Thông tin truyện Cô vợ nhí 18 tuổi Tập 4

Cô vợ nhí 18 tuổi Tập 4

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

83

Cô vợ nhí 18 tuổi Tập 4

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
Nhỏ vừa đi vừa thở, xem như tô phở sáng nay theo mây theo gió mất rồi. Càng nghĩ nhỏ càng tức, vung chân nhỏ đá mạnh hòn sỏi một cái. _Ui da! Ngước ánh mắt cực kỳ “ăn năn ” lên, nhỏ nhìn xem nạn nhân của mình là ai. Chợt nhỏ phá lên cười. _Hahahahahahahah….. _Anh bẻ răng em bây giờ! I….I….M….M… _Tưởng ai, hóa ra anh hai, hihi!- Nhỏ vẫn cười- Cái mặt anh trông “đáng yêu” quá! _Nhờ phước em đấy!- Hoàng nhăn nhó- Sao mà em ám anh hoài vậy Phong? _Tại em là em anh mà! _Chắc kiếp trước anh vụ...

Nhỏ vừa đi vừa thở, xem như tô phở sáng nay theo mây theo gió mất rồi. Càng nghĩ nhỏ càng tức, vung chân nhỏ đá mạnh hòn sỏi một cái.

_Ui da!

Ngước ánh mắt cực kỳ “ăn năn ” lên, nhỏ nhìn xem nạn nhân của mình là ai. Chợt nhỏ phá lên cười.

_Hahahahahahahah…..

_Anh bẻ răng em bây giờ! I….I….M….M…

_Tưởng ai, hóa ra anh hai, hihi!- Nhỏ vẫn cười- Cái mặt anh trông “đáng yêu” quá!

_Nhờ phước em đấy!- Hoàng nhăn nhó- Sao mà em ám anh hoài vậy Phong?

_Tại em là em anh mà!

_Chắc kiếp trước anh vụng đường tu!- Hoàng lắc đầu rất ư là tội nghiệp.

_Chết anh đi!

Nhỏ đấm thùm thụp lên vai Hoàng, hai anh em cười nắc nẻ. Vậy đó, mặc dù bày trò chọc ghẹo, cạnh khóe nhau nhưng hai anh em thương nhau hết sức. Phải nói họ là một cặ bày trùng, phối hợp cực kỳ ăn ý trong nhìu phi vụ từ “làm ăn ” của nhóm Windspeed. Ở đây phải kể thêm một người nữa, cũng là thành viên kỳ cựu của nhóm, quậy cũng không kém đâu. Đấy, người đó đang đến đấy.

_Vui quá nhỉ?

_Uhm anh em ta mà!

_Lúc nãy có người còn chạy vào bảo tao ra can! Sợ hai anh em mày xáp lá cà nữa đó!

_Cũng sắp rồi! Nhưng thấy tao đẹp não nùng quá nên anh tao không nỡ!

_Ừ, trong mày cũng “não nùng ” quá nhỉ?

Hơi nhột trước ánh mắt của Minh Hằng, nhỏ đưa mắt nhìn lại mình. Đúng là “não nùng” thật. Tay chân thì lắm lem, mặt mày thì bơ phờ, đầu tóc thì rối bù. Đây, kết quả của một cuộc chạy nước rút.

_Sao? Chuyện gì mà mày trông ghê thế?- Hằng cười cười.

_Tao hận! Tao hận!

_Tao biết! Nhưng mà để chút nữa rồi hận! Giờ mày không vào học ah?

_Ừ hai đứa vào lớp đi! Tí ra về có phi vụ đấy!- Hoàng huơ huơ bức thư- Khá thú vị!

_OK! Gặp anh hai sau!

_Chào anh!- Hằng vẫy tay chào rùi kéo nhỏ đi.

Vào đến giảng đường, nhỏ vẫn còn cười. Công nhận nhỏ thay đổi nhanh thật, cái mặt mới nhăn nhó đó, giờ lại cười hí ha hí hửng. Hằng lắc đầu chào thua con nhỏ bạn khác người của mình.

