Thông tin truyện Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 11

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 11

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

59

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 11

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
- Tại con , tại con đùa dai nên cô ấy mới bị té như thế. Bà Mai cố nén tiếng thở dài. - Không sao đâu con. Nó hiền hậu , trời không nở đoa. đầy đâu. Phong im lặng nhìn cửa phòng cấp cứu. Nếu Thụy Kha có mệnh hệ nào chắc Phong sẽ điên lên mất. Cánh cửa bật mở , Phong nhào đến. - Vợ tôi sao rồi bác sĩ ? Vị bác sĩ mở khẩu trang nhìn Phong. - Vợ anh ? Phong khẩn trương. - Vâng ạ. - Mời anh theo tôi. Phong nhìn mẹ rồi nhìn người bác sĩ đã đi qua , lòng anh dấy lên sự hoang mang cùng cực. Anh lao theo...

– Tại con , tại con đùa dai nên cô ấy mới bị té như thế.
Bà Mai cố nén tiếng thở dài.
– Không sao đâu con. Nó hiền hậu , trời không nở đoa. đầy đâu.
Phong im lặng nhìn cửa phòng cấp cứu. Nếu Thụy Kha có mệnh hệ nào chắc Phong sẽ điên lên mất.
Cánh cửa bật mở , Phong nhào đến.
– Vợ tôi sao rồi bác sĩ ?
Vị bác sĩ mở khẩu trang nhìn Phong.
– Vợ anh ?
Phong khẩn trương.
– Vâng ạ.
– Mời anh theo tôi.
Phong nhìn mẹ rồi nhìn người bác sĩ đã đi qua , lòng anh dấy lên sự hoang mang cùng cực. Anh lao theo trước ánh mắt âu lo của mọi người.
o0o.
Sau ba ngày nằm viện về nhà , Phong không rời Thụy Kha nửa bước. Cô đã trở nên khù khờ hoàn toàn , lời bác sĩ cứ vang lên bên tai Phong như một lời phán xét ” Cô ấy bị tổn thương một vùng trí nhớ cộng thêm tình trạng tâm lý quá ức chế. Vợ anh sẽ rơi vào tình trạng mất trí và trầm uất rất khó chửa trị. Dường như cô ấy không muốn nhớ nữa “.
Thụy Kha lơ ngơ không cười , không nói , lúc nào cũng nhìn đăm đăm vào khoảng không. Tuy có điều cô dường như nghe và hiểu được mọi điều. Bảo cô đi tắm thì cô tắm , bảo cô đi ngủ thì cô đi ngủ , nhưng cũng chỉ có Phong nói là cô làm mà thôi.
Khoát lên vai Kha chiếc áo khoát , Phong nhẹ nhàng.
– Đi xuống vườn chơi , Kha thích không ?
Thụy Kha nhìn Phong như vật thể lạ , Phong nén tiếng thở dài , cầm tay cô dẫn đi.
– Anh dẫn em đi ăn kem nha.
Đưa cô xuống vườn , Phong múc từng muỗng kem cho cô ăn.
– Ngon không em ?
Thụy Kha nhìn anh hồi lâu rồi nhoẻn miệng cười khiến Phong suýt làm rơi ly kem.
Anh đặt ly xuống nhìn sâu vào mắt cô bất chợt anh ôm siết lấy Thụy Kha.
– Cám ơn em , Kha ơi ! Anh cảm ơn em nhiều lắm.
Phong cứ ôm cô mãi cho đến khi Thụy Kha kêu lên , anh mới buông.
– Kem … kem.
Anh reo lên sung sướng.
– Ôi ! Em nói rồi. Cám ơn trời đất , vợ tôi nói rồi.
Phong nhẩy cẩn lên trước mặt Thụy Kha. Bóng tối đã làm anh không thấy được hai giọt nước mắt đang lấp lánh.
Đặt ly kem vào tay Kha , Phong bảo.
– Ăn đi em !
Cô lại cười và tiếp tục ăn. Nụ cười của cô dù vô hồn nhưng làm Phong mừng phát điên.
Anh hét vang.
– Mẹ Ơi ! Kha nói rồi , cô ấy cười rồi mẹ Ơi.
Bà Mai ngồi trong phòng tự nãy giờ đã nghe hết mọi lời Phong nói , bà lặng lẽ lấy khăn lau nước mắt. Mấy hôm nay bà cứ cầu kinh liên tục , bà xin hãy lấy mạng bà để thay cho đứa con dâu bất hạnh.
Trên sân thượng , Vũ cũng thấy mắt mình say xè. Đan Phượng quên cả giữ kẻ , ôm lấy anh khóc nấc.
– Chị Kha … em thương chị ấy quá.
Vũ an ủi người yêu.
– Rồi chị ấy sẽ khoẻ ngay thôi … em đừng khoc” nữa.
Đan Phượng định chạy xuống thì Vũ ngăn cô lại.
– Đừng xuống em. Hãy để anh Phong bên chị ấy. Tình yêu của anh Phong sẽ tạo nên điều kỳ diệu. Anh tin rồi đây anh chị ấy sẽ vui vầy hạnh phúc.
Cả hai đứng bên nhau nhìn xuống hai người ở dưới. Phong đang ngồi nhìn Thụy Kha ăn kem. Anh cứ ngắm mãi hình ảnh cô lúc này như sợ chốc nữa cô sẽ tan đi.
– Anh dẫn em đi dạo nhé !
Kha cứ nhìn anh , ánh mắt cô trong bóng đêm thật trong , thật sáng. Phong muốn hôn lên đó nhưng anh không dám.
Cầm tay cô , anh kéo nhẹ.
– Đi em !
Kha bước bên cạnh Phong , chẳng biết cô có lạnh không mà nép sát vào người anh , Phong choàng tay qua dìu cô. Anh thì thầm.
– Ngày trước hai đứa mình thường chở nhau đi lòng vòng thành phố , em nhớ không ? Em ngồi phía sau anh khi anh nói điều gì không vừa ý , em hay gỏ đầu anh rồi nói ” cái đầu mày , Xù ” em nhớ chăng. Anh hỏi em chịu anh không em cũng chửi. Lúc đó em gấu lắm. Lúc đó anh không nhận ra là mình đã yêu em , anh nhường em mọi thứ nhưng không biết đó là tình yêu. Anh yêu em , Kha ơi !
Mặc cho Phong nói gì Thụy Kha cứ nép vào người anh ngó nghiêng qua hai bên đường. Có khi cô tung tăng phía trước rồi tròn mắt nhìn đôi tình nhân hôn nhau bên lề đường vắng. Phong kéo mãi cô mới đi theo.
Đi mãi đến công viên nhỏ , Phong ngồi ghế đá nhìn Thụy Kha tung tăng chạy nhảy.
Một cô gái ăn mặc hở hang đi lại ngồi xuống cạnh Phong.
– Sao ngồi buồn vậy anh hai ? Đi chơi với em không anh Hai ?
Phong gắt lên.
– Cô đi chỗ khác đi.
Phong định đứng lên thì Thụy Kha đã chạy đến cầm tay anh kéo đi.
Thụy Kha kéo Phong ra khỏi công viên đi về con đường cũ. Phong liếc thấy mặt Kha bừng bừng tức giận , cô nhỏ cũng biết ghen sao ?
– Dừng lại đi Kha ! Anh đau chân quá.
Cô vẫn không nghe , cứ lôi Phong đi như chạy.Phong giả vờ kêu lên.
– Aí … đau !
Thụy Kha buông ra ngồi thụp xuống bên Phong. Thấy anh xoa xoa vào đầu gối , cô chu môi thổi liên tục vào đó.
