Thông tin truyện Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 2

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 2

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

49

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 2

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
Vừa thấy Vũ , Ngọc Trinh đứng dậy : - Anh Vũ lịch sự : - Trinh đến lâu chưa ? Ngồi xuống theo Vũ , Ngọc Trinh nhỏ nhẹ : - Em mới đến . Nghe bác nói anh đang nói chuyện với anh Phong : - Ừ Vũ nhìn bình hoa đang cắm giỡ rồi nhìn cô : - Trinh cắm tiếp đi Không chờ cô trả lời , Vũ xoay bình hoa lại và cắm tiếp theo ý mình . Tay anh cũng nhanh nhẹn và khéo léo không kém bàn tay con gái bao nhiêu Thêm cành này lá nọ , Vũ đẩy bình hoa ra xa một chút rồi hỏi Ngọc Trinh : - Trinh thấy sao ? Ngọc Trinh tr...

Vừa thấy Vũ , Ngọc Trinh đứng dậy :
– Anh
Vũ lịch sự :
– Trinh đến lâu chưa ?
Ngồi xuống theo Vũ , Ngọc Trinh nhỏ nhẹ :
– Em mới đến . Nghe bác nói anh đang nói chuyện với anh Phong :
– Ừ
Vũ nhìn bình hoa đang cắm giỡ rồi nhìn cô :
– Trinh cắm tiếp đi
Không chờ cô trả lời , Vũ xoay bình hoa lại và cắm tiếp theo ý mình . Tay anh cũng nhanh nhẹn và khéo léo không kém bàn tay con gái bao nhiêu
Thêm cành này lá nọ , Vũ đẩy bình hoa ra xa một chút rồi hỏi Ngọc Trinh :
– Trinh thấy sao ?
Ngọc Trinh tròn mắt :
– Không ngờ anh Vũ khéo tay như thế . Thật là đẹp !
Vũ nhăn mặt :
– Có gì đâu
Anh dẹp gọn những thứ trên bàn và hỏi :
– Trinh tìm anh có việc gì không ?
Ngọc Trinh ngại ngùng , cúi mặt . Chẳng lẽ cô lại nói cô… thua anh sao . Từ lần trước cải nhau đến giờ , Vũ không điện thoại hay đến tìm cô xin lỗi . Không chịu nổi sự nhớ mong Ngọc Trinh đã đến đây :
– Em…
– Trinh có chuyện gì cứ nói đi . Có gì phải ngại . Anh cũng định hôm nào rảnh đến rủ Trinh đi chơi để xin lỗi về việc hôm trước anh xử sự không đúng
Vũ hỏi thật dịu dàng :
– Trinh bỏ qua cho anh chứ ?
Ngọc Trinh cũng lên tiếng :
– Em cũng định xin lỗi anh chuyện đó . Hôm đó em cũng không phải…
Vũ ngắt lời :
– Thôi mình huề đi :
– Dạ , vâng
Ngọc Trinh tươi hẳn nét mặt . Cô không ngờ Vũ lại nói lời xin lỗi trước với cô . Trinh bâng khuâng mơ đến lúc cô bước chân vào ngôi nhà này với tư cách khác :
– Tối nay anh Vũ có rảnh không ?
– Có gì không Trinh ?
Nhìn Vũ với ánh mắt nồng nàn , cô nói :
– Em… định mời anh đi xem ca nhạc . Sẵn Lan Anh hôm nay có biểu diễn thời trang và ca nhạc rất hay
Vũ nhanh nhẩu gật đầu :
– Được , tối nay anh rảnh . Anh rất thích ca nhạc . Mấy giờ hả Trinh ?
– Bảy giờ anh ạ :
– Tối anh đến đón em
Ngọc Trinh xon phép ra về với niềm hân hoan . Thì ra Vũ không quá lạnh lùng . Hạ mình một chút mà có được anh thì cũng đâu có mất gì . Ngọc Trinh sẽ nói với mẹ anh nhờ bà xin cho cô vô làm trong công ty anh . Thế nào cô cũng chinh phục được Ngô Anh Vũ , thiếu gia của biệt thự này , tổng giám đốc của công ty Phong Vũ.
Điếu thuốc trên tay Vũ cháy đỏ . Anh không ngờ hôm nay anh gặp lại… Đan Phượng….