_Nè, bị gì cười mãi thế?

_Mày không nghe ah? Có phi vụ đấy!

_Vậy mà làm tao cứ tưởng!

_Tưởng gì?

_Tưởng có chồng thích lắm!

Ngơ ngác trước câu nói của Hằng vài giây, hiểu ra, nhỏ ré lên:

_Điên hả mày?

_Mày mới điên đó! Bộ muốn bị la hả?

_Xì cái ông thầy có cặp mắt kiến chút chai đó, thấy gì đâu mà la!

_CỐP!!!!!

_Trời, gì thế?- Nhỏ ôm đầu kêu lên.

_Nút chai này!

Ngước lên, nhỏ bắt gặp ngay anh khuôn mặt giận dữ của ông giảng viên “nút chai “. Biết mình hố nặng, nhỏ vội cười, phô hàng răng đều như hạt bắp:

_Dạ em có nói gì đâu thầy! Em chỉ nói là…là em thích chơi nút chai thôi mà!

_Liệu hồn em đấy!

Trừng mắt nhìn nhỏ một cái, ông ta bước nhanh lên tiếp tục bài giảng. Nhột nhạt bởi ánh mắt của mọi người, nhỏ cúi gầm mặt xuống, thầm trách cái tính ham ăn ham nói của mình.

Tính ra thì Hoàng lớn hơn nhỏ hai tuổi. Anh là sinh viên năm ba của đại học kinh tế. Nhỏ thì năm nay là lình mới của trường. Hằng cũng vậy. Thế nhưng cả cái trường này không ai không biết nhỏ và Hằng cả. Quậy quá mà! Cùng với Hoàng, hai đứa đã làm mưa làm gió ở cái trường này gần hai năm rồi.

Thiện tắt máy, vươn vai một cách uể oải. Cuối cùng cũng kết thúc một buổi sang với hàng tá công việc. Ai bảo làm giám đốc là sướng chứ đối với anh thì mệt kinh khủng luôn. Vậy mà người ta cứ tranh giành nhau, có lẽ cuộc sống là vậy chăng? Phải chăng nó là một chuỗi những bon chen, giành giật với nhau mà đống tiền cơ hồ trở thành một thế lực vạn năng? Vớ lấy cái áo, Thiện lắc đầu cho những suy nghĩ lung tung văng khỏi đầu, anh còn phải đi đón Tiểu Phong và Minh Kỳ nữa.

“Một cánh bướm trắng, thấp thoáng trong chiều nắng…”, điện thoại reo, nhìn vào màn hình, Thiện nở một nụ cười nửa miệng. Bật máy, anh nói:

_Bộ “con nít ” bị lạc ah?

_Nghĩ sao zạ?

_Hay là “con nít ” nhớ “người lớn “?- Thiện vẫn giữ giọng trêu chọc.

_Nhớ nhớ nhớ cái con khỉ!- Nhỏ dấm dẳng.

_Hahahaha! Không biết con khỉ nào xui xeo bị cô nhớ nữa?

_Ờ…chắc con khỉ…”trâu”!

_Chưa nghe bao giờ!

_Thì là con khỉ “trầu già ” đó!

_Hỗn đí đó!- Thiện nghiêm giọng. Sao mà anh ghét cái câu “Trâu già khoái gặm cỏ non ” đến thế nhỉ? Mà anh tự nghĩ mình đâu đã già, hai tám thôi mà- Chờ đó đi, tôi sẽ đến đón cô ngay!

_Ấy da, thôi khỏi!- Nhỏ cuống quít- Tôi gọi ông cũng vì việc này đó!

_Sao?

_Không cần phải đón tôi đâu, cả bé Kỳ nữa! Tí nữa tôi đưa nó đi ăn và mua ít đồ luôn!