Thấy tội , Phong cười ra vẻ hết đau.
– Hết rồi.
Kha nhìn chăm chú vào mặt Phong , anh quan sát nhưng chỉ thấy trong đó sự khờ khạo ngây ngô.
Phong kéo tay cô.
– Mình về đi em.
Kha vẫn cứ nhìn Phong không chớp , chợt cô vung tay.
– Không thèm.
Phong sững người nhìn Thụy Kha. Cô vừa nói gì thế ? Cô đang ghen thì phải ?
Chạy theo cô , Phong thấy Kha vừa đi vừa quẹt nước mắt vừa nói.
– A lũ không chơi với mẹ. A lũ không thích mẹ.. hu.. hu … hu.
Chạy theo chụp tay Kha , Phong kéo cô vào lòng mình dỗ dành.
– Anh chỉ thích Kha thôi. Anh chỉ yêu Kha thôi.
– A lũ không chơi với mẹ … A lũ không thích mẹ nữa … hu.. hu … hu ….
Thụy Kha cứ lẫm bẫm như thế và nước mắt càng tuôn nhiều. Phong chẳng biết sao đành gắt lên nho nhỏ.
– Không phải vậy.
Trong tích tắc Thụy Kha ngưng tiếng nấc , tròn mắt nhìn Phong. Và cũng trong tích tắc , Phong hôn nhẹ lên môi cô.
– Phong yêu Kha.
Dứt lời , Phong áp sát Thụy Kha vào tường nhà ai đó. Anh nhìn sâu vào mắt cô làm Thụy Kha đứng yên không dám cử động. Có lẽ thấy Phong nghiêm nên cô sợ. Phong từ từ hô đôi môi mọng , Thụy Kha cũng khép mắt , hai tay cô bấu chặt vào vai Phong. Anh thì thầm trên môi người yêu.
– Suốt đời này Phong chỉ yêu Thụy Kha thôi. Anh yêu em hơn cả mình thì còn tâm trí đâu để yêu ai khác. Kha đừng buồn nữa nghe em. Anh yêu em.
Cứ một lời yêu là một nụ hôn tiếp nụ hôn tiếp nụ hôn. Bàn tay Phong xiết lấy eo Kha như muốn nghiền nát cô tan trong mình.
Thấy Kha cứ đứng yên không động đậy , Phong mới buông rời cô ra , anh cạ hàm râu mình vào mủi cô , cười cười hỏi.
– Em sợ không ?
Cô tròn mắt gật đầu , ánh mắt đầy hoang mang. Phong cười trấn an.
– Anh yêu em , em đừng sợ như vậy.
Choàng vai cô , anh dìu đi.
– Mình về đi em kẻo mẹ lo.
Dìu cô đi , lâu lâu Phong lại cúi xuống hôn lên má cô , hạnh phúc trong lòng Phong cứ dâng lên dâng lên từ khi Thụy Kha tỏ thái độ hờn ghen giận dỗi. Thế là lần té vừa rồi lại làm cho cô có cảm xúc nhiều hơn , biết ghen hờn.
Phong mong trời mau sáng để chở Thụy Kha đến bác sĩ khám lại. Có lẽ tình yêu đã làm Thụy Kha mau bình phục hơn. Từ khi ở Đà Lạt về đến nay chỉ hơn năm tháng mà Thụy Kha đã tươi tỉnh hơn nhiều.
Nhìn Thụy Kha tung tăng , Phong thở dài. Nhất định khi tỉnh lại Kha sẽ rời khỏi anh ngay , nghĩ đến điều này Phong chợt nghe tim mình nhói đau.
– A lũ.. A lũ ….
Phong thở mạnh đi nhanh cho kịp cô , Kha đang chỉ tay vào chỗ bán hột vịt lộn bên kia đường và vẫn gọi tên anh. Phong bảo lòng mặc kệ những gì sắp xảy ra … dù có xảy ra chuyện gì Phong cũng chịu đựng miễn là Thụy Kha hết bệnh.
o0o.
Đan Phượng ngồi trước màn hình nhìn những con số đang nhảy múa mà có cảm gíac có ai đó đang nhìn mình.
Ngẩng lên , Phượng thấy Vũ đang đứng tựa cửa sổ nhìn vào.
Phượng mỉm cười.
– Sáng nay anh không đi đánh tennis hả ?
Vũ lắc đầu , rồi nhăn mặt chỉ vào cổ họng và làm điệu bộ đau đớn , mà không nói. Phượng chạy ra.
– Anh sao vậy ?
Vũ vẫn im lặng tay ra dấu bảo Phượng đưa anh giấy bút. Cô kéo anh vào trong và chỉ vào màn hình. Vũ bấm máy.
– Anh ….
Anh chỉ bấm đến đó thì dừng và ngước nhìn Đan Phượng đang nôn nóng.
Cô gắt lên.
– Anh sao ?
Vũ cũng hét lên.
– Anh yêu em. Anh chịu hết nổi rồi. Gặp phải làm lơ. Nói không được nói , ôm cũng không cho.
Vũ ngã lăn ra gường. anh ôm đầu rên rỉ.
– Yêu vậy … thà yêu mèo còn hơn.
Đan Phượng đứng yên nhìn người yêu làm eo làm sách. Sáng nay sáu giờ , bà Mai đã đi chùa cũng mấy người trong nhóm dưỡng sinh , còn Vú giờ đã đi chợ nên Phượng mới để Vũ vào phòng.
Bước lại gần , Phượng nhỏ nhẹ.
– Em cũng như anh thôi , cũng buồn lắm. Nhưng em muốn mình hãy khoan nghĩ đến chuyện đó khi anh Phong và chị Kha chưa thành. Chị Kha chưa tỉnh.
Vũ gạt phăng.
– Anh cũng giống em , nhưng chẳng lẽ mình yêu nhau không được. Mình vẫn yêu vẫn lo cho chị ấy kia mà.
Phượng cố viện lý do.
– Em sợ mình không giữ được ….
Vũ nghe vậy chẳng tự ái mà còn bật cười thật lớn.
– Em ơi là em ! Ở đây có má , anh chẳng dám đâu , em ạ.
Anh nói cứng.
– Cho dù là em ở ngoài. Anh cũng chẳng dám nữa là , nói chi ở đây.
Phượng nguýt dài.
– Hỗng dám đâu ! Ai chứ anh … ai tin chứ ?
Vũ cười cười.
– Thì em cứ thử đi.
Phượng vừa cười , vừa gắt.
– Em hỗng giỡn à !
Nhìn cô đỏ hồng đôi má , Vũ cứ tủm tỉm cười. Nếu đây không phải nhà anh mà cô cứ đáng “cắn” như thế thì có lẽ Vũ chẳng giữ nổi.
Đan Phượng tắt máy , cô hỏi.
– Anh tìm em có chuyện gì không ? Sao sáng nay anh không đi đánh tennis ?
Vũ thôi cười.
– Anh vô rủ em đi chơi.
– Đi đâu chứ ?
Vũ biết anh đã khơi đúng niềm khao khát của cô nên Phượng đã quên mất sự e dè sợ hãi.
– Đi biển. Em thích không ?
Đan Phượng như đứa trẻ , cô sà xuống cạnh Vũ.
– Đừng đi biển anh , xa lắm. Mình đi bơi rồi đi ăn , xong đi chơi trò chơi. Vậy cho đỡ đi xa , được không anh ?
Vũ hô lên.
– Mình đi ngay đi.
Phượng xụ mặt.
– Nhưng ….
Anh lo lắng.
– Nhưng sao vậy em ?
Đan Phượng cúi mặt mắc cỡ.
– Em không có đồ bơi.
– Trời ! Tưởng chuyện gì.