– Em không biết là mình phải nói chia tay với anh như thế nào khi em không muốn :
– Vậy thì đừng nói . Mình đừng chia tay , anh đâu có muốn :
– Nhưng Vũ không hiểu em . Em còn quá trẻ để ép mình vào khuôn khổ . Em cần bạn bè . Em tiếp bạn thì Vũ không thích . Bạn trai thì sao . Bạn nào cũng vậy . Với ai em cũng nói Vũ là bạn trai của em . Trước khi gặp Vũ em vẫn đi chơi với bạn bè bình thường . Em không muốn phải thay đổi nhanh như thế . Em thích Vũ , nhưng em cũng thích có bạn bè nữa :
– Nhưng bạn em toàn con trai . Anh không thích em en dễ thương ngây thơ và rất cuốn hút người đối diện bằng sự nhí nhảnh của mình :
– Em đã nói em không thích họ :
– Nhưng họ thích em :
– Vô lý quá !
– Vậy thôi chia tay :
– Ừ , chia tay !…
Ngày ấy cũng quá lâu . Vũ không thể quên những ngày bên Đan Phượng . Chàng công tử Ngô lên Sài Gòn luyện thi . Đi theo anh trai vào ký túc xá chơi . Gặp Đan Phượng cũng đồng cảnh ngộ . Vũ nhờ chị Kha bạn anh Phong làm mai , rồi hôm sau Vũ đã chỡ được cô bé dễ thương nhí nhảnh nhất ký túc xá đi học… và thế là cả hai… thành một cặp . Nhưng hình như câu hát . . “Anh biết khi tình yêu đến trong vội vàng , tình mong manh dễ mau vội tan… ” ứng với anh và Đan Phượng thì phải . Mau hợp rồi mau tan . Không đầy hai tháng sau Anh Vũ và Đan Phượng lục đục . Tiếp theo là tạm thời “suy nghĩ lại” và rồi chia tay
Tối nay khi đi xem ca hát cùng Ngọc Trinh , Vũ bảo cô vào trước để anh đi mua thuốc . Anh đã nhìn thấy Đan Phượng . Cô không phải đi xem ca nhạc mà đứng từ xa nhìn vào rạp . Vũ không bật được tiếng gọi . Anh sợ mình lầm . Đan Phượng cũng nhìn thấy anh nhưng dường như… cô không biết Vũ là ai . Đan Phượng nhìn anh dửng dưng . Nhìn lướt qua như người lạ . Phải chi trong ánh mắt đó có chút xáo trộn , Vũ sẽ chạy đến bên cô ngay… Có lẽ vì thế mà Vũ không mở được tiếng gọi dù tên cô cứ vang lên trong tim Vũ
Mãi đến khi Đan Phượng đạp xe đi rồi và cánh tay Vũ bị day bởi bàn tay Ngọc Trinh , Vũ mới tỉnh người bước vào trong . Suốt buổi , anh không sao tập trung được . Ánh mắt không một chút gì thể hiện sự quen biết ấy ám ảnh anh mãi làm anh thờ thẩn và Ngọc Trinh lại một phen tức tối làm mình làm mẩy với Vũ :
– Anh không thích thì đừng đi với em . Chứ đi mà mặt mày đờ đẫn như ép buộc thì hỏi sao em không gay gắt :
– Tự nhiên anh nhứt buốc cả đầu . Mắt hoa lên không thấy rõ gì cả . Trinh đừng giận . Anh rất thích xem ca nhạc , Trinh cũng biết mà
Chẳng biết măt Vũ có giống thế không hay Ngọc Trinh dễ tin mà cô hoảng hốt hối anh về nghĩ . Vũ thấy buồn cười , nhưng anh thản nhiên như không . Vũ không muốn dấn sâu vào chuyện tình cảm với Ngọc Trinh . Càng lúc ý định kết thân với cô càng mờ nhạt . Vũ thấy Ngọc Trinh không hợp với mình , không như lòng Vũ mong đợi . Cô chỉ có nhan sắc tuyệt đẹp mà thôi
Vũ bây giờ không còn là Vũ của những thàng ngày mới rời ghế phổ thông , luôn quyết tán cho được những bông hoa đẹp . Chẳng một cánh hoa nào để lại trong Vũ cảm xúc như cánh Phượng giữa hè
