Thông tin truyện Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 13

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 13

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

63

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 13

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
- Á. Thụy Kha thét lên như bị tung lên rồi lọt thỏm xuống vựt sâu , mắt cô ráo hoảnh một cách lạc hồn…. o0o. Thức đã lâu nhưng Phong cứ nằm im cảm nhận cảm gíac hạnh phúc lâng lâng chạy khắp cơ thể , một cảm giác êm dịu sung sướng Phong mới hiểu được lần đầu. - Em ơi. Phong lăn người định ôm Thụy Kha nhưng tay anh với vào khoảng nệm trống…. - Em ơi. Anh vẫn nằm im nhắm mắt ôm chiếc gối nhừa nhựa gọi Kha trong hạnh phúc. - Vợ Ơi ! vợ ! Gọi mãi không nghe chút động tỉnh , Phong ngồi bật dậy . Vừa ...

– Á.
Thụy Kha thét lên như bị tung lên rồi lọt thỏm xuống vựt sâu , mắt cô ráo hoảnh một cách lạc hồn….
o0o.
Thức đã lâu nhưng Phong cứ nằm im cảm nhận cảm gíac hạnh phúc lâng lâng chạy khắp cơ thể , một cảm giác êm dịu sung sướng Phong mới hiểu được lần đầu.
– Em ơi.
Phong lăn người định ôm Thụy Kha nhưng tay anh với vào khoảng nệm trống….
– Em ơi.
Anh vẫn nằm im nhắm mắt ôm chiếc gối nhừa nhựa gọi Kha trong hạnh phúc.
– Vợ Ơi ! vợ !
Gọi mãi không nghe chút động tỉnh , Phong ngồi bật dậy . Vừa mặc đồ Phong vừa kêu lớn , giọng có phần lo lắng.
– Kha ơi ! Kha.
Đẩy cửa phòng tắm , Phong bắt đầu thấy hoảng khi phòng trống trơn , khô ráo , không có dấu hiệu có người sử dụng buổi sáng . Anh lao ra khỏi phòng như một mủi tên.
– Kha ơi ! Kha ! Kha ơi ! Kha !
Đáp lại tiếng gọi của Phong là tiếng quạt quay , tiếng máy điều hoà chạy và chính tiếng đập dồn dập đầy sợ hãi của kẻ pha/m tội trong anh.
Chạy quanh vườn , Phong ngước nhìn lên sân thượng và chạy vội lên đó . Anh qụy ngay khi vừa bước hết bậc thang trên cùng . Sự lặng vắng và hơi sương lành lạnh nói với Phong tội lỗi của anh đêm qua đồng thời cũng gián tiếp thông báo cùng anh rằng , Thụy Kha đã phục hồi trí nhớ.
Tiếng chân dồn dập sau lưng Phong . Bà Mai hốt hoảng.
– Có chuyện gì vậy Phong ?
Anh cứ gục đầu qùy phủ phục trên nền gạch , dáng vẻ tội đồ của anh làm bà Mai thêm hoảng.
– Con Kha sao hả Phong ?
Vũ chạy lên.
– Chị KHa đâu rồi anh Tư ?
Phong hét lên.
– Con giết chết Kha rồi , mẹ Ơi !
Anh xô mọi người ra chạy xuống phòng đóng cửa lại . Phong đổ gục người xuống gường , anh đã nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua . Vết bấu trên hai vai đã giúp anh biết được nổi đau của người con gái bất hạnh ấy.
