test nhanh bài kiểm tra tkử 45 phút và khiến cả lớp choáng toàn tập với số điểm là 8.5 / 10. Nó cười hãnh diện. Một bộ mặt mới.
Tan học, nó thu dọn sách vở , chuẩn bị đi về. Theo thông lệ , nó bước ra ngoài cổng trường đợi Linh lấy xe.
– Bùi Dương An.
Một giọng nói cắt ngang bước đi của nó. Nó dừng chân , ngước mắt lên nhìn. Trước mặt nó là 1 con bé quen thuộc, con bé mà đã đánh nó 2 lần. Cứ gọi là Tóc đỏ. Tóc đỏ mặt hằm hằm bước tới, đằng sau là 2 con bé khác.
– Sao?
An đáp lạnh.
– Sao á? Ăn nói ngoan ngoãn một ckút. Tao đến xử mày, khốn kiếp..
Tóc đỏ trợn mắt nkìn nó. Nó không tỏ ra chút gì sợ hãi, thái độ bình tĩnh đến đáng ngờ. Lũ học sinh đi học về , thấy hay hay xúm đông vào hóng hớt. Con Linh vừa lúc chạy ra nhăn nhó hỏi nó.
– Này.. Con nhỏ này xử mày mấy lần rồi đó.. Dây dưa làm gì..
An lắc đầu, nó nở một nụ cười hiểm. Gạt tay con bạn sang.
– Cứ để đó tao lo.
Linh nhìn vào mắt nó, thở phào một cái , yên tâm rồi. Mỗi khi An nở nụ cười quái dị như thế này thì kiểu gì cũng xog, và lắc đầu lo lắng cho con nhỏ tóc đỏ đang hùng hổ kia.
– Muốn gì thì nói nhanh nhé! Chị bận lắm.
Nó vênh mặt. Du côn phải biết.
..K e n h t r u y e n . p r o..
– Á à… Mày… Tao phải xử mày cho mày ngoan ra một chút.
Tóc đỏ bừng bừng mặt . Tức giận. Định lao đến.
– Từ từ đã nào..
An cười. Nó quay lại chỗ đám đông.
– Mình tên An , học sinh lớp 12a4 , các bạn làm chứng nhé, mình ko hề gây sự mâu thuẫn đánh nhau nhé.
Sau đó, An dơ tay chữ V cười thật tươi, lũ học sinh ngơ ngác gật đầu.
Tóc đỏ lao tới , định dơ tay tát nó.
Rầm!
Tóc đỏ văng ngã xuống đất với một cú hất nhẹ nhàng của An. Con bé ngã sõng soài trên mặt đất , tức giận lồm cồm bò dậy. Tự hỏi tại sao.
– Mày định làm gì?
Linh níu tay áo nó, hỏi nhỏ.
– Còn làm gì nữa, đập cho nó một trận.
An trả lời một cách ngây thơ vô số tội. Vừa lúc 2 con bé đứng sau định lao đến.
– Muốn yên thân thì cút sang chỗ khác.
An gằn giọng, giọng nó đanh lại như ra lệnh. Hai con nhỏ ko hiểu sao cũng đứng sững lại.
– Nhanh! Hay để tao dần cho chúng mày một trận.
Hai con bé nhìn sang chỗ Tóc đỏ đang bò dậy. Lắc đầu rồi tự lùi ra đằng sau.
An từ từ bước tới, ngồi xuống trước mặt con Tóc đỏ. Nó nở nụ cười giết người. Túm lấy cổ áo nhỏ.
– Mày đánh đi. Giỏi đánh đi. Đừng nghĩ tao nhịn là tao sợ.
An nói, giọng nó chuyển sang tông đe doạ. Con bé tóc đỏ nhìn nó , định làm gì đó.
Bốp…