_Rãnh quá hen? Cô không biết nắng ah?

_Bộ ông quan tam tui hả?

_Nè, còn sáng mà sao mơ sớm zậy? Tôi chỉ lo cho con tôi thôi!

_Xì! Thôi, ông nhớ xin mẹ giúp tôi! Tôi cúp máy đây!

Nhỏ cúp máy cái “cụp “. Thiện cười. Lạ! Dạo này anh hay cười. Mặc dù hơn nửa tháng qua không nói chuyện với “cô vợ ” của anh bao nhiêu nhưng anh cứ cảm thấy dường như mình có nhiều thay đổi từ khi có cô. Ít nhất thì cuộc sống của anh cũng bớt tẻ nhạt hơn. Và một điều may mắn cho anh nữa là Tiểu Phong thật sự yêu thương Minh Kỳ, một điều mà có ít cô gái nào làm được.

Ánh nắng gay gắt rọi xuống mặt đường, bước nhanh ra nhà xe, Thiện khẽ huýt sáo một điệu nhạc vui. Nhìn bầu trời nắng gắt, anh buông một câu nói như của ông nông dân trong truyện Làng (Kim Lân ):

_Hà, nắng gớm, về nào!

Rồi anh tự cười chính mình.

Trong khi đó, nhỏ đã đến trước trường của Minh Kỳ. Dĩ nhiên là bằng chiêc môtô của anh hai Hoàng rồi. Đang dáo dác tìm kiếm thì nhỏ nghe tiếng nói quen thuộc:

_Tui hổng sợ đâu! Mấy ông đừng có mà ăn hiếp tui!

Kia rồi! Nhỏ đã thấy Kỳ. Nó bị hai tên to con, bặm trợn dồn vào một góc tường. Chắc đã quá giờ tan trường, trời nắng gắt, lại ở một góc khuất nên chẳng mấy ai chú ý tới việc thằng bé bị bắt nạt.

_Sao mày lì quá zậy? Đưa tiền cho tao rồi tao cho về ** sữa mẹ!- Một tên nói.

_Lì nè!-Tên thứ hai nhảy sấn lại véo tay Kỳ.

_Ui da!- Thằng bé kêu lên- Hông! Mấy người là người xấu, đừng có hòng tui đưa tiền! Cứu! Cứu!

_Thằng này ngoan cố nhỉ?

_Nè! Làm gì đó?

Giọng con gái lảnh lót vang lên. Minh Kỳ mừng rỡ, đẩy tên “người xấu ” ra, chạy ùa lại ôm lấy nhỏ.

_Mẹ, mẹ, họ ăn hiếp con! Huhuhuhuhuh

_Trời đất ơi, mày có mẹ xinh thế?- Hai tên nhìn nhỏ bằng ánh mắt nham nhở-Em, em, chịu mấy anh đi, mấy anh bảo kê em con cho!

_Vậy hả?- Nhỏ liêm diêm mắt ra chiều tin lắm- Trùi ui anh này dễ thương quá, lại đây em hun phát coi!

Tên véo tay Kỳ lật đật đưa mặt ra.” Con này dễ! “, hắn khoái trí nghĩ thầm “Phen này coi bộ…sướng! “

_BỐPPPPP!- Một cú đấm đậu ngay vào mũi hắn làm hắn té bật ngửa ra, mặt đầy máu.

_Mày muốn chết hả con kia?

Tên còn lại quát tướng lên và xông thẳng vào nhỏ. Thế là một trận ẩu đã xảy ra. Một cô gái cao khoảng mét sáu rưỡi và hai tên đàn ông hộ pháp. Còn phía ngoài là một thằng bé đang đứng…cổ vũ mẹ.

_Mẹ ơi cố lên! Cố lên!

_Hự…hự…bốp…ui da…sao mày cắn rún tao thằng kia?

_Tao lộn người!

_BỐP….Ấy da…. Úi da….

