Thông tin truyện Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 4

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 4

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

57

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 4

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
Vũ đọc tới đọc lui chẳng biết mấy lần mà vẫn không tìm thấy gì… thân thuộc ngoài ngày tháng năm sinh . Tấm hình thẻ cũng chẳng gây chú ý , dù bình thường nó đã không ấn tượng Vũ công nhận là “đặc biệt” như lời giới thiệu vì nét chữ viết đơn rất riêng và bằng cấp cũng khá . Vũ nhận đì .nh rằng cô nàng này đã không nộp bằng đại học . Có lẽ vì muốn được nhận vào làm thời vụ nên cô ta mới nộp thêm chứng chỉ lập trình C và bằng B tiếng Hoa chứ không thèm nộp bằng về tiếng Anh . Đúng là đặc biệt . Bởi...

Vũ đọc tới đọc lui chẳng biết mấy lần mà vẫn không tìm thấy gì… thân thuộc ngoài ngày tháng năm sinh . Tấm hình thẻ cũng chẳng gây chú ý , dù bình thường nó đã không ấn tượng
Vũ công nhận là “đặc biệt” như lời giới thiệu vì nét chữ viết đơn rất riêng và bằng cấp cũng khá . Vũ nhận đì .nh rằng cô nàng này đã không nộp bằng đại học . Có lẽ vì muốn được nhận vào làm thời vụ nên cô ta mới nộp thêm chứng chỉ lập trình C và bằng B tiếng Hoa chứ không thèm nộp bằng về tiếng Anh . Đúng là đặc biệt . Bởi nếu lọt vào tay người khác phỏng vấn mà không phải là Thái thì cô nàng rớt đài vì tội… chảnh . Xin làm công nhân xoắn dây điện mà lại nộp chứng chỉ tin học và ngoại ngữ hạng nặng
Bỏ lại hồ sơ vào ngăn riêng , Vũ chợt thừ người . Ngày tháng năm sinh của Phượng Đan là Đan Phượng . Nhưng từ sơ yếu lý lịch đến hình hoàn toàn xa lạ . Trong tấm ảnh 3X4 đó là một gương mặt dài và… già gấp bội so với Đan Phượng . Vũ quả quyết rằng chỉ khi nào Đan Phượng có phép như tề thiên thì mới biến thành gương mặt đó , chứ không , 10 năm nữa Vũ nhìn thoáng qua là nhận ra ngay
Khoá cửa phòng , Vũ nhảy úp lên gường để xua đi những nghĩ ngợi vừa có . Người ta có chồng rồi cũng nên , mình nghĩ làm gì
Nói vậy mà tim Vũ vẫn gọi tên cánh hoa mùa hè đỏ rực . Tiếng gọi nhỏ nhưng tai Vũ vẫn nghe rất rõ , rất vang…
Duy nhấp nhỏm trên ghế nhìn hoài ra cửa quán . Hôm nay Đan nhắn Duy ra đây làm chi chẳng biết . Lúc nghe điện , giọng Đan cười rất tươi
Vừa thấy Đan dừng xe , Duy bước ra ngay . Đan nhoản miệng :
– Xin lỗi đã để Duy đợi . Đan đi làm về hơi trễ :
– Không sao , Duy rảnh mà
Anh quan tâm :
– Đan ăn cơm chưa ?
Phượng Đan gật đầu :
– Rồi . Còn Duy ?
– Duy cũng ăn rồi
Phượng Đan nhìn quanh khung cảnh quán . Không còn nét nào là thân quen ca?
Duy ân cần :
– Đan uống gì ?
– Cho Đan một ly cam vắt
Duy gọi nướ crồi nhìn Đan chờ đợi . Anh muốn hỏi xem Đan hẹn anh ra đây là vì chuyện gì . Nào giờ anh rủ đi đâu , Đan có bao giờ nhận lời
Đan nhìn Duy thật nghiêm :
– Hôm nay Đan muốn gặp Duy là có một chuyện muốn nói rõ
Duy nhìn cô bằng ánh mắt nồng ấm khuyến khích làm Đan hơi chùng xuống . Nhưng cô kiên quyết :