Phong đấm vào đầu mình khi từng chi tiết hành động đêm qua hiện lại . Kha đã tỉnh và dường như cô đã tỉnh từ lâu thì phải . Kha dịu dàng chăm sóc cho anh , cô thì thầm hay cằn nhằn gì đó mà anh không rõ nhưng lại làm anh ngủ thật ngon lành tự nhiên . Phong đang nghe khát khô cả cổ thì được tiếp ngay một dòng nước mát lạnh làm tan liền cơn say nhưng sao khao khát ham muốn cứ dâng cao dần . Anh mở mắt… một Thụy Kha quyến rũ với bờ vai trần mát mịn . một Thụy Kha với hương thơm da thịt dìu dịu lôi cuốn… Phong đã bước băng băng vào vườn cấm bằng tất cả sức mạnh vũ bảo.
– Kha ơi !
Anh gọi tên cô trong tâm trí . Vậy là giấc mơ mà Phong đã thấy chính là suy nghĩ , là tâm tư trăn trở trong lòng Kha mà anh không hiểu ra . Có lẽ cô đã tỉnh đã nhớ lại lâu rồi mà anh không hề biết . Câu nói trên tờ giấy mẹ anh đề cập đến là của cô , là nổi lòng của cô lúc nhớ ra mọi chuyện ? Sao anh không đặt mình là cô để phán xét sự việc ? giờ thì… tội lỗi chất chồng . Nếu là Kha , vĩnh viễn Phong sẽ oán hận đến lúc chết.
Bà Mai gõ cửa.
– Mở cửa đi Phong ? Mở cửa cho mẹ đi !
Phong không cử động điều khiển được suy nghĩ nữa . Trong đầu anh cứ hiện dần lên khuôn mặt người yêu đẫm nước mắt và những lúc xưa Kha hét lên trút bỏ uất ức , những khi cô lang thang mất hồn lạc vía hay hình ảnh người con gái lao mình trước sóng vùng vẩy trong nổi đau.
– Kha ơi !
Cùng tiếng thét của Phong là cánh cửa bật mở , Vũ đã đi lấy chìa khoá dự phòng mở ra.
Bà Mai lao đến ôm lấy anh.
– Bình tỉnh đi Phong.
Bà khóc nấc.
– Đừng làm mẹ sợ , Phong ơi !
Vũ nghèn nghẹn.
– Từ từ mình đi tìm chị về mà anh.
Phong nói như mê.
– Cô ấy không bao giờ tha thứ cho tôi . Cô ấy chẳng trở về đâu , Vũ ơi ! Mẹ Ơi , con đã… . cưỡng bức chính vợ của mình rồi.
Phong gào lên to chừng nào thì bà Mai ôm lấy anh chặt chừng ấy . Lúc này bà không thể trách móc mắng mỏ thằng con tội lỗi này được , nó đã quá ân hận rồi.
Bên ngoài , Vũ ôm lấy Phượng , cô khóc không thành tiếng . Còn đau nào bằng khi vừa nhớ lại thì bị người yêu cưỡng đoạt . Nếu là cô , chắc cô chết ngay quá . Làm sao chịu đựng được cơn đau buốt ấy.
Không chịu nổi , Phượng bật khóc.
– Kha ơi ! Chờ em với !
Cô lao nhanh như chớp làm Vũ sững người mất một giây rồi mới sực tỉnh đuổi theo.
– Đừng Phượng . Nghe anh nói nè.
Đan Phượng cắm cúi chạy không thấy có người đi ngược lên , Vũ gọi với theo.
– Chờ anh với Phượng.
Thanh Thư đưa tay chận ngực , chậm chút nữa là cô lộn xuống cầu thang rồi , Thư lẫm bẩm.
– Hai cái đứa này… nhà này lạ ghê !
Lúc vú ra mở cửa cho cô vào , Thư đã thấy bà quẹt vội nước mắt , đóng cổng rồi chạy liền xuống bếp làm Thư chưa kịp hỏi . Giờ lại hai đứa này , kẻ khóc người kêu . Chắc là có chuyện.
Nghĩ thế cô chạy vội lên phòng của Phong . Cảnh tượng trong phòng làm Thư khượng bước chới với , giọng hạ đến mức thảm não nhất.
– Kha đi rồi hả Phong ?