Chừng năm phút thì người ta thấy hai đống thịt nằm sải lai trên đường. Nhỏ phủi phủi tay, nói:

_Cái tướng vầy mà đi bói tiền con nít! Nhục vô đối! Ê…mai mốt lựa người mà chọc nha mấy bé bự!

_Hahahah hoan hô mẹ!- Minh Kỳ reo. Dùng hết sức lực trẻ con, nó đá một cú vào chân tên đã véo tay nó, khoái trí nói- Chết mày chưa? Cho mày chừa? Mày hổng chừa, cho mày chết!

_Con có về không hả Kỳ?

_Dạ, về!

Thằng bé chạy lại, leo tót lên chiếc môtô, ôm chặt lấy nhỏ. Chiếc xe rồ ga rồi phong đi, bỏ lại sau lưng cái nhìn thú vị của nhiều người.

Ngồi sau lưng nhỏ, Minh Kỳ cứ liến thoắng, chừng như nó vui lắm:

_Đi môtô vui ghê mẹ há!

_Ừ ngồi cho yên nào!’

_Công nhận mẹ đánh nhau hay ghê!

_Công nhận con cũng lì ghê!

_Hé hé con không có sợ đâu!

_Chưa biết ah!

_Mai mốt mẹ dạy con oánh nhau nha mẹ!

KKKEEEETTTT

Chiếc xe dừng lại trước một quán ăn nhỏ nhưng bày trí cũng khá đẹp mắt.

_Con làm tí nữa mẹ đi lố rồi đó!

_Không về nhà hả mẹ?

_Không!

Bước nhanh vào quán, nhỏ nhìn một lượt rồi tiến thẳng đến cái bàn ở góc khuất, có ba người: Hoàng, Hằng và một cô gái lạ. Minh Kỳ lẽo đẽo theo sau mẹ.

_Mọi người đợi em có lâu hông?

_Cổ anh thành cổ cò rồi nè!

_Cổ cò dễ thương mà bác hai!

_Úy trời, thằng nhóc này ở đâu lòi ra thế này?

_Em mới đi đón nó đó!- Nhỏ nói.

_Con đi môtô lại đàng hoàng mà bác hai bảo con lòi ra!- Minh Kỳ phụng phịu.

_Con chào mọi người chưa?- Nhỏ nhắc khẽ.

_Dạ con chào bác hai, chào cô Hằng!- Nhìn cô gái lạ một tí, nó cúi đầu- Con chào cô!

Đợi hai mẹ con nhỏ an vị, Hoàng gọi một dĩa cơm cho Minh Kỳ trước khi thằng nhóc kịp than đói.

_Bác hai hiểu con ghê!

_Ờ, con lo ăn đi!- Anh quay sang phía cô gái lạ- Bây giờ thì bạn có thể kể chuyện của bạn rồi đó!

_Vâng!

Một thoáng do dự trong mắt cô gái, rồi cô ta đều giọng kể. Ai cũng chăm chú lắng nghe, kể cả Kỳ, mặc dù trông nó như chỉ biết có mỗi dĩa cơm. Đại khái là cô gái nhờ nhóm của Hoàng lấy lại những tấm ảnh chụp cô ta mà một bọn hèn hạ đã dùng nó để tống tiền cô. Dĩ nhiên những tấm ảnh đó không phải là tốt lành gì.

Chăm chú nhìn cô gái trước mặt, Hoàng thầm nhận xét. . Cô ta khoảng chừng hai mươi là cùng, nhưng trang điểm đậm quá, nhìn chung thì cô ta đẹp, nhờ son phấn. Mái tóc đỏ hoe, cách ăn bận cực kì quậy làm cho người đối diện cảm thấy khó chịu.

_Bọn họ nghèo lắm ah?- Hằng hỏi.

_Sao cô hỏi vậy?

_Thì họ nghèo mới tống tiền cô!

_Bọn chúng là những cậu ấm giàu có nổi danh ở vũ trường Sao Đêm đấy!