– Đan biết nói ra Đan sẽ mất một người bạn . Có thể bị Oán ghét nhưng… Đan vẫn phải làm dù Duy có giận thật nhiều . Đan mong Duy đừng tốn nhiều thời gian cho Đan
Hà Duy nhìn Đan không chớp mắt . Anh biết tính cô bạn từ thuở nhỏ của mình . Phượng Đan thẳng thắn , thẳn thắn đến đau lòng
Giọng Đan trầm trầm :
– Đan biết Duy sẽ giận sẽ buồn nhiều vào lúc này . Nhưng sau này có lẽ Duy sẽ càng oán ghét Đan hơn nữa nếu Đan cứ lững lơ tạo hy vọng cho Duy rồi đến với người khác . Thật lòng Đan chưa có ai , nhưng Đan còn nhiều trách nhiệm và hơn nữa Đan chỉ có thể làm bạn tốt của Duy , còn tình cảm khác Đan không thể . Chính vì thế mà Đan phải lên tiếng để Duy đừng giành thời gian vì Đan . Đan chỉ biết nói xin lỗi
Hà Duy châm cho mình điếu thuốc . Anh biết ý Phượng Đan là muốn tốt cho anh thôi.
– Duy hiểu ý Đan mà
Anh giơ bàn tay :
– “Hảo bằng hữu ”
Phượng Đan nhìn Duy bằng ánh mắt biết ơn lẫn qúy trọng . Đan cứ sợ mất một người bạn , nào ngờ…
– ” Hảo bằng hữu ”
Đan đặt tay mình vào tay Duy . Cái bắt tay hoà bình :
– Chị Thúy chuẩn bị đồ nhậu chờ mình về đó Duy
Duy nheo mắt :
– Sao biết Duy sẽ đến chứ ?
Đan giơ ngón tay lên môi làm dấu :
– Bí mật
Cô nhướng nhướng mắt :
– Gà… tui nuôi tui biết mà
Duy trợn mắt :
– Ai gà ?
– Không lẽ Đan :
– Chẳng lẽ Duy ?
– Chắc vậy
Phượng Đan cười thật giòn trước vẻ mặt bừng bừng . . . cố nổi giận của Duy :
– Cám ơn Duy nhiều lắm :
– Nhiều chuyện . Nhậu với tui là lời cám ơn hữu hiệu nhất lúc… thất tình đó
Phượng Đan cười thành tiếng và lật đật bước theo Duy . Cô không ngờ bên kia tấm vách ngăn của căn phòng quán có hai người đàn ông đang lắng tai nghe câu chuyện của cô và Duy :
– Anh Thái thấy sao ?
Thái gật gù :
– Con gái như cô nàng vừa rồi coi bộ ít lắm
Vũ mơ màng :
– Ngày xưa cô nàng của tôi cũng thẳn thắn nhưng không giống thế . Công nhận thích mình tôi nhưng đi với rất nhiều bạn
Thái chồm người qua vách ngó ra cửa . Anh giật mình gọi Vũ một cách khẩn trương :
– Là Phượng Đan , Vũ à :
– Anh nói gì ?
– Cô gái đó là Phượng Đan . Nhìn thử đi Vũ
Vũ cũng nghiêng người nhìn theo Thái . Anh thoáng thấy bóng áo trắng lướt qua . Mái tóc ngang lưng bay bổng lên che mất nửa bên má khiến Vũ không thấy rõ mặt nhưng anh lại nghe rõ… tiếng tim lỗi nhịp
Thái hân hoan :
– Anh nói cô ta rất đặc biệt mà
Vũ xác nhận với nét mặt có gì đó rất hoang mang :
– Tôi cũng thấy như anh . Lúc nào có công việc phù hợp anh hãy sắp xếp cho cô ta
Thái phấn khởi ra mặt . Dường như anh “cảm ” ánh mắt buồn hoang mang lẫn bất cần của cô gái ấy…
:
– Cô đang làm ở đâu ?
– Đang làm ở đâu thì đến đây xin làm gì . Anh đọc hồ sơ và xét theo điều kiện của công ty , thấy tôi được thì nhận :
– Cô làm ngay được không ?
– Được
Thái không sao quên ánh mắt ấy . Nó yếu mềm mà lại lạnh lùng làm sao…
– Anh Thái “kết” cô nàng đó hả ?
Vũ cười thân thiện . Vũ biết Thái cũng mới đây nhưng anh Phong nói Thái rất khó . Người yêu của Thái bị xe đụng mù mắt rồi bệnh chết nên Thái chẳng yêu ai thêm.