Vũ chạy ra cửa mang vào một chiếc túi. Anh tưởng cô sợ bà Mai hay nên Vũ hơi lo nào dè ….
– Nè em !
Phượng ngước mắt nhìn Vũ ngạc nhiên và mở túi ra xem. một bộ đồ tắm kín đáo với hai màu xám đen xen kẻ. Bộ đồ tắm mà Phượng từng ngắm nhìn khi đi ngang qua shop gần nhà.
Cô nhìn Vũ biết ơn làm anh nhăn mặt.
– Đừng nhìn anh như thế , nhìn kiểu khác đi. Anh không thích kiểu đó đâu , chẳng âu yếm gì cả.
Phượng vẫn ngồi yên với sự xúc động trà trên gương mặt khiến Vũ thêm qúy yêu. Chỉ một món quà nhỏ mà cô đã trân trọng như thế.
Vũ vờ nủng nịu.
– Em đi mau lên … em ….
Cô nhìn trân anh.
– Chỉ nhõng nhẻo là giỏi à ! Anh phải ra ngoài , em mới thay đồ được chứ.
Vũ vòi vĩnh.
– Em mặc bộ váy hôm bữa anh mua nha. Anh thích bộ đó lắm.
Phượng vừa đẩy anh vừa vờ cằn nhằn.
– Biết rồi … khổ lắm.. nói mãi ….
Ra đến cửa Vũ hôn chụt lên má Phượng rồi chạy đi la lớn như đứa trẻ được quà. Cô nhìn theo mỉm cười hạnh phúc. Có lẽ ở trên trời , ba mẹ cô thấy con gái của mình quá bất hạnh nên đã giúp Vũ đến với cô.
Cả hai tung tăng trên chiếc Su thể thao của Vũ , không thấy vú đi chợ về đã nhìn thấy họ và cũng không nhìn thấy Ngọc Trinh chạy ngược chiều ngoái nhìn lại. May thay cô nàng chỉ thấy thoáng qua chứ không biết đó là Đan Phượng.
Vũ kéo mạnh tay người yêu đặt lên đùi , đầu anh ngoái ra sau.
– Giờ ăn sáng rồi đi bơi nha ?
– Dạ.
Vũ bóp mạnh tay cô hơn.
– Ngoan quá.
Phượng hỉnh mủi.
– Phải vậy chớ sao. Nếu không người ta không chở đi chơi , buồn lắm.
Nhìn nét mặt cô qua kính chiếu hậu , Vũ vờ giận dũ.
– Còn dám nói nữa hả. Coi chừng anh dừng xe , anh cắn cho đó.
Nghe vậy , Phượng ngồi im giấu mặt vào lưng Vũ , vòng tay ôm ngang hông anh làm lòng Vũ phơi phới.
– Anh phải cưới em gấp thôi , nhóc ạ.
Phượng ngẩn đầu lên.
– Sao lại vậy ? Anh đã nói từ từ mà.
– Ai bảo em dễ yêu như thế. Anh chịu sao nổi chứ.
Cô cắn vào vai Vũ làm anh la oai oái. Cả hai rẽ vào quán hủ tíu gần hồ bơi hàng không. Vừa dựng xe , Vũ kêu lên.
– Phượng ơi , anh Tư.
– Đâu anh ?
Vũ chỉ vào trong :
– Chắc anh Phogn chở chị Kha đi ăn sáng ở đây. Hồi đó , anh Phong cũng rủ chị ấy với anh đi mấy lần.
Phượng chạy vào quán ngó dáo dác. Và cô thấy ngay Phogn đang ngồi ăn cùng Thuy Kha.
– Lại đó đi em !
Vũ cùng Phượng đi lại gần. Phong ngẩng lên cười :
– Hai đứa khỏi hù. Cổ thấy hai đứa từ lúc đẩy xe vào. Kha bảo hai đứa là “hai người ôm nhau” đó.
Phượng đỏ bừng mặt , cô ngồi nhìnn Kha ăn rồi hỏi :
– Ngon không Kha ?
Thuy Kha đang cắm cúi ăn chợt ngưng lại mỉm cười :
– Mời ngồi…ăn đi…ngon lắm đó.
Rồi cô lại cúi xuống ăn. Phong khẻ nhắc :
– Từ từ thôi.
Nhìn cả hai người , Phong nói nhỏ :
– Hai tô rồi đó.
Không hẹn cả hai cùng kêu lên :
– Thật hả anh ?
Vũ gọi thức ăn rồi nói với Phong :
– Sáng nay anh đi đâu sớm vậy ? Em định rủ anh cùng đi chơi với hai chị em.
Phhong vừa cười vừa lắc đầu :
– Không cần đâu. hai đứa đi cho tự nhiên không phải để ý đến anh chị làm gì.
Nhìn Kha , Phong nói tiếp :
– Anh định ăn xong dẫn cô ấy đi bơi.
Phượng reo lên :
– Tụi em cũng thế đó. Mình cùng đi nha anh Phong.
Vũ nói vào :
– Tụi em chẳng có gì phiền đâu. Chúng em thật tâm đó.
Phogn gật đầu :
– Ừ đi , mà này….
Phong chợt nghiêm trang :
– Hai đứa nên thưa với mẹ mọi chuyện. Thật ra mẹ biết nhưng đã vờ như không đó , là anh thấy thế chứ mẹ chẳng hỏi anh và anh cũng chưa hề nói gì đâu. Hai đứa nên thưa cho mẹ mừng.
Phượng cúi mặt còn Vũ thì hí hửng :
– Em nói mà cổ cứ sợ , bảo đợi anh chị.
Phong trầm giọng :
– Sao lại vậy ? chuyện nào ra chuyện nấy , em tốt thế naào chị Kha tỉnh lại sẽ hiểu thôi. Đừng vì anh chị mà lỡ mất hạnh lphúc.
– Dạ em hiểu.
Đan Phượng im lặng ăn , cô biết Phong cũng thương cô và Vũ. Anh càng khuyến khích , Phượng càng thấy lo về phía bà Mai.
Phong trả tiền rồi bảo :
– Giờ chúng ta đi bơi hả ?
– Vâng ạ !
Chợt Thuy Kha keóo tay Phogn chỉ xe bánh mì :
– A lũ…ăn chả lụa…ăn chả lụa đi.
Phong quay qua nói với Vũ :
– Hai đứa đi mua mấy thứ đem vào hồ ăn. Kha nói anh mói nhớ. Mua chả lụa nữa nghe ! Anh chở Kha vào trước.
– Dạ !
Chưa kịp đi thì Thuy Kha lại vòi vĩnh.
– A lũ…Kha muốn ăn kem.
CẢ ba cùng nhìn Kha chăm chăm làm cô lắc đầu lia lịa :
– Đừng la…đừng la…không an9 nữa đâu.
Phong dỗ dành :
– Nói lại đi…Kha nói lại đi , muốn ăn gì ?
Thấy Phong nhẹ nhàng. Kha nói nhưng vẫn sợt sệt :
– Kha….muốn ăn kem.
Phượng hỏi thật hiền :
– Chị tên gì ?
Kha cứ nhìn Đan Phượng không chớp , Phượng khuyến khích :
– Chị nói đi !
Thấy Phong nhìn Khuyến khích. Kha moi mạnh dạn hơn :
– Kha.
– Tên gì ?
Thấy Phượng nhìn lâu quá. Thuy Kha ôm chặt lấy Phong , mếu máo :
– A lũ…Kha sợ…Kha sợ…
Phong ra hiệu cho Vũ và Đan Phượng cứ đi để mặc anh :
– Không sao đâu , có anh đây mà. Đừng sợ nha , giờ mình đi hồ nước ha.