_Một trong ba tên là con ông chủ hãng nhựa Thế Phương, đúng không?

_Chính xác!- Xoay sang nhìnTiểu Phong, cô gái nói- Cô biết họ ah?

_Không! Chỉ là nghe danh thôi!

_Bây giờ cô muốn lấy lại film gốc!- Hoàng lên tiếng- Đúng không?

_Ừ! Đơn giản đối với các người!

_Nhưng sẽ không được gì cho cô đâu!

_Tại sao?

_Cô nghĩ rằng họ chỉ giữ duy nhất một tấm ảnh để nắm đuôi cô thôi ah? Họ không biết nhân bản chúng ah?

_Vậy thì phải làm sao?- Cô gái có vẻ hoang mang- Các người có cách gì không?

_Cách thì dĩ nhiên là có!- Hoàng im lặng vài giây như dò ý- Nhưng vấn đề là…

_Tiền?

_Đúng!

_Bao nhiêu?

_Một triệu!

Ánh mắt cô gái tối sầm lại. Cô ta nhìn nhóm của Hoàng bằng cái nhìn tức tối. Nhưng chỉ ít phút thôi, cô ta thay đổi ngay nét mặt, lấy từ trong xắc tay ra tờ 500.000 dặt lên bàn, cô ta nói:

_Được thôi! Đây là tiền cọc! Phần còn lại khi nào xong sẽ đưa!

_Miễn họ không tống tiền cô nữa! OK?

_OK! Tôi chờ tin các người. Giờ thì bye!

Đợi cô gái đi khỏi, Hằng mới khó chịu nói:

_Anh có thấy mình quá đáng không?

_Em muốn nói gì?

_Lấy như thế là qua nhiều! Nếu các sơ ở trại trẻ biết anh tống tiền như thế để giúp họ thì họ không nhận đâu!

_Hãy suy nghĩ kỹ điều em nói!- Hoàng có vẻ giận.

_Thôi!- Tiểu Phong can- Hai người rỗi hơi cãi nhau quá hả?

_Vậy mày nói đi, lấy như zậy là quá nhiều, đúng không?

_Không đâu!- Phớt lờ ánh mắt khó chịu của Hằng, nhỏ tiếp- Cô ta là một đứa hợm người. Nếu mày biết cô ta đã khinh rẻ người nghèo như thế nào thì mày sẽ thấy như vậy là quá ít. Theo tao nghĩ vụ này là cũng tại cô ta, quen một lúc ba tên, ăn cả ba, nào ngờ bị cho vào tròng.

_Anh đã từng thấy cô ta dùng tiền để làm nhục một cô bồi bàn!- Hoàng tiếp lời.

_Vậy lí do ba tên kia giàu mà vẫn tống tiền cô ấy chỉ vì muốn lấy lại vốn ư?- Hằng thảng thốt- Vậy thì đê tiện quá!

_Bởi vì bọn chúng quá hèn nên tụi mình mới phải giúp cô gái đó!

Cả ba im lặng. Riêng Hằng, cô cảm thấy hối hận quá, tự dưng không biết gì mà con mở miệng trách Hoàng, làm anh giận. Như hiểu được tâm trạng của Hằng, nhỏ cười cười nói gì đó với bé Kỳ, thằng bé gật đầu lia lịa.

_Ấy da! Người lớn rồi hổng có giận dỗi như con nít nha!

_Trời! Con dám chọc bác Hai hả Kỳ?

_Ý, con có nói gì bác Hai đâu! Con nói phong long, ai nhiều…

_Nhiều gì?

_Ai nhiều tóc thì dính!

_Hahahah! Bác hai sợ con thiệt đó Kỳ!

Mọi người cùng cười, Hoàng lắc đầu chào thua thằng bé. Quả nó sinh ra là để làm con Tiểu Phong mà.

_Thôi! Bác thua con!- Quay sang Hằng, anh nói- Huề nhé!