Phong rời mẹ ra , anh thờ thẩn.
– Tại Phong , tại tôi tất cả.
Đỡ bà Mai ngồi lại ghế , Thư cố nuốt nước mắt vào lòng.
– Đừng lo . Nó bình tỉnh rồi nó sẽ về thôi.
Phong cứ lẫm nhẫm.
– Tại tôi . . tại tôi tất cả….
Anh lẫm nhẫm đến lần thứ mấy , Thư bắt đầu để ý . Lúc này , cô mới quan sát nét mặt của bà Mai rồi nhíu mày nhìn Phong.
Thư chạy đến chụp lấy vai Phong lay mạnh , cô hét như sấm.
– Phong đã làm gì nó ? Phong đã làm gì Kha ?
Phong đờ người mặc Thư lay giật , anh không đủ sức phản ứng dù là điều nhỏ nhất . Thư lập lại câu hỏi đầy phẫn nộ.
– Phong làm gì nó ? Nói đi ! Phong đã làm gì ?
Bà Mai không chịu nổi lảo đảo đi ra nhưng Thư không theo đỡ . Cô giơ tay giáng mạnh vào mặt Phong một cái tát , cô gào lên.
– Phong trả lời đi.
Phong thôi lẫm nhẫm , anh như tỉnh lại , ôm lấy Thanh Thư , cố gắng nói từng chữ.
– Thư ơi . Phong gây ra tội lớn rồi.
– Trời.
Dù đã đoán thế qua thái độ của Phong nhưng Thư vẫn sững người chết lặng . Người con gái ấy , người con gái yếu đuối như chiếc lá ấy sẽ làm sao vượt qua giông bảo phủ phàng ?
Nhìn Phong như điên dại , Thư biết có trách oán anh luc” này cũng chỉ như thêm giọt nước vào chiếc ly đã tràn rồi , chẳng có tác dụng gì . Phong đã hối hận đến cuồng loạn rồi , trách thêm cũng thế thôi.
Chợt mắt cô sáng lên , giọng phấn chấn.
– Đi Phong !
Phong ngước mắt nhìn cô bạn thân.
– Đi đâu ?
– Rửa mặt đi . Tỉnh táo lại , chúng ta đi tìm Kha.
Nghe thế , Phong bật dậy như lò xo . Anh làm một cách chóng váng mọi việc , tìm cô về , đơn giản vậy mà Phong cứ mãi rũ rượi trong tội lỗi đã gây.
Thư bấm điện thoại một cách khẩn trương.
– Mở máy đi Kha , liên lạc với Thư đi Kha . Thư xin Kha đó . A lũ cắn Kha . Đừng làm gì dại dột nha Kha . Khi nào bình tâm thì liên lạc cho Thư . Thư sẽ xử hắn cho , Kha đừng buồn.
Phong ra dấu đưa máy cho mình nhưng Thư lắc đầu.
– Nó có mở máy đâu mà đòi . Tui nhắn máy cầu may thôi.
– Số mấy ?
– Ngày tháng năm sinh của ông.
Phong buồn buồn , anh lấy máy ra nhập số của Kha vào và thấy tình yêu mà Kha dành cho anh quá lớn.
Thư nén thở dài.
– Thôi đi !
– Ở đâu ?
– Biển.
Tim Phong nhói buốt , anh tự nhủ ngày nào còn sống , ngày ấy còn tìm Kha.
o0o.
– Trễ mất rồi !
Thanh Thư ôm lấy Phong kêu lên tuyệt vọng . Manh mối dấu tích duy nhất để tìm Kha giờ đã tiêu tan , hỏi sao cô không xuống tinh thần.
Nén đau , Phong hỏi người phụ nữ chủ quán.
– Sao chị tin cô ấy là mẹ thằng bé ?
Người đàn bà rơm rớm nước mắt.
– Tiếng gọi con của cổ ai nghe cũng thắt lòng , không tin cũng không được.