Mấy năm rồi , Vũ gặp không biết bao nhiêu bông hoa đẹp nhưng Vũ luôn tìm kiếm trong nhà sách những cánh phượng hồng trên bưu thiếp . Vũ không mong nhớ như anh Phong nhớ chị Kha , nhưng trong Vũ cứ mênh mang buồn , cứ mênh mang… mênh mang một nổi buồn mà ngay chính Vũ cũng không biết đặt tên cho nó là tên gì
Hình như… Đan Phượng không còn giống ngày xưa nữa . Trông dáng vẻ Phương buồn và lặng lẽ làm sao ấy . Không như Phượng dễ thương , nhí nhảnh làm say đắm lòng người đối diện ngày xưa
Phượng buồn hẳn đi . Đôi mắt Phượng ăm ấp xa xôi . Vũ muốn biết ánh mắt trong veo biết cười ấy vì sao mà tan mất
Nhất định Vũ sẽ tìm hiểu được lý do . “Anh sẽ tìm lại Đan Phượng ngày xưa ”
Vừa định vào phòng , Vũ nghe tiếng ho dưới vườn . Anh nhoài người ra lan can cố nhìn cho rõ
“Anh Phong làm gì dưới vườn giờ này?”
Quay lưng phóng xuống lầu , Vũ chạy đến bên Phong :
– Anh Tư ! Sao giờ này anh lại ngồi ở đây . Ngấm sương lại bệnh ra
Giọng Phong nặng nề :
– Anh không sao ngủ được :
– Em gọi bác sĩ đến khám cho anh nha ?
Phong lắc đầu :
– Không cần đâu Vũ . Anh biết mình bị gì . Với anh bây giờ thuốc ngủ cũng vô dụng . Anh cũng không hiểu sao mình lại như thế
Vũ nhìn Phong bằng ánh mắt đau khổ . Anh không hiểu ngày trước anh Phong và chị Thụy Kha có chuyện gì không mà bây giờ càng lúc Vũ thấy rõ trong mắt anh mình một bóng hình và một nổi niềm sâu lắng
Vũ chợt hỏi Phong :
– Anh nhớ… Đan Phượng không ?
Phong nói ngay :
– Bé Phượng mà Thụy Kha rất thương phải không ?
– Vâng ạ ! Em nghĩ có lẽ Phượng biết tin tưc” chị Kha cũng nên
Phong thở dài vừa lắc đầu :
– Anh cũng đã từng tìm đến nhà bé Phượng . Cô bé đã dọn nhà cùng gia đình đi nơi khác rồi . Thụy Kha không liên lạc với bé Phượng đâu
Vũ hỏi dồn :
– Sao nhà Phượng lại dọn đi hả anh ?
– Anh không biết . Anh không gặp trực tiếp . Hỏi thăm hàng xóm thì họ bảo hình như nhà cô bé bị vỡ nợ nên phải bán nhà
Vũ sững người buông rơi điếu thuốc trên tay . Vậy thì đúng là Đan Phượng rồi . Đan Phượng đã biến đổi theo sự biến động của gia đình . Đan Phượng buồn thật buồn dù là cô không thể hiện…
– Vũ này !
Tiếng Phong làm Vũ giật mình :
– Dạ ?
– Anh đã cho đăng báo tìm người về chăm sóc cho mẹ rồi . một hay hai hôm nữa anh sẽ lên Đà Lạt . Anh đã điện cho chú Tám chuẩn bị . Em nhớ để ý mọi chuyện nghe :
– Da.
Vũ cứ trả lời anh bằng những tiếng “Dạ” . Tin tức Phong vừa nói về Đan Phượng làm Vũ rúng động
Phong lăn xe đi để lại Vũ ngồi trầm mặc trong vườn . Phong biết Vũ đang nghĩ về Đan Phượng . Anh thầm công nhận cô bé bồ của Vũ ngày ấy rất dễ thương và xứng đôi với vẻ đẹp trai công tử của Vũ
Nhớ về ngày xưa , Phong lại chạnh lòng nhớ Thụy Kha . Nhớ những ngày học chung thời sinh viên . Nhứ những câu “mày , tao” thật tự nhiên . ” Thụy Kha giờ này Kha đang ở đâu ? Hãy về đây cho Phong một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm đi ”
– Tìm được việc gì không Đan ?