_Ừ!- Hằng ngượng ngùng- Em xin lỗi!

_Nè, nè, hai người có muốn bàn kế hoạch nữa không zậy?- Nhỏ nhắc khéo khi thấy anh trai mình và nhỏ bạn thân cứ “bắt tay” hoài.

_Ừ! Em nói thử xem!

_Gậy ông ta đập lưng ông!

_Ý mày là…

_Ta dùng chiêu của tụi nó để xử tụi nó!- Hoàng tiếp lời.

_OK! Vậy tối nay em sẽ gửi kế hoạch cụ thể cho hai người!

_Ừ, còn bây giờ thì…

_ĂN THÔI!

Mọi người trong quán quay lại thì chỉ còn thấy mấy cái đầu cắm cúi với tiếng muỗng đũa khua loạn xạ. Bắt gặp cái nhìn lạ lẫm của mọi người, Minh Kỳ nhún vai cười rất “đàn ông “.

Nhỏ thức dậy bởi tiếng ” bính bong” của cái đồng hồ treo tường. Bảy giờ. Vậy là nhỏ đã ngủ hơn năm tiếng rồi. Lúc trưa về nhà, chào mẹ chồng xong là nhỏ phóng thẳng lên phòng và…ngủ. Ôi trời, bụng nhỏ đang đánh lô tô đây này. Bụng đói, đầu thì nhức bưng bưng, nhỏ cảm thấy tủi thân hết sức. Phải chi bây giờ ở nhà thì nhỏ tha hồ nũng nịu với mẹ và nội, nhưng mà…Leo xuống giường, nhỏ chép miệng :

_Ăn trước đã, buồn sau!

Lê chân xuống nhà bếp trong trạng thái mơ ngủ, nhỏ có cảm tưởng là mình sắp gặp xui xẻo và…

_Rầm!

_Trời ơi! Tượng đâu mà dựng giữa nhà thế này!- Nhỏ nhăn nhó.

_Tượng cái đầu cô!

_Hứ xui xẻo gì đâu!- Ngước nhìn Thiện, nhỏ gắt- Không biết đỡ người ta ah?

_Cô bộ bị xi cà que hả?

_Sao mà ông đáng ghét thế hả?

_Ờ kệ tôi!- Thiện quay đi, được vài bước, anh bỗng hỏi- Ủa cô xuống bếp chi vậy? Hết đồ ăn rồi!

_Gì? Sao hết?

_Nó đây nè!- Anh chỉ tay vào cái khay mình đang cầm.

_Ông…

Vụt đứng dậy, nhưng nhỏ lảo đảo rồi té. Hoảng hồn, Thiện vội chụp lấy nhỏ. Nằm gọn trong tay anh, nhỏ thút thít khóc.

_Cô sao vậy?- Anh hơi rối.

_Tôi đói lắm! Huhuhu.

_Định dùng khổ nhục kế để cướp đồ ăn ah?

_Thật mà, ông hổng thương tôi sao?

Trời đất! Nhỏ này ghê thiệt. Thiện sắp chào thua rồi, kiểu này thì anh có mà nhịn đói. ” Ủa mà sao cô ta nóng vậy ta? “, Thiện nhận thấy điều đó, xoay nhìn nhỏ, trong bộ mặt cô tội quá, làm anh nao cả lòng.

_ Cố nhõng nhẽo thấy mà ghê!Cô bệnh hả?

_Không biết nữa, nhức đầu quá!- Nhỏ cố đứng dậy, rời khỏi tay Thiện. Tự dưng nhỏ thấy mình kì cục quá, ai đời lại nhõng nhẻo với Thiện như vậy chứ.

_Để tôi đưa cô lên lầu nghỉ!

Không để nhỏ kịp từ chối, anh bế nhỏ đi thẳng lên phòng. Sau khi đã đặt nhỏ nằm yên trên giường, anh mới nói:

_Nghỉ đi, tôi đi mua cái gì cho ăn, rồi uống thuốc!