– Ừ…ừ….
Thuy Kha ra vẻ gật gù giống Phong mọi lần và anh cười yêu thương. Những lúc đi làm một về thấy Kha ngồi ngay bậc cửa ôm gấu chờ , Phong nghe như mình vừa nhận được một nguồn lực mạnh.
– Đi hồ nước nha ?
– Ừ…ừ….
Phong dạy :
– Không được ừ…phải dạ. Kha nói đi.
Kha nhìn vào mặt Phong làm anh nghiêm mặt L :
– Dạ đi !
Cô lập lại :
– Dạ..a….
Phong hài lòng , anh tin rằng anh sẽ khôi phục được ký ức cho cô.
o0o.
Hai người đàn ông lững thững bước theo hai cô gái vào siêu thị. Thoạt nhìn không ai biết trong đó có một cô bị bệnh tâm thần. Thuỵ Kha bên cạnh Phượng như nổi bật hơn , gương mặt sáng , nụ cười ngời ngợi nét trẻ trung , chẳng ai bảo cô mất trí cả.
Phong nói với Phượng :
– Hai chị em cứ lựa thoã thích đi. Em cứ để chị Kha chọn , cái gì cũng được , đừng cạn làm cô ấy khóc.
Phượng gật đầu :
– Dạ em biết rồi.
Quay qua dặn Kha :
– Kha không được đi lung tung nha , đi theo Phượng nhớ chưa.
Kha chu miệng , cố lúc lắc mái tóc , Phong kiên nhẫn hỏi :
– Kha muốn gì ?
– A lũ…
Chờ một lúc không thấy cô nói. Phong hỏi :
– A lũ sao ?
– A lũ…dẫn Kha đi mua áo.
Vũ phì cười :
– Hết nói bà chị của tôi , điệu này bã tỉnh chớ khùng hồi nào.
Phượng gắt anh :
– Anh nói lộn xộn quá. kĐi với em mau lên.
Phong cầm tay Kha cười chào thua :
– Vậy c hịu chưa ?
Cô cười ngay , nhún nhảy bên anh như chim , Phogn định để Phượng dẫn cô đi để anh và Vũ bàn biệc , khi nghe Phượng nói số liệu kết toán có vấn đề. Có lẽ phải để tối về , Vũ đã đem giấy tờ về cho Phượng đánh rồi in ra nên cô cảm nhận được.
Kha kéo Phong dừng lại ở quầy quần áo. Cô khẽ khàng sờ thật nhẹ , rón rén như sợ bị bắt gặp.
– Em cứ xem đi không ai la đâu.
Thế là cô lấy ngay một mớ thứ…dành cho nam. Phong cản.
– Đồ này Kha không mặc được đâu…Đồ của Kha đằng kia.
Kha cứ như không nghe , cô lấy thật nhiều thứ mà đều đồng bộ , áo sơ mi , cà vạt , quần soọc cả quần nhỏ nữa.
Phogn cố ngăn :
– Kha mặc không được đâu mà.
Cô ngước nhìn anh :
– Kha….mua cho A lũ.
Phong sững người đánh rơi giỏ xách , hành động của anh làm Thuy Kha tưởng anh nổi giận , nên vội vàng nhặt quần áo bỏ ra ngoài , vừa làm vừa khóc. Phong nén xúc động , nhặt lại số đồ rồi dẫn Kha đi tiếp , cô im lặng cắm cúi đi không dám nhún nhảy.
– Em cứ lựa nữa đi. A lũ thích lắm.
Chỉ nghe thế là cô nàng lại cười tươi , tung tăng chọn tiếp. Phong nhìn cô và mơ ước đến ngày cô tỉnh lại sẽ tha thứ và yêu thương Phong như cô đang làm.
Và Phong để mặc cô chọn quần áo cho mình còn mình thì chọn đồ cho Kha.
Đang loay hoay thì một giọng nói vang lên :
– Anh Phogn chọn đồ cho bán gái hả ?
Phong ngước nhìn cô gái trước mặt , một giây , trán anh hơi cau lại rồi giãn ngay , hông để ý sẽ khó đoán được :
– Chào Linh ! Lâu quá mới gặp , sắm đồ hả ?
Đỗ Linh khẽ cười chúm chím đôi môi màu son Han Quốc :
– Vâng ạ !
Cô lặp lai.
– Anh Phong lựa đồ tặng người yêu à ?
Phong tỉnh bơ :
– Đỗ Linh sạm mặt , cô cố ra vẽ bình tthường , nói thật điệu , giọng trách móc :
– Chà ! Anh Phong đám cưới mà chẳng mời bạn bè gì cả.
Cô nàng sụp mặt :
– Ngô thiếu gia có vợ nhiều người sẽ khóc đó.
Phong nhún vai :
– Họ khoc mừng đó Linh à !
– Sao lại mừng ? Buồn muốn chết đó chứ.
– Đâu có gì mà buồn hả Linh. Tránh đuo8c. người bệnh hoạn không mừng sao được.
Đỗ Linh cúi mặt , cố biết Phong nói điều gì , cô thở dài :
– Đó là sai lầm mà suốt cuộc đời em không sao chuộc lại được.
Phong ngó quanh quẩn như muốn kết thúc cuộc nói chuyện :
– Xin lỗi Linh. Tôi phải lại chỗ vợ tôi , chào Linh.
Phong cầm một chiếc váy bỏ đi. Đỗ Linh nhìn theo , ánh mắt cô nhìn trừng trừng về phía cô gái mà Phong khoác vai bước đi , lòng dấy lên sự ganh tị.
Vừa đi Phong vừa lấy máy gọi cho Vũ :
– Anh nè. Anh đưa Kha về trước nha. Em với Phượng cứ đi chơi đi. Đừng lo gì hết.
Tiếng Vũ trêu chọc.
– Muốn xé lẻ còn bày đặt. Em cám ơn nha , chúc vui vẻ.
– Thằng quỷ.
Phong cất may , nhanh chóng tính tiền rời khỏi siêu thị. ANh không muốn bị Đỗ Linh quấy rầy. Khi cô ta biết mặt Kha , khôg chừng cô ta còn hại Kha nữa.
Biết là Thuy Kha đang hờn vì bị kéo về khi cô chưa muốn , nhưng Phong vẫn cố làm mặt nghiêm , bởi khi Thuy Kha nũng nĩu anh kho lòng từ chối.
Im lặng cho đến lúc về nhà , Thuy Kha bỏ chạy lên phòng , ôm con gấu bông chạy lên sân thượng vừa khóc vừa kể :
– A lũ không thương mình nữa đâu gấu…A lũ thấy ghét lắm.
Phong khoanh tay đứng tựa vào lan can nhìn người yêu càng ngàyqu Phong càng thấy Thuy Kha hồi phục nhiều. Co nói chuyện rõ hơn , nhớ nhiều thứ hơn , đặc biệt là hiểu được khá nhiều những gì nghe được , cô bớt mê sảng kêu gào lúc trơiqù mưa trời sấm. Có điều , đôi mắt cô vẫn hiện rõ nét ngơ ngáo của một người tâm thần.
Bước lại ngồi xuống cạnh Kha , Phong nói thật buồn :
– Anh chỉ thương mỗi Kha thôi gấu ơi. Gấu báo Kha đừng giận anh nữa nha.
Thuy Kha quẹt nước mắt , cười hiền :
– Không giận A lũ đâu.
Mỗi lần Kha hờn dỗi , chỉ cần Phong nói thế là cô cười ngay , quền liền chuyện xảy ra. Và mỗi lần như thế , Phogn lại thấy như mình tội nặng thêm.