– Chưa chị ạ ! Em lo muốn thúi ruột . Đăng bảng tuyển người mà nộp hồ sơ thì bảo hết hạn
Cô gái tên Đan cằn nhằn trong cổ họng . Suốt mấy ngày nay , Dan đi mỏi cả chân mà chẳng tìm được việc gì
Thúy lên tiếng :
– Hay em vào công ty chị đi . Đang tuyển công nhân thời vụ ba tháng đó
Rồi Thúy lại thở dài :
– Thế thì thiệt cho em . Tốt nghiệp đại học lại đi làm công nhân
Đan cười ngượng :
– Có sao đâu chị Mai chị nộp hồ sơ cho em nghen
Đan bỏ ra ngoài . Cô ngước nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh . Ngôi sao nào là của cô ? Đan không biết , nhưng Đan nghĩ chắc là ngôi sao đó cũng nằm trong ngóc ngách nào đó giống như cô đang ở trong khu phố lao động nghèo đầy những người từ khắp nơi đến
Đan gặp chị Thúy , người mà ngày xưa Đan từng giúp đỡ khi cô là một… “công chúa” . Giờ thì còn đâu nữa . “công chúa” đang ăn nhờ ở đậu mà :
– Đan !
Giật mình vì tiếng gọi , Đan từ từ đi về phía cổng :
– Duy tìm Đan có gì không ?
Chàng trai tên Duy ngại ngùng trước vẻ mặt hình sự của Đan :
– Duy định rủ Đan đi xem ca nhạc
Đan lạnh lùng :
– Duy thông cảm . Đan phải coi nhà cho chị Thúy nên không đi được
Duy rút thuốc ra châm , giọng anh buồn buồn :
– Không khi nào Duy rủ mà Đan không có viện lý do từ chối . Thậm chí mời Duy vào nhà Đan cũng không muốn
Ngẩng nhìn Đan , anh nói :
– Duy về đây
Đan đứng yên nhìn Duy lững thững trở ra đầu ngỏ . Nhìn anh cúi đầu đếm bước , Đan biết mình quá đáng . Nhưng Đan không hiểu sao cô vẫn dửng dưng như không trước Duy , người bạn hàng xóm ngày thơ dại . Gia đình Duy chuyển nhà lên Tây Nguyên khi Duy học xong lớp chín . Đến lúc đậu đại học , Duy xuống Sài Gòn học và ghé tìm Đan
Duy tốt nghiệp đại học và vào làm cho một công ty nước ngoài . Nhà cửa xe cộ đầy đu ?
Ai cũng bảo Đan điên khi không yêu Duy . Biết bao cô gái muốn mà không được . Thế mà Đan lạnh lùng chẳng để ý đến :
– Thằng Duy vừa đến phải không Đan ?
Thúy hỏi khi thấy Đan bước vào gieo mình xuống gường :
– Sao em không đi chơi với nó cho khuây khoa?
Đan xẳng :
– Khuây nổi gì hả chị ? Việc chẳng có , tiền cũng không . Đi chơi sao vui
Thúy cũng lớn tiếng lại :
– Tự nhiên nổi nóng với chị . Em không đi thì thôi , là chị muốn em vui thôi
Cô ngoảnh mặt hờn lẩy :
– Từ nay không nói gì đến chuyện của em nữa
Đan nheo mắt :
– Vậy hồi nảy nói xin việc cho em thì vẫn làm chứ ?
Thúy bật cười trước ánh mắt nheo nheo nghịch ngợm của Đan . Thúy thương Đan như em mình . Cô bé mặc cảm gia đình sa sút nên ép mình sống tách biệt , không quan hệ , không tiếp xúc . Cho dù Đan cố “già” bao nhiêu thì cô lại càng trẻ con bấy nhiêu :
– Mình đi mua kem ăn đi Thúy ! Em thèm ghê :
– Sao nảy không đi với Duy mà ăn kem Ý :
– Chẳng bằng kem 500 đồng một cây
Thúy chịu thua trước vẻ mặt ngây thơ đến tội nghiệp của Đan :
– Ai trả tiền ?
Đan tự đắc :
– Ai ăn ít sẽ tra?