Những cái tát thô bạo giáng thẳng vào mặt con bé. Nó tát ko thương tiếc. Chỉ có mấy đứa học sinh đứng há hốc mồm ngạc nhiên. Tóc đỏ là con bé có tiếng. Và đang bị An tát tới tấp.tóc đỏ muốn chống cự. Nó dơ tay muốn gạt An ra. Nhưng.
An túm tóc( du côn ) , nó tiếp tục tát, cào mặt con nhỏ. Hại nó hai lần bị thương.
– Xin lỗi chị đi.
An trợn mắt, nó nhìn Tóc đỏ kiểu đe dọa.
– Mày…
Tóc đỏ long sòng sọc như vừa bị sỉ nhục.
– Không à?
Rầm!
An túm áo, một lần nữa lại ném nó xuống đất. Nó quay sang đám đông.
– Tìm giúp tôi cái ghế nhựa.
Cả lũ ngơ ngác ko hiểu gì. Giọng con Linh đầy lo lắng.
– Làm j vậy mày?
– Ném thẳng vào cái mặt nó. Vết sẹo ở tay tao cũng là từ cái ghế nhựa đấy.
– Ác qúa mày..
An nở nụ cười.
Bỗng từ trong đám đông. Một thằng con đi ra, tay cầm theo chiếc ghế nhựa bước vào.
– Có ghế nè bạn. Ngưỡng mộ bạn gkê.
An cười, tay nó chạm vào ghế, nhìn sang Tóc đỏ đang nằm chết trân nhìn nó.
– Mày định làm thiệt hả, cẩn thận chết người.
Linh lo lắng nhìn nó.
– Chết càng tốt, nó còn mong tao chết cơ mà.
Chào thua. An nói giọng bơ đi như ko có suy nghĩ gì.
Bỗng. Tóc đỏ hốt hoảng.
– Em .. Xin lỗi.. Đừng ném ghế… Em xin lỗi..
Tóc đỏ bò về phía An, và khóc sợ hãi. Thái độ của An chứng tỏ nó sẽ làm thật. An bật cười.
– Biết xin lỗi cơ à. Hóa ra cũng sợ chết.
Con bé không biết nói gì, lẩm bẩm vài câu xin lỗi.
– Cút!
An nói như ra lệnh. 2 con bé đang tái xanh mặt cũng vội vàng leo lên xe máy phóng vội. An phủi phủi tay , nó dơ 2 ngón tay nhìn Linh.
– Chị An đã trở lại và lợi hại gấp đôi..
– Ăn hại gấp bội.
– Haha
cả 2 ôm bụng cười. Nó nhẹ nhàng bước tới chỗ cậu bạn lúc nãy.
– Phiền bạn trả lại ghế giúp mình.
Thằng nhóc ngây ngô gật đầu. Nó xua xua đám đông tản đi. Nhảy phóc lên xe con bé cười đắc thắng , ngạo nghễ.
………………..
………………..
Phần cuối: Chết rồi tao yêu chồng
Tua nhanh đến ngày hôm sau, nó mới vừa bước chân vào lớp cả lớp đã àoào xúm đông xúm đỏ quanh nó. Trong khi nó còn ngây ngô không hiểu chuyện gì.
– Bà An … Shock thiệt nhá.
Một vài đứa xúm xít vào nó.
– Gì vậy mấy mẹ?
Bỗng một giọng nó to bật lên.
– HỘI NHỮNG NGƯỜI PHÁT CUỒNG VÌ VẺ CÁ TÍNH CỦ DƯƠNG AN LỚP 12a4.
– Chính xoác người lập ra hội này là các bạn nam trong trường đó.
An ngớ người.
– Rảnh rang wá ha?
– An lớp ta ngày hôm qua đã cho nhỏ tóc đỏ te tua đó cả nhà.
Giọng một con bé hãnh diện.
An lắc lắc đầu, nó về chỗ cất cặp.