Phogn ôm Thuy Kha vào lòng , anh nhìn bầu trời đầy sao và thủ thỉ :
– NGày xưa em kể với anh ước mơ làm vợ cúa mình thế nào , em nhớ khôg ? “Tao sẽ nấu cơm chờ chồng về , chăm sóc con cái. Tao sẽ cùng cười khi chồng tao thành công , tao sẽ cùng nhâu. lúc anh ấy thất bại , và tao sẽ đập anh ta nếu như anh ta làm sai không chịu nhận. Mày thayL^’ tao lưu manh không ? ” Lúc đó , em biết anh đã nói gì không ? Anh bảo ” Mày thiếu điều làm bà nội chứ làm vợ gì. Mày mà làm vợ tao , chắc tao đâp mày ngày tám cử “. Để rồi khi em bỏ đi , anh đã khẩn cầu xin được bị đập mà không được.
Nàng gương mặt ngơ ngác của Kha lên , Phong nhìn sâu vào mắt cô , giọng nghèn nghẹn :
– Mau tỉnh lại đi em. Mau nhớ lại để đánh anh cái tội sai mà không dám nhận làm khổ em đi Kha. Mau nhớ lại trở về bên anh như ngày xưa đi em.
…..
Mấy hôm liền Phong và Vũ đi làm khuay mới về khiến bà Mai lo lắng. Hỏi thì Phong bảo công ty nhiều hàngqu nên tăng ca , hợp đồng đặt hàng rất nhiêu `. BÀ Mai thấy Phong cực khổ thì đau lòng lắm , thằng con cưng mà không hạnh phúc hỏi sao bà không đau chứ.
Vừa nghe tiếng xe , bà Mai kêu thật lớn , giọng t hật vui :
– Phượng ơi ra mở cưa đi con. Hai đứa hôm nay về sớm ghê. Vú ơi chuẩn bị đồ ăn nhanh lên , mấy đứa nó về rồi :
– Phong xách cặp bước vào :
– Thưa mẹ !
BÀ Mai tươi cười :
– Bữa nay hết việc rồi hả Phong ?
– Dạ chưa , sợ mẹ lo , con kêu thằng Vũ đem về làm.
Bà Mai hơi buồn nhưng vẫn cười :
– Vậy càng được , cơm nước xong xuôi đằng hoàng , làm mấy mẹ cũng bớt lo. Chứ anh em con bỏ bữa hoài , mẹ rầu ghê , thì gì , phái giữ sức khẻo nha Phong. Con Kha nó cũng ốm đi theo mày đó.
Vừa thấy Vũ vào , bà nói luôn :
– Con nữa đó Vũ.
Vũ nhướng mắt.
– Con sao hả má ?
Bà nhìn Đan Phượng nói :
– Hỏi con bé kia kìa , nó bỏ ăn mấy bữa rồi đó.
Được dịp bà than :
– Bà già này riết rồi chẳng ai quan tâm cá , nói chẳng ai nghe hết.
Bà nói vọng xuống bếp :
– Chắc tui với Vú về vườn sống cho khẻo đi Vú , ớ đây giống như giừ chùa quá.
Phong quay qua Vũ :
– Lấy vợ nhanh đi Vũ để mẹ về quê là hống ai giữ con cho mày đâu.
Vũ làm bộ nhõng nhẽo , anh liếc Phượng đang đỏ mặt đi nhanh xuống bếp :
– Má ưng ai thì con cưới cho con đi , con nghe lời má mà. Con hổng ai chịu ưng hết , biết làm sao giờ.
Bà Mai phấn khởi :
– Là con nói thì nhớ , sau này đừng có than thở nghe. Mai tao đi hỏi liền.
Vũ kêu lên :
– Thật không má ?
– Tao vậy giỡn à !
Vũ ôm bà Mai xoay vòng vòng :
– Cảm ơn má , sắp có vợ rồi thích quá. Cám ơn má , con hứa sẽ nghe lời má hoàn toàn.
Phong cười và đi lên lầu. Anh thấy lo khi không thấy Kha chờ anh như mọi ngày.
Hé cửa phòng , Phong gọi thật âu yếm :
– Bé ơi ! Gấu yêu ơi !
Chẳng nghe tiếng trả lời , Phogn đẩy mạnh cửa chạy vào , anh gọi lớn :
– Kha ơi. Kha ơi !
Trong phòng tắm không có , Phong vội chạy lên sân thượng. Phogn mỉm cười nhìn cảnh tượng trước mắt , mấy chục con thú hồi bông được cô nàng xếp thành vòng tròn và cô nàng ôm con gấu bự nằm ngủ ở giữa.
Bước thật khẽ , Phong nhẹ luồn tay be6′ Thuy Kha lên. ANh muốn hôn đôi môi dỗi hờn trong giấc ngủ nhưng không nỡ , sợ làm cô mất giấc ngủ ngon.
Phong đi xuống thì Vũ đi lên , anh gật gù ra dấu bảo Vũ xuống trước , mình xuống sau. Đặt cô nằm ngay ngắn trên gường , Phong đứng ngắm cô ngủ mà thấy mắt mình muốn nhắm theo. Anh đặt lưng nằm cạnh cô , meing^. lẩm bẩm :
– Em ngủ ngon…làm anh quên cả đói , buồn ngủ theo. Mẹ la là em chịu đó.
Phong khép hờ mắt và chìm vào giấc ngủ mỏi mệt. Anh thấy Đỗ Linh đeo bám mình không rời.
– Phong à , em còn yêu anh nhiều lắm.
Anh cười nhạt :
– Đổ Linh thật rầu rĩ :
– Em yêu anh , đó là điều làm em trăn trở không yên , lúc nào cũng ân hận vì đã xa anh lúc ấy. Bỏ qua cho em đi Phong.
Phong lắc đầu nguầy nguậy :
– Nói làm gì nữa. Giờ tôi đã có vợ , gia đình hạnh phúc. Cô có yêu tôi hay không cũng đâu can hệ gì. Tôi yêu vợ tôi thôi.
Đổ Linh bỏ bộ mặt hiền dịu thay vào đó là bộ mặt đanh ác , miệng ả có hai chiếc nanh nhỏ , móng tay ả dài ra.
Ả hăm doa. :
– Anh phải là của tôi. Con này chưa bao giờ muốn mà không được. Anh không làm theo ý tôi. Con vợ anh sẽ chết.
Nói xong ả ta bay lượn qua lại trước mặt Phong rồi vụt biến mất. Rồi anh lại thấy ả ta đuổi , Thuỵ Kha chạy ra cầu Sài Gòn ép Kha nhảy xuống.
– Đừng em ơi !
Phong bật ngồi dậy , người anh toàn mồ hôi và lạnh toát. Anh nhìn thấy Thuỵ Kha ngồi trước giường :
– Em dậy lâu chưa Kha ?
Thuỵ Kha rơm rớm nước mắt :
– A lũ hét làm Kha sợ lắm.
Phong nhích tới trấn an :
– Anh ngủ mê thôi. Anh không có la Kha đâu.
Sực nhớ mình đã ngủ từ lúc đi làm về nên Phong phóng nhanh xuống giường :
– Em đói bụng lắm hả.
– Ư… ư…..
– Chờ anh tắm chút nha. Em thay đồ trước đi.
Anh chạy vội vào nhà tắm. Bao nhiêu là dự tính thế mà Phong ngủ một lèo , ngày mai chắc chẳng kịp hợp đồng quá.
Phong vừa xuống phòng khách đã thấy Thuỵ Kha ngồi chờ.
Cô ngước nhìn anh :
– Ăn hủ tíu không có nước nha A lũ. Ăn bánh bao nữa….