Thúy giẩy nảy :
– Ai chơi kỳ vậy
Cô lườm Đan :
– Chi bằng em nói “chị Ơi mua kem cho Đan ăn đi . Đan hết tiền rồi ”
Đan đỏ mặt :
– Thúy kỳ quá ! Cứ nói đúng không hà
Thúy nắm tay Đan bước đi . Cô chẳng biết giúp Đan bằng cách nào khác , Thúy ít học , từng làm tiếp viên . một lần đi chợ gặp Đan dọc đường . Thúy ngất đi và Đan đã đưa cô vào bệnh viện . Không ngờ Thúy bị viêm ruột thừa phải mổ ngay . Thế là Đan đã bán vòng vàng trên người giúp cô , chăm sóc Thúy những ngày nằm viện . Lại còn xin mẹ mình một số tiền cho Thúy vì tin cô chẳng còn ai thân tích…
Đan lên tiếng :
– Chị đang nghĩ gì vậy ?
Thúy cố đùa :
– Chị đang nghĩ tờ tiên nào của chị sẽ vào tủ bà bán kem . Xanh lớn hay xanh nhỏ , đỏ hay nâu…
Đan vùng vằng :
– Không thèm nữa
Thúy nhìn Đan hờn dỗi đi về phía trước mà môi điểm nụ cười . Cô nàng chỉ hờn vờ vĩnh chứ có khi nào Đan giận Thúy
Mua về nhà , Đan kéo Thúy ngồi ngay bậc thềm cửa :
– Chị lấy chồng nha :
– Hả ?
Thúy tròn mắt :
– Em nói cái gì vậy ?
Đan lặp lại :
– Chị lấy chồng nha . Em giới thiệu cho :
– Ai ?
– Cáo ông hay theo sau chị lúc chị đi làm về đó . Em thấy ổng tội ghê
Thúy bẻ lại :
– Vậy Duy cũng tội đó , sao em không ưng ? Chị làm mai cho nghe
Đan tỉnh rụi :
– Sợ Duy lại nạt chị là “Đá tảng mà chị làm mai cho em chi ”
Thúy bật cười :
– Thưa em . Chị nói không lại em
Đan cười cười . Đan biết chị Thúy cũng thích người đàn ông ấy , nhưng mặc cảm về quá khứ của mình nên cố tạo vẻ lạnh lùng vậy thôi
Nhìn Đan ăn kem , Thúy hỏi nhẹ nhàng :
– Em đã yêu ai phải không ?
– Vâng a.
Thúy ngỡ mình nghe lầm . Cô nhìn Đan chờ đợi
Đan nhìn xa xăm :
– Em không biết có phải là yêu không . Nhưng khi nào em ngủ em cũng mơ thấy người đó . Không biết có phải là yêu không nhưng cứ mỗi lần thắp nhang em đều cầu mong cho người đó khoẻ mạnh và hạnh phúc
Thúy xúc động trước lời thố lộ của Đan . Vậy là trong tim cô có một ngọn lửa chứ không phải lạnh băng như bấy lâu nay mọi người thường bảo :
– Em không có tin tức về họ sao ?
Đan buồn bã :
– Em không hề có chút thông tin gì cả chị ạ . Mà em cũng không muốn tìm hiểu
Thúy kêu lên :
– Sao vậy ?
– Em không biết . Ngày gặp nhau , tuổi em và họ như trăng 17 . Lúc đó chia tay cũng còn là trẻ con . Còn bảo đừng bao giờ nhìn mặt nhau . Thì tìm hiểu làm gì hả chị , biết họ có còn nhớ ra mình không . Hay lại hỏi “Cô là ai ?”
Đan lắc đầu và cười… . mếu :
– Quê chịu gì thấu hả Thúy ?
Thúy cũng cười trước câu nói của Đan . Nếu là Đan , có lẽ Thúy cũng thế :
– Thôi thì em đừng nghĩ nhiều nữa . Nếu duyên phận đã định , em sẽ gặp lại thôi
Kéo tay Đan , Thúy ngáp :
– Vô ngủ đi nhỏ . Mai đi đến công ty với chị luôn . Chắc vô làm luôn đó :
– Da.
Bước theo Thúy vào gường , Đan nằm thao thức mãi . Cô định không nói cho Thúy nghe chuyện của mình nhưng cô không muốn Thúy chọc cô với Duy nên đành thố lô.