Bà quẹt nước mắt rồi nói tiếp.
– Mà phải tin thôi khi cổ gọi có một lần , thằng bé đã khóc oà chạy ra đòi mẹ . Thằng bé khôn lắm , nó nhớ mẹ từng giây.
– Mẹ con cô ấy có nói đi đâu không hả chị ?
– Tui có hỏi nhưng cổ không nói , chỉ khóc miết , nước mắt không ngừng giọt nào . Cổ còn đưa tui một chiếc nhẫn , nói là có ai đến tìm thì đưa , họ sẽ tạ Ơn rất nhiều tiền . Luc” đó buồn vì xa thằng nhỏ , tôi không kịp trả lại . Giờ tui đưa cho cậu.
Phong cầm chiếc nhẫn mà nghe lòng nhỏ máu , cô đã oán hận anh ngút ngàn không gì xóa được.
Sau khi giúi vào tay ép chị Ngà , chủ quán , nhận một khoảnn tiền Phong và Thanh Thư ra về . Chị Ngà hứa sẽ báo cho Phong nếu có tin Thụy Kha.
Lái xe chạy lòng vòng qua những đoạn đường mà một lần Phong đã đưa Kha đi . Anh đã vượt qua được phút suy sụp , còn bao người đang trông vào anh , nhất là Thụy Kha , Phong biết dù Kha rời xa anh nhưng trái tim cô nằm trong trái tim anh , tâm hồn cô sẽ dựa vào nổi nhớ về anh mà đứng vững , ánh mắt cô sẽ hướng về nơi có anh . Cũ như anh thôi , dù chẳng biết Kha đi về đâu , anh cũng ôm hình bóng cô làm nguồn lực mà bước tiếp , mà đủ sức đi tìm kiếm cô.
Thư hỏi Phong thật buồn.
– Làm sao đây Phong ?
Giọng anh tự tin hy vọng.
– Phong sẽ tìm Kha bằng mọi gía.
Cả hai lại im lặng theo đuổi ý nghĩ của riêng mình . Chốc chốc lại cố nói một câu gì đó để cười , và nhớ về Thụy Kha.
Phong đề nghị một cách nghiêm trang.
– Thư kể cho Phong nghe từ lúc nào Kha nhớ được đi.
Thư bật cười.
– Không nhắc thì thôi , chứ nhắc đến là tui bái phục ông vô cùng.
Phong tròn mắt.
– Là sao ?
– La lúc nào ông cũng làm con nhỏ chới với bằng mấy cái trò động tay động chân của ông.
Thấy Phong vẫn không hiểu , cô nói trong tiếng cưỜi.
– Cái lúc con nhỏ nhớ lại là cái lúc ông mổ chân mà còn đè con nhỏ muốn mềm xương , hôn con nhỏ muốn ngạt thơ ?
– A !
Phong kêu lên , mặt anh cười ngượng ngùng.
– Thì ra là lúc đó… hèn gìsáng hôm sau thức dậy mình có cảm giác rất khác lạ , cứ cảm nhận có một luồng điện thoáng qua khi ở bên Thụy Kha.
Anh chắc lưỡi.
– Nhỏ này… thật là… . hết nói luôn… chơi mình một cú quá mạng.
Thư liếc anh thật dữ.
– Ai chơi ai ? Ông làm con nhỏ sợ chạy mất tăm cònnói nữa hả ?
Cô hăm doa..
– Ông tìm không thấy nó là tui tuyệt giao với ông đến chết.
Phong khẩn khoản.
– Đừng mà… Thư mà bỏ Phong chắc Phong chết thiệt quá . một mình Kha thôi , Phong đã muốn chết hết chín phần 10 rồi.
Thư nhìn sang bên đường , giọng xa xăm.
– Ông nợ nó nhiều lắm Phong à.
Không đợi anh hỏi , cô nói luôn.