Phong khẽ cười trước ngương mặt chờ đợi của cô , anh không nỡ làm cô thâ”t vọng.
– Ừ ! Kha uống sinh tố không ?
Thuỵ Kha lắc đầu chỉ lên lầu :
– Trong tủ lạnh có sữa tươi cam…
– Vậy đi nhanh về uống nha.
– Dạ !
Và cả hai rón rén rời khỏi nhà thật nhẹ. Mọi người đã về phòng nên nhà rất yên ẳng.
Phong chở Thuỵ Kha đến quán hủ tiếp khô mà anh đã từng cùng cô đi ăn khuya trước kia. Thuỵ Kha thích hủ tíu khô nhâ”t.
Ăn xong , Phong mua thêm cho Kha một cái bánh bao nữa rồi về.
Lên đến phòng , Thuỵ Kha bưng cho Phong ly sữa cam tươi :
– A lũ…. uống sữa….
Phong cầm ly nhấp một ngụm rồi hỏi :
– Của Kha đâu ?
Thuỵ Kha lắc đầu :
– Kha khÔng uống… Kha ăn bánh bao.
– Ừ ! Ăn mau rồi ngủ nha , khuya rồi đó.
– A lũ… đi ngủ đi…. đừng thức khuya.
Phong uống hết ly sữa , anh nhìn cô cười :
– Anh phải làm việc mới có tiền mua bánh bao , mua hủ tiếu cho Kha ăn chứ.
Thuỵ Kha nũng nịu :
– A lũ… hát Kha ngủ.
Thấy ánh mắt cô nhìn mình đầy hi vọng , tự nhiên anh gật đầu. Thay đồ ngủ , Phong lấy tay làm gối cho Kha ngủ , cô nằm nép vào lòng anh thật e ấp. Phong mở nhạc sẵn nằm ngắm người yêu ngủ và anh cũng không cưỡng được con buồn ngủ ập đến….
Tiếng chuông đồng hồ làm Phong tỉnh giấc , gần sáu giờ sáng. Phong lao ngay lại bàn máy , các hợp đồng đã hoàn chỉnh , xếp ngay ngắn thứ tự khiến Phong ngạc nhiên. Anh nhớ lúc đêm , nằm hát theo máy cho Kha ngủ , tự nhiên mắt anh díp lại không sao điều khiển được. Định ngủ một chút nào ngờ sự mệt mỏi đã chiến tháng , PHong đã ngủ tới sáng , chắc Vũ ghé qua thấy anh ngủ nên đem về làm ” Thằng này thật là…. “.
Phong vừa làm vệ sinh vừa nghĩ sao mà anh có thể ngủ mê đến thế , Vũ có vào hay cũng chẳng biết , còn Thuỵ Kha nào giờ đặt lưng là ngủ ngay , chẳng bù ngày đi học , hiếm ai thấy đưỢc cô ngủ lúc nào , dậy lúc nào.
– Anh Tư xuống ăn sáng.
Giọng Vũ vang lên , Phong nhanh nhẩu :
– Ừ anh xuống liền.
Phong cất giấy tờ vào cặp , thay vội quần áo , anh cúi xuống hôn lên trán Thuỵ Kha rồi ra khỏi phòng. Phong nghĩ nếu là Kha của ngày xưa , có lẽ lúc này Phong sẽ hạnh phúc vô cùng , cô sẽ đi làm với anh , cùng làm cùng chia sẻ công việc. Mà thôi , được ở bên cô , được thấy cô vui cười hồn nhiên là Phong mừng rồi.
– Mình đến công ty nào trước hả anh Tư ?
– Công ty nào cũng được.
Vừa bước lên xe , Vũ hỏi ngay. Anh nghĩ Phong đã chuẩn bị hợp đồng xong rồi nhưng vẫn hỏi và tự thán phục trong lòng. Vũ biết khả năng của Phong nhưng lần nào cũng ngạc nhiên như thế.
Anh dè dặt :
– Anh Tư !
Phong hợi giật mình :
– Hả ?
Thấy mặt Vũ có vẻ ngập ngừng , anh vỗ vai cười thân mật :
– Thằng này. Đến cả anh mà mày cũng sợ hả.
Vũ hơi mắc cỡ :
– Dạ !
– Sao ?
– Phượng muốn đi làm anh à.
Ngừng một chút , anh tiếp :
– Cô nói nếu không đi làm mà hai đứa công khai sợ người ta nói cổ lợi dụng. Và chị Kha đã khá hơn nhiều nên cũng không cần cô â”y lắm.
Phong không chần chờ , anh nói ngay :
– Đó là ý cô ấy nhưng đầu tiên là mẹ sẽ không đồng ý. Thứ hai là Kha tuy có khá hơn về sức khoẻ nhưng tinh thần thì vẫn chưa. Còn chuyện hai đứa công khai thì cả nhà đều ủng hộ , không có ai suy nghĩ như thế đâu.
Phong nói như gợi ý :
– Anh sao cũng được cả. Em hỏi ý mẹ đi. Bà thương bé Phượng lắm đó.
Vũ im lặng. Anh biết thế nhưng Phượng không chịu , cô cứ khăng khăng ý của mình. Chắc là Vũ phải nói với má quá.
Chợt điện thoại của Vũ có tín hiệu , anh nhìn thấy số máy ở nhà nên hoảng hốt :
– Alô !
Bên kia giọng Phượng hơi lạ :
– Em đây !
– Có gì không em ?
– Dạ…. chị Kha đòi anh Phong.
Quay qua nhìn Phong , thấy anh cũng nhìn mình , Vũ vừa đưa máy cho Phong vừa nói :
– Phượng bảo chị Kha đòi anh.
Phong chụp máy :
– Sao vậy Phượng ?
Phượng kể :
– Anh vừa đi là chị Kha dậy , chị kêu A lũ rồi kêu tên anh , cứ gọi lẫn cả hai tên , ôm gấu đòi đi tìm. Má nói mấy chị ấy cũng không nghe , má bảo em hỏi ý anh.
Phong trả lời liền :
– Em đưa Kha đến công ty vào phòng anh chờ. Trong phòng có đồ chơi , em lấy cho cô ấy , lấy áo vét của anh bảo cổ mặc nếu không anh không về là được. Bảo mẹ đừng lo , cô ấy nhớ tên anh là tốt chứ không có gì đâu.
Nói xong Phong gọi cho bác bảo vệ dặn dò , anh mở hồ sơ ra bàn với Vũ để công việc mau hơn. PHong để ý , mỗi lần Thuỵ Kha nhớ điều gì hay hành động gì của ai , cô hay như thế lắm.
Xong công việc về đến công ty đã trưa , Phong chạy vội lên phòng làm việc. Mở cửa thật nhẹ , anh thấy hai chị em đang ngủ trên ghế sa lông.
Phong khều tay Phượng và bảo cô đi ăn với Vũ , anh dặn mua cơm hộp cho anh và Kha. Cứ mỗi lần thấy người yêu ngủ là Phong không nở đánh thức. Trong giấc ngủ , gương mặt Kha mới tươi tắn không có chút ưu phiền , điều mà khi bình thường không thấy được.
Nằm ghế đối diện. Phong lim dim ngủ. Anh đang hồi hộp chờ nghe Kha gọi tên mình.
– Phong… Phong ơi….. Kha đói bụng.
Đang ngủ say , Phong giật mình vì bị lay. Anh im lặng xem Kha sẽ làm thế nào.
– Phong ơi… Phong… Kha đói bụng quá… hu….. hu… hu… đói bụng quá.
Choàng tay ôm cô ngã lên người mình , Phong bật cười :
– Xấu quá đi , đói bụng mà khóc. Kha xấu quá.