Nhìn Thúy ngủ say , Đan nhớ đến một người con gái . Chị ấy cũng rất thương Đan . Chị khổ từ nhỏ . lận đận vô cùng . Đan lẩm nhẩm “Kha mà biết em thế này chắc Kha khóc ba ngày luôn quá . Phương công chúa giờ đã thành thường dân rồi Kha ơi ”
Đẩy xe đưa Phong ra vường , Vũ hỏi :
– Chừng nào anh mới chữa bệnh ?
– Bác sĩ nói từ giờ anh tập vật lý trị liệu là vừa . Đợi tái khám lại rồi quyết định
Phong nhìn xung quanh :
– Không hề thay đổi chút nào , phải không vũ ?
Anh gật gù :
– Công nhận chú Hai chăm sóc cẩn thận vô cùng
Vũ công nhận :
– Hồi ba còn ở đây , ba qúy chú Hai nhất
Phong ngước nhìn Vũ :
– Lấy vợ đi , anh cho ngôi nhà này . Ba đã để tên anh lúc ba đi đó :
– Không cần ! Em xây cái khác bự hơn của anh
Phong nhịp nhịp đầu :
– Biết rồi ! Nhà em bự hơn nhà anh , vợ em đẹp hơn vợ anh , con em là… em con anh
Vũ bật cười :
– Anh này !
Phong nhìn lên bầu trời , anh nói bâng quơ :
– Chẳng biết thím Năm giờ đang làm gì hả ta ?
Vũ ngạc nhiên :
– Thím Năm nào há anh ?
– Thím Năm Vũ đó
Vũ thản nhiên :
– Ở nhà thương :
– Anh tưởng hết rồi
Vũ gật đầu :
– Dạ hết rồi , nhưng chị Tư kêu ở lại cho vui . Chờ chị ấy về một lượt
Phong trợn mắt , thằng em của anh… không ngờ cũng quái ghê
Vũ mơ màng :
– Em mơ ngày hai anh em cười cùng lúc . Để coi vợ em và vợ anh , ai sẽ đẹp hơn
Phong nhường :
– Cho vợ em đẹp hơn đó . Vợ anh , anh sẽ không cho cổ làm đẹp quá đâu . Lúc đó nhiều người nhìn cổ , anh bực bội lắm
Vũ sửng sờ , nhìn anh trai , Vũ không ngờ anh có thể thẳng thắn như thế
Phong kêu lên :
– Khùng bây nhiêu đủ rồi . Mình vô ăn cơm đi , chiều em về nhà mà :
– Da ,
Vũ vừa đẩy xe vừa cố trêu Phong :
– Anh mau lành chân , em với anh cùng cua bồ , coi ai có trước :
– Dĩ nhiên anh mày thắng chắc
Phong nghêng mặt . Chợt anh hỏi Vũ :
– Hồi đó Kha nói em với bé Phượng thân lắm , sao chia tay vậy ?
Vũ nén tiếng thở dài :
– Hồi đó con nít . Tự ái như núi , chẳng đứa nào nhường đứa nào . Chia tay mừng muốn chết
Phong trêu :
– Giờ tiếc muốn chết há !
Vũ bâng quơ :
– Tiếc gì anh :
– Thật không ?
Vũ không trả lờ , Phong cười cười :
– Mai mốt anh mà có gặp , anh cua đó . Con nhỏ dễ thương ghê
Vũ giơ nắm tay :
– Anh dám !
Phong cười lớn :
– Sao không ? Ai bắt anh ? Công an bắt à ?
Vũ sừng người buông tay khỏi xe . Vũ ngơ ngẩn như trên trời rơi xuống :
– Anh thích Phượng hả ?