Bỗng. Lớp trưởng ghé đầu vào lớp.
– An. Xuống hội trường thầy hiệu trưởng hỏi chuyện.
Lớp trưởng ngoắc ngoắc tay ra ý.
Cả lớp lại quay sang nhìn nó. ” chắc lại vụ hôm qua ”

………………..
– Thưa thầy.
An bước vào.
– Em là Bùi Dương An?
– Vâng. Em là Bùi Dương An.
– Em có biết em đang học lớp 12 và chuẩn bị thi ko?
– Dạ
– Hôm qua em có tham gia đánh nhau trước cổng trường, em có biết chỉ cần mắc một lỗi nhỏ thì có thể ảnh hưởng đến việc ko được thi tốt nghiệp?
– Em hiểu.
– Em sẽ nhận hình phạt chứ.
Thầy hiệu trưởng nhìn xoáy sâu vào mắt nó.
– Thưa thầy em ko phải người gây hấn. Nếu em không tự vệ thì rất có thể sẽ vào viện thầy ko thể phạt em.
Ông xoay xoay cái kính.
– Thật chứ. Có lẽ thầy phải kiểm chứng.
– Thầy có thể mời các học sinh có mặt chiều hôm qua để kiểm chứng.

– Em về lớp. Tôi sẽ xem xét.
– Vâg . Thưa thầy.
Nó ung dung bước về , kiểu j tkì kiểu lũ học sinh kia hôm qua đã đồng ý làm chứng cho nó mà.
….
Nó đi học về. Nam đứng đợi nó ở cổng. Kêu nó lên xe rồi lặng lẽ đưa nó đến một qúan trà sữa.
– An này.
– Sao?
– Tao sắp đi du học.
– Bao.. Bao lâu?
An hơi giật mình. Nam đang nói rất nghiêm túc.
– 3 năm, 2 tuần nữa bay rồi. Ra chỗ bố mẹ.
– …
– Tao sẽ về. Hứa.
An ngừng uống, nó biết Nam đang nói và cố gắng làm nó yên tâm.
– Vẫn sẽ liên lạc mà lo gì.
An ko nói nó chỉ gật đầu. Không biết cảm giác bây giờ thế nào nữa, nó thấy hơi buồn , tiếc nuối, có gì đó nhói lên. Và chợt biết là nó không muốn thế.
– Chết rồi… Chết rồi..
Nó nói , giọng nó run lên , có một giọt nước mắt đọng trên khoé mi.
– Sao vậy ngốc? Đừng khóc mà, tao lo lắm , tao không quên vk đâu.
Nam bỗng luống cuống, nó bối rối không biết phải nói với An như thế nào. Nó vỗ nhẹ vai An.
– Hjc.. Chết rồi.. Chết rồi..
– Sao mà chết..

– Chết rồi tao.. Yêu ck.
Nói xong An bỗng khóc oà lên khiến cả quán trà sữa quay qua nhìn Nam ánh mắt đầy tội lỗi. Nam thấy vậy vừa ngẩn ngơ người vừa cuống cuồng dỗ dành kẻ đang khóc trước mặt mình. Nam ùn con nhỏ lên xe rời nhanh khỏi quán.
– Làm gì tự nhiên khóc giữ rứa.
An ngồi đằng sau , nó khóc rất to, khóc không biết trời trăng đâu sất.
– Huhuhu… Tao ko biết đâu.. Chết rồi.. Huhu
– Xin vk đừng có khóc tao hoảng lắm.
– CHẾT RỒI TAO YÊU CK HU..HU..HU
Giờ thì nó gào lên.. Nam bối rối, nó khẽ nhăn mày.
– Ừ ừ biết rồi vk làm ơn ngồi im đừng có khóc… Tao sợ lắm.
– HUHUHU.. KO CHỊU ĐÂU..HUHU..TAO YÊU CK.
Két! Nam dừng xe lại. Nó đứng nhìn An trân trân , có gì đó thấy hơi buồn cười mà cũng thấy lo lo.
– Đừng có khóc nữa .. Xin đấy..
– Huhuhu.. Tao yêu ck rồi đấy… Huhu… Chịu trách nhiệm đi.. Huhu..
Nam quay qua , cậu ôm chặt An, cảm nhận điều gì đó thân thương ấm áp.
– Biết rồi.. Vk hâm.. Tao chịu trách nhiệm là dk chứ gì.
Minh vỗ vỗ vai nó dỗ dành.
Bỗng Nam đặt nên môi nó một nụ hôn nhẹ. Chốc thoáng. Nó im bặt.
– Phù. May quá hết khóc rồi.
An ngước mắt nhìn nó.
– Đi phải giữ gìn sức khoẻ .
Nam chỉ cười.
Đưa nó về hết đoạn đường dài.

Một bất ngờ.

Một buổi chiều.
– Vk ơi , tao cho vk này.
An mở hộp và bên trog có rất nhiều ảnh nó và Nam chụp cùng nhau những ngày gần đây.
– Nhiều nhỉ?
– Giữ cẩn thận đấy. Còn phải để lại cho các con.
– Hả?
– Tao sẽ học trong nước.
Mới kịp nói đến đây, An “zê” một cái rồi ngã thẳng vào người thằng bé ( nój đúng hơn là ngồi thẳng lên bụng thằng bé) tha hồ hú hét và quậy. Nam dùng hết sức ủn người nó ra và kịp đặt lên môi nó một nụ hôn. Hạnh phúc và ngọt ngào.
The end

Bình luận