_Mọi người đâu hết rồi?

_Dì Ba giúp việc thì đi thăm bạn. Mẹ với Minh Kỳ thì đi mua sắm. Còn Quốc Huy thì chưa có về. Bộ có việc gì ah?

_À không! Thấy vắng nên tôi hỏi!

Nghe tới Minh Kỳ, nhỏ chợt lo lo, không biết là nó có nói gì cho mọi người biết không nữa. Nhỏ có dặn nó rồi, nhưng cái miệng đó thì ôi thôi, lắm chuyện ghê luôn. Thấy Thiện dợm bước đi, nhỏ gọi:

_Nè!- Nghe tiếng gọi, anh quay lại-Sao tối nào ông cũng bế tôi qua ngủ trên giường hết zạ? Còn ông thì sang phòng làm việc ngủ!

_Ai nói! Tự cô leo qua giường! Sợ cô lại hiểu lầm nên tôi mới phải cuốn gói đi đó chứ!

_À vậy hả? Xin lỗi nha!

_Tôi đi đó!

Nói rồi Thiện bước nha ra ngoài. Thật sự thì chính anh bế nhỏ qua đó. Tối tối cứ thấy nhỏ nằm như con tôm luộc trên sa lông là anh không sao cầm được. Anh thấy mình tệ quá. Đối xử với nhỏ như vậy thì không đáng mặt đàn ông tí nào. Vả lại, vợ anh còn bé lắm. Không làm gì để anh phải xử tệ đến thế.

Bảo là ra ngoài mua đồ nhưng nghĩ sao Thiện lại xuống bếp, bắt nồi lên nấu cháo. Ít khi nào anh nấu đồ ăn cho ai ngoại trừ mẹ anh và Quế Phương, vậy mà hôm nay lại đi nấu cháo cho con nhóc tì này. Anh thật không hiểu nổi mình.

Chừng mươi phút, Hoàng trở lại phòng với một tô cháo nghi ngút khói. Anh lay nhỏ dậy:

_Ăn cháo nè! Ăn rồi uống thuốc nữa!

_Híc sao lại là cháo, tôi ghét cháo nhất đó!- Nhìn mặt nhỏ thiệt là khổ sở.

_Ghét cũng phải ăn!

Nhìn cái mặt nghiêm nghiêm, lạnh lạnh của Thiện, nhỏ ngán hết sức. Thôi thì ăn đi cho anh ta vừa lòng. “Vả lại cũng là công ông ấy lo cho mình mà! “, nhỏ nhủ thầm.

_Ngon không?

_Ngon!- Nhìn Thiện, nhỏ do dự đôi chút rồi nói- Tôi muốn xin ông cái này!

_Chuyện gì!

_Mai mốt ông cho tui ngủ trên giường đi! Ngủ ở sa lông đau lưng lắm!

Thiện quay đi. Anh chợt thấy xấu hổ với chính mình và với nhỏ nữa. Vợ ngủ trên giường của chồng mà cũng phải xin. Tại nhỏ hiền, chứ nếu người khác chắc anh không yên.

_Ừ, cô cứ ngủ trên đó! Tôi sẽ sang phòng làm việc!

_Không cần đâu! Giường rộng mà, chỉ cần ông với tui nằm xa một chút thôi!

_Tùy cô! Nhưng mà phải hứa với tôi một chuyện!

_Ông nói đi!

_Không được gọi tui bằng ông nữa! Già lắm biết không!

Nhìn thấy gương mặt phụng phịu của Thiện, nhỏ phì cười, khẽ gật đầu.

_Ừ, vậy thì gọi anh nhá! Anh yêu! Hahahahah.

Tiếng cười trong trẻo của nhỏ phá tan cái không gian im lặng của ngôi nhà và cũng dường như phá đi khoảng cách giữa hai người.

Bình luận