Đến lượt Phong ngó sửng Vũ . Anh vừa nạt vừa cười :
– Thích cái đầu mày . Mày chạm dây hả Vũ ? Nhắc đến con bé là mày bị tửng vậy hả ? Thằng khùng ! mày để dành anh mày khùng với
Vũ cười ngương nghịu khi bị Phong cốc đầu . Anh đẩy xe đi :
– Em cũng không biết sao nữa . Mỗi lần nghe đến tên Phượng em đều mất bình tỉnh như vậy . Mấy hôm nay em ngủ đều mơ thấy Phượng bị người ta ăn hiếp khóc hoài
Phong thở dài :
– Anh em mình kiếp trước chọc nghẹo con gái người ta nhiều quá nên giờ bị quả báo
Vũ không nghe Phong nói , anh mãi nhớ những giấc mơ về Phượng , Vũ thấy cô ngồi khóc trong góc tối , khi thì nhìn những gian hàng đồ đạc một cách thèm thuồng , rồi bỏ chạy và khóc thầm… Vũ hứa với lòng là sẽ tìm ra Phượng và chị Kha cho anh Phong :
– Hoa !
Vũ và Phong giật mình nhìn ra cổng , nơi có tiếng gọi vọng vào :
– Hoa nè :
– Ra liền ! Ra liền
Chú Hai tất tả chạy ra , vừa chạy vừa la thật to để ngăn tiếng kêu ngoài cổng
Vũ và Phong cũng lắng tai nghe :
– Hoa nè :
– Biết rồi . Kêu một tiếng là tui nghe rồi . Cô không cần kêu nhiều như vậy . Dặn hoài mà không chịu nhớ gì hết
Giọng nữ hề hà :
– Quên
Chú Hai lại nhằn :
– Lần sau đừng quên nữa đó . Cô mà kêu kiểu đó vài lần , thân già này chết sớm đó , nhớ chưa ?
– Nhớ :
– Má cô nói bao nhiêu tiền ?
– Không biết
Hình như cô gái đi một lúc rồi mà tiếng cằn nhằn của chú Hai vẫn còn :
– 10 lần như một . Chẳng chịu nhớ chuyện gì cho ra hồn hết
Thấy ông ôm một bó hoa thật lớn đi vào , Vũ hỏi ngay :
– Ai vậy chú Hai ?
Chú Hai , người quản gia già như bắt được dịp , ông nói một hơi :
– Con dì Bình đằng sau đem giao hoa . Con nhỏ bị điên nên la lớn vậy , chớ hiền lắm
Phong khẻ khàng :
– Hoa vườn mình không đủ sao mà chú phải đi mua ở ngoài ?
– Dạ không phải vậy đâu cậu Tư . Vườn nhà mình không có thạch thảo với cúc dại nên tôi kêu dì Bình đem qua . Với lại hoa vườn mình cắt đi tôi thấy mất đẹp nên thường kêu dì ấy mang tới thôi
Phong hỏi lại :
– Chú nói dì Bình nào ? Phải dì Bình ngày xưa cùng làm cho ông nội tôi không ?
– Vâng ạ :
– Tôi nhớ dì ấy đâu có con cái gì đâu . Sao chú nói con gái dì ấy bị điên
Ông Hai kể :
– Là một cô gái bị tâm thần . Cách đây mấy năm hay tới làm phụ dì ấy khi dì ấy bị bệnh nên bà tội nghiệp nhận làm con nuôi luôn
Vũ xen vào :
– Sao biết cô ta tâm thần vậy chú ?
– Cả ngày đi lang thang , tối về chùa ngủ . Thấy con nít là đứng nhìn chằm chằm . Về sau , bà Bình nói là cổ lạc mất con nên bị điên luôn
Ông Hai ôm hoa vào trong , Vũ nói với Phong :
– Chú Hai hiểu ý anh ghê . Biết anh thích thạch thảo và cúc dại nên đặt sẵn
Phong cười cười :
– Hồi trước anh lên , có đi ngang đó thấy thạch thảo đẹp nên khen . Thế là chú Hai thường dặn mang tới mỗi khi anh lên
Khoát tay , Phong bảo :
– Thôi vô ăn cơm
Vũ biết Phong muốn che dấu điều gì đó chứ không đơn giản như anh nói . Vũ biết sở thích của Phong không phải là hai loài hoa đơn sơ ấy , mà anh thích lan tím hay hồng bạch , thích từ rất nhỏ . Sao lại có thể thay đổi được chứ ?
Vũ gọi chú Hai :
– Chú cho trồng thạch thảo trong vườn mình đi . Anh tôi không thích mua hoa đâu
Phong gạt đi . Anh không muốn trồng nhiều loại hoa mà anh đã từng vứt bỏ . Phong thấy lòng đầy mâu thuẩn .

Bình luận