– Công sinh con , công gỡ nợ . Vụ rắc rối vừa rồi người giải quyết là Kha đó.
Thư vừa dứt lời thì ngã chúi về phía trước . Phong ngoặc tay lái vào lề đạp thắng gấp , ánh mắt anh nhìn Thư đỏ ngầu . và Phong chợt nhớ lại những lần Kha lấy cam sữa cho anh uống là những lần Phong ngủ say như chết nhưng hồ sơ giấy tờ lại hoàn chỉnh gần như hoàn hảo . Phong gục đầu vào vô lăng đau khô ?
Thanh Thư đặt tay lên vai Phong an ủi.
– Kha sẽ hiểu và thông cảm cho Phong vì nó biết tình cảm của Phong mà , tuy nhiên trong nhất thời , Kha chưa chấp nhận được mà thôi . Hãy đợi chờ và tin tưởng.
Phong bóp tay Thư như nói lời cám ơn về sự an ủi của cô . Anh cũng cầu mong như thế . Cầu mong được nghe cô nói lời oán hận….
o0o.
– Mẹ Ơi ! Hôm nay con được 10 điểm.
– A lũ của mẹ giỏi quá ! Chừng ba về , mẹ nói ba thưởng cho con thật nhiều thứ . Chịu không ?
– Dạ chịu !
Rồi A lũ phụng phịu :
– – Sao ba đi lâu vậy hả mẹ ? Mẹ đẻ em bé ba cũng không về . Con không muốn em cũng như con không được ba bồng.
Người mẹ trẻ nuốt lệ trước lời nói của đứa con , ôm chặt đứa em của nó trên tay . Làm sao Kha không hiểu điều đó . Hơn ai hết cô sợ nó nhắc , mang thai , sinh con không chia sẻ được với ai , đau nào bằng.
Cô dỗ dành con :
– – Mẹ gửi thư cho ba rồi , ba bảo học xong sẽ về liền.
A lũ xụ mặt :
– – Ba thấy ghét !
Kha thương con đến xé l òng nhưng chẳng làm gì được . Nỗi đau riêng của cô chưa chửa l`nh . Biết như thế không phải là người mẹ tốt nhưng Kha chỉ còn biết dồn hết sức lực cho hai đứa con trai đẹp như ngọc . Anh Thiên và Anh Quân là tất cả cuộc sống , hơi thở của Thuỵ Kha . Có lẽ đồng cảm được nỗi đau đớn của mẹ hai đứa trẻ rất ngoan , đứa lớn chăm họ chăm em phụ mẹ , còn đứa nhỏ thì không quấy khóc , dễ ăn , dễ ngủ.
A lũ cúi đầu đi bên mẹ , nó biết mẹ nói dối . Hằng đêm , mẹ cứ cầm chiếc điện thoại di động màu xám nhỏ xíu và khóc . 12 tuổi , không lớn nhưng không còn nhỏ nữa , nó nghĩ ba nó đã bỏ mẹ con nó rồi . A lũ đã năn nỉ chú bảo vệ trường nó dạy nó sử dụng điện thoại di động và định bụng sẽ xem máy của mẹ nó có ghi số máy của ba không để nó gọi ba về . Thế nhưng A lũ không dám lục tủ của mẹ.
– Mẹ Ơi ! Tuần sau con được đi thi học sinh giỏi ở thành phố đó mẹ.
– Mẹ biết rồi ! Mẹ sẽ mua đồ mới cho con.
– Không cần đâu mẹ . Con mặc đồ bình thường như đi học thôi . Mẹ mua đồ chơi cho A lụt đi mẹ , nó thích máy bay đó mẹ.
Kha nghe mắt cay xè . Nó làm anh mà đã biết hi sinh cho em , còn cô . . . làm mẹ mà không thể dẹp tự ái vì con . Cô thật không xứng làm mẹ.

Bình luận