Thuỵ Kha phùng má , trềm môi phụng phịu :
– Ư…..
Hôn nhẹ đôi má cô , Phong thì thầm :
– Em cứ thế này chắc anh chết sớm quá.
Chẳng biết trong đôi mắt ngờ nghệch nghĩ gì , Phong thấy Kha như đỏ hồng đôi má , cô cung tay kêu lên :
– Kha đói bụng mà… Kha đói quá.
– Đi liền , đi liền.
Phong ngồi dậy , vừa đi vừa bấm điện thoại cho Vũ đừng mua cơm nữa và dặn Vũ về công ty quán xuyến công việc , còn mình dẫn Kha đi đến Thanh Thư. Từ ngày tìm được Thuỵ Kha , Phong chưa báo cho cô. Giờ thế nào Thư cũng hành xử anh cho xem.
Nhìn đồng hồ , thấy hơn một giờ , Phong ngần ngừ rồi quyết định gọi cho Thanh Thư :
– Thư hả ? Phong nè !
Giọng Thư hơi ngái ngủ :
– Phong hả ! Có chuyện gì thế ?
Phong đùa :
– Xin lỗi đã gọi giờ này. NHưng vợ Phong đói bụng quá mà Phong thì hết tiền rồi.
Thư kêu thật lớn :
– Vợ Phong ? Lấy hồi nào vậy ông ? Ai thế ? Đừng đùa nữa. Có chuyện gì thì nói đi.
Phong vẫn lấp lửng :
– phong nói thật mà. Vợ Phong đang đói đây , cô ấy đói là hay khóc lắm. Thư mau đồng ý đi.
Thanh Thư đành thua :
– Mau đến đi… đồ thiếu gia.
Phong tắt máy , anh kéo tay Thuỵ Kha đi mau ra xe , Phong mong Kha nhìn thấy Thanh Thư xem cô có ấn tượng gì không ?
Thuỵ Kha níu tay Phong mếu máo :
– Phong… Kha đói quá…. đói bụng quá.
Bóp nhẹ bàn tay người yêu , Phong dỗ dành :
– Sắp đến nơi rồi. Kha chờ chút nha. Kha nằm xuống chân Phong ngủ đi. Đến nơi , anh Kêu Kha đây.
Thuỵ Kha ngoan ngoãn nằm gối đầu lên chân PHong , anh lái xe một tay , tay kia vuốt nhẹ tóc cô cho cô dễ ngủ.
Anh ghé ngang mấy tiệm anh mua thêm thức ăn , Phong biết Thanh Thư sẽ không làm kịp.
Đến nơi , Phong gọi điện vào nhà Thư.
– Thư ! Phong đến rồi , ra mở cửa đi.
Phong nghe Thanh Thư chửi làu bàu trong máy trước khi đặt xuống :
– Đồ Xù ! Bà nội mày Xù !
Cánh cửa được kéo rộng ra , Phong lái xe thẳng vào sân. Anh gọi Kha dậy :
– Đến nơi rồi em , dậy ăn cơm.
Phong và Kha vừa bước xuống thì Thanh Thư cũng vừa bước tới , và đúng như Phong tưởng tưởng , Thanh đứng sửng người há hốc mồm , tròn mắt nhìn Thuỵ Kha.
Phong cười cười :
– Vợ Phong đó Thư.
Thanh Thư lao tới ôm Thuỵ Kha khóc thật to như trẻ con :
– Kha ơi ! Sao giờ này mày mới trở về ? Kha giận Thư hả ? Kha quên Thư rồi sao ?
Thư vừa khóc vừa đấm vào lưng Kha làm Kha hoảng sợ xô cô ra , hét lên :
– Phong… Kha sợ…. Kha sợ lắm.
Thuỵ Kha đứng núp sau lưng Phong và hé hé mắt nhìn Thư rồi rụt xuống.
Phong nói với Thanh Thư :
– Vào nhà rồi nói chuyện. Đúng là Thuỵ Kha , nhưng không phải là Kha ngày xưa đâu , giờ đây cô ấy không nhớ gì hết cả.
Phong dìu Kha và xách đồ ăn đưa cho Thư :
– Dọn đồ ăn đi Thư , Kha đói sẽ khóc đó.
Thư nghẹn ngào , cô quẹt nước mắt rồi chạy nhanh vào bếp. Thư không ngờ ngày gặp lại người bạn gái thân yêu nhất lại như thế này , Kha không nhận ra Thư , đà vậy Kha còn tỏ ra sợ hãi khi gặp cô nữa chứ.
– Bình tĩnh đi Thư. Phong hiểu Thư rất buồn , cũng như Phong lúc đầu thôi. Gần gũi nhiều , dần dần Kha sẽ quen và nhớ thôi.
Phong đặt bàn tay lên vai Thư nhằm tiếp sư”c cho cô trấn tĩnh nào ngờ càng làm Thư khóc thành tiếng.
– Thư không chịu nổi Phong à. Sao Kha lại ra nông nỗi này chứ… Sao Kha lại chịu nhiều nỗi đau đến thế ?
– Phong cũng không biết nữa. Phong đau thật lòng mà chẳng biết làm sao cả. Nhìn cô ấy , Phong thấy mình ngập tội.
Phong để Thanh Thư ngồi khóc , anh sắp thức ăn ra đĩa rồi bưng lên.
– Ăn em ơi !
Phong gọi thật lớn để Thuỵ Kha thức dậy , dạo này cô rất hay ngủ , cũng rất dễ tỉnh.
Thuỵ Kha cười thật tươi :
– Ngon… ngon quá.
Cô định đưa tay bốc thì Pong ngăn lại , anh chỉ xuống phía bếp :
– Em xuống bảo Thư rửa mặt đi.
Thấy cô ngần ngừ , Phong nghiêm mặt :
– Nghe lời đi , anh thương.
Thuỵ Kha đi rón rén xuống bếp. Dường như thái độ ban nãy của Thư làm cô sợ.
Phong gọi vọng xuống :
– Thư dẫn Kha đi rửa mặt đi.
Nghe Phong nói thế , Thư cố nuốt nươ”c mắt đứng dậy.
Thấy Thuỵ Kha lấp ló nơi cửa bếp , Thư mĩm cười và Thuỵ Kha bơ”t rụt rè bước tới :
– Rửa mặt…
Thư cười dịu dàng :
– Ừ ! Kha đến đây.
Chỉ vòi nước , Thư mở cho cô và lấy trong tủ lạnh chiếc khăn lạnh :
– Kha lau đi.
Nhìn Thư thật lâu cô mơ”i dám cầm chiếc khăn rồi chạy ào đến bên Phong.
– Lạnh…… lạnh……
Phong cầm khăn lau mặt cho cô , anh vừa lau vừa hỏi :
– Em thích không ?
THuỵ Kha vung vẩy :
– Thích lắm… mát quá.
– Giờ ăn ha.
– Ăn… được ăn rồi.
Chờ có thế , Kha bốc ăn ngon lành. Phong ngắm người yêu bằng ánh mắt yêu thương nụ cười âu yếm. Còn Thanh Thư thì cười trong nước mắt. Tự dưng Thư mong Kha cứ mãi vô tư không nhớ gì cho cô bớt đau khổ. Bởi Thư biết khi KHa nhớ lại , Kha sẽ như trước , khổ tâm vô cùng.
Cả hai ngồi nhìn người bạn thân nhất của mình cùng một tâm trạng , yêu thƯơng và đau xót. Cô gái tài hoa ngày xưa đâu còn nữa. Cô gái dịu hiền nhân hậu ngày trước đâu rồi. Thư lại khóc.
Đưa Kha lên phòng ngủ trưa , Thư và Phong cùng trò chuyện ở phòng khách.
Phong trầm buồn :
– Phong xin lỗi đã không báo cho Thư biết sơ”m. Từ lúc tìm thấy Kha , Phong lo mổ chân rồi chuyện công ty nên quên mất. Thư đừng giận nha.
Thư thông cảm :
– Có gì đâu , Thư hiểu mà. Ai như Phong cũng vậy thôi.
Thư hỏi :
– Có biết tại sao Kha bị vậy không ?
Phong trầm ngâm một lúc rồi mới lên tiếng một cách khó khăn :
– Thư nhớ lúc cuối tốt nghiệp , Phong và Kha giận nhau không ?
Thanh Thư gật đầu ngay :
– Nhớ. Chuyện đó là nguyên nhân à ?
Phong cúi đầu , giọng anh chùng xuống :
– Phải. Thật ra thì không phải hai đứa giận nhau mà là tại Phong mặc cảm và xấu hổ nên tránh mặt cô ấy , nói đúng hơn là Phong sợ sự cứng rắn của Kha.
Thanh Thư nóng nảy :
– Mà là chuyện gì ? Phong nói mau đi.
Cúi đầu thật sâu. Phong nói thật nhỏ :
– Sau ngày thi tốt nghiệp. Tôi ấy tổ mình đi nhậu và đêm ấy… Phong đã xâm phạm Thuỵ Kha lúc cô ấy và Phong đều say.
Thanh Thư không hét lên giận dữ mà giọng cô lại trầm xuống suy đóan :
– Và sau đó Phong bỏ rơi Thuỵ Kha. Phong tránh mặt nó , xua đuổi nó như con nợ phải không ?
Thấy Phong không nói , Thư thở dài :
– Hèn gì lúc đó Thuỵ Kha suy sụp vô cùng , Thư hỏi mấy nó cũng không trả lời , chỉ bảo hơi buồn vì làm mất một người bạn tốt. LÚc nào Kha cũng tự trách mình là tại Kha quá lãnh đạm nên khiến tình bạn sứt mẻ.
Phong ngẩn nhìn Thư , mắt anh nhoà lệ :
– Đó chỉ là bước khởi đầu thôi Thư à. Sau đó… Kha đã….. sinh ra một đứa con trai….
– Trời ơi !
Lần này thì Thư ngã ngửa , cô không giấu được sự xúc động.
– Đứa bé lên năm thì bị lạc và từ đó Kha mất trí vì nhớ con , cô ấy lang thang khắp nơi rồi đến Đà Lạt và ở sau nhà Phong với người làm trước đâu của gia đình. Dì ấy bảo cô ấy lúc nào cũng gọi A lũ.
– Kha ơi !
Thanh Thư kêu lên rồi tắc nghẹn , nước mắt cứ tuôn dài. Cô xót thương người bạn gái đầu bất hạnh.
Không chịu nổi , Thư lao người lên lầu , cô chạy vào phòng sà xuống bên Thuỵ Kha đang mút tay ngủ.
Thư cầm lấy tay Kha bóp nhẹ :
– Kha ơi ! Sao Kha lại khổ như vầy ?
Nghe động , Thuỵ Kha mở to mắt nhìn Thư , ánh mắt cô ngơ ngác vô hồn càng làm Thư đau thắt lòng.
– Kha ơi !
Thuỵ Kha lấy ngón tay chìu giọt nước mắt lăn trên má Thư , cô ngọng nghịu :
– Đừng khóc , khóc xấu lắm…. khóc nhỏ là Phong giận đó… khóc là A lũ sẽ khóc theo đó….
Và cô mếu máo :
– A lũ…. A lũ ơi…….
Thanh Thư ôm bạn vào lòng , cả hai cùng khóc ròng. Thư chẳng dỗ được Kha mà còn khóc lớn hơn bạn nữa. Phong nhìn thấy thế thì quay đi lềin , anh sợ mình… khóc nhiều hơn họ.
– Con chào má !
– Con Thư !
Bà Mai cầm lấy tay Thanh Thư mừng rỡ.
– Sao lâu nay không đến thăm má ? Bây quên bà già này rồi chứ gì ? Con bé Hân đâu sao không dẫn nó đến thăm má ?
Thanh Thư ôm lấy bà Mai , giọng hơi nghẹn :
– Má ốm quá đi !
Bà Mai lắc đầu :
– Má không sao. Chỉ thương tụi nó.
Nói đến đây bà lấy khăn chặm nước mắt , Thanh Thư cố nuốt nghẹn làm vui :
– Đừng buồn má à ! Trời cao công bằng lắm đó má.
Cô nói khi thấy Phong bước xuống.
– Má coi có đáng giận không. Tìm thấy vợ mà chẳng báo cho con một tiếng. Giờ xử sao hả má ?
Bà Mai góp lời :
– Tùy bây. Tao hết nói nổi thằng này rồi. Bây muốn làm gì nó thì làm.
Phong vờ kêu lên sợ hãi :
– Má….. sao má bỏ con…. hu… hu…. hu.
Điệu bộ của anh làm bà Mai và Thư cười ngất. Phong ngồi xuống ghế , anh hỏi :
– Có chuyện gì mà hồi tối gọi gấp vậy Thư ?
Thanh Thư nói ngay :
– Thư chợt nhớ một chỗ rất quen thuỘc với Kha nên muốn dẫn nó đến đó.
Phong chồm dậy :
– Ở đâu vậy ?
– Karaokê Bách Tùng đó !
Phong vỗ trán :
– Vậy mà Phong quên khuấy đi.
Anh đư”ng bật dậy :
– Mình đi liền đi Thư.
Thanh Thư xua tay :
– Không , Phong đừng đi. Để Thư đưa Kha đi cho giống những lúc nó buồn ngày trước , như thế dễ gây lại ấn tượng cho nó hơn.
Bà Mai cũng đồng ý :
– Con Thư nói đúng đó Phong. Con nên để con Kha đi một mình nhiều hơn , như thế nó sẽ nhớ dần dần và có thể sực nhớ ra dễ hơn là có con ở bên nhắc hoài.
Phong ngồi phịch xuống lưỡng lự , anh ngập ngừng rồi gãi đầu :
– Con… không muốn… xa…. Kha……
Bà Mai lắc đầu còn Thanh Thư thì cười nắc nẻ làm Phong bối rối , anh gắt nhỏ :
– Vậy cũng cười. Người ta nói thật mà.
Thư cố nén cười :
– Phong ơi là Phong. Ông làm như là ông mới ba tuổi vậy. Tui đem Kha đi rồi đem nó về chứ có đem bán đâu.
Phong vẫn im lặng suy nghĩ , Thư giục :
– Sao nghĩ lâu vậy Ngô thiếu gia ?
Anh phụng phịu :
– Giữ kỹ cho Phong nhe.
Thư ráng làm nghiêm dù lòng đang cười muốn vỡ ra :
– Biết rồi !
Phong chưa yên tâm , anh dặn tiếp :
– Khong được để Kha đói.
– Nhớ rồi.
– KHông được làm Kha khóc.
Thư gắt :
– Biết rồi. Còn gì nữa không ?
Phong ngần ngừ rồi nói xuôi xị :
– Có gì gọi Phong liền đó.
Thư nhìn bà Mai cùng cười :
– Còn gì nữa không ?
Quay qua bà Mai , Phong nói như đe :
– Mẹ làm chứng nha.
Bà Mai nạt :
– Lên đánh thứ con nhỏ dậy đi , ở đó mà làm rộn tao đập cho bây giờ đó.
Phong vừa đi vừa làu bàu :
– Bắt chồng xa vợ mà biểu người ta vui , không cho người ta theo còn nói.

Bình luận