Thái hơi ngượng :
– Anh… thấy cô ấy cũng hay hay
Vũ vỗ vai :
– Tấn công đi . Anh định để bác gái buồn hoài sao ?
Thái bẻ lại :
– Nói tôi mà chú không nghĩ tới mình . Anh em chú cũng chẳng ai chịu lấy vợ mà
Vũ tỉnh rụi :
– Em có rồi , chờ anh Phong chữa lành chân là em đi tìm về :
– Đi tìm ?
– Vâng ! Cổ bỏ đi mất từ hồi em đi Đức lận
Thái không tranh cải . Anh không biết Vũ lúc ấy . Chỉ biết và gặp mấy lần Vũ về nước thăm nhà do Phong giới thiệu . Có điều Thái được biết thiếu gia nhà họ Ngô , anh cũng như em , rất đào hoa nhưng tình cảm rất cẩn trọng
Thái vỗ trán :
– Vũ này :
– Dạ :
– Anh quên . Hồi chiều , bác gái gọi cho anh bảo sắp xếp cho Ngọc Trinh một việc trong công ty
Vũ xua tay lia lịa :
– Anh không được vị nể . Em không thích nhận người kiểu đó . Má biết em không thích nên kêu anh . Anh không nhận , má dễ nói chuyện hơn
Thái chưng hửng :
– Gì kỳ vậy ?
Vũ giải thích :
– Nhà em thế nào , Ngọc Trinh cũng khá hiê>u . Má không bao giờ xen vào quyết định của con cái trong công việc và tình cảm . Má chỉ khuyên can hay phân tích thôi . Vì thế ngọc Trinh đâu dám nói với em mà nhờ má thì từ chối là điều má muốn trước hết . Má không muốn vì má mà công việc bị rắc rối hay đảo lộn
Thái im lặng . Anh nghe Vũ giải thích mà cảm thấy lùng bùng . Mà thôi kệ , Phong đã từng dặn “Mày làm với tao thì cứ công tư phải trái mà làm , tao tin mày hiểu tao hơn tụi nó ”
Vũ đứng dậy :
– Về hay đi đâu nữa anh Thái ?
– Thích nhẩy không ?
– Cũng được
Vũ chở Thái vào vũ trường . Nơi mà với Vũ quen thuộc như phòng… ngủ . Ngày mới lên Sài gòn , Vũ đi như đi chợ . Hào hoa như anh Phong cũng chẳng bằng . Vậy mà giờ… Vũ bước vào thật chán nản
Phong khoát áo và lăn xe ra vườn . Mấy hôm nay chú Hai cho người trồng thêm mấy luống thạch thảo . Phong dặn chú lấy rơm phủ quanh gốc cho nó ấm và giữ thân khỏi bị dập khi có mưa . Mới có mấy chiếc lá mà Phong cứ nôn nao ngắm mãi :
– A lũ ! A lũ ơi !
Tiếng la từ xa vọng lại làm Phong lăn xe ra cổng nhìn :
– A lũ ơi ! A lũ ơi !
– Cứu A lũ với ! A lũ ơi !
– Về nhà đi bé Ba , về nhà với má đi :
– Tìm A lũ :
– Được rồi để má gọi A lũ về . Con vô ngủ đi . A lũ đi chơi một chút sẽ về mà :
– Con nhỏ thiệt tội
Chú Hai đứng cạnh Phong từ hồi nào :
– Cổ có hay la lối như vậy không chú ?
– Ít lắm . Thường thì vào tháng tư và tháng chín hay những đêm mưa lớn
Phong thắc mắc :
– Sao lại vào những tháng đó hả chú ?
Chú Hai trầm ngâm :
– Vào tháng bốn thì con nhỏ kêu đau và nói những câu như người mẹ mới sinh . Tháng chín thì cứ gọi tên đứa bé và bảo cứu nó và mải miết đi tìm từ ngóc ngách :
– Không hề có tin tức hay giấy tờ kiên quan đến cô ấy và gia đình sao
Chú Hai lắc đầu . Ông im lặng vào trong . Có lẽ tiếng kêu la của cô gái điên ấy làm ông chạy ra . Phong gọi trong lòng “Kha ở đâu thế ? Kha hãy quay về để Phong được chuộc tội đi ” :
– A lũ ! Mẹ nhớ A lũ quá ! A lũ bỏ mẹ một mình , mẹ buồn lắm . Mẹ nhớ A lũ lắm !
Phong vừa định quay xe vào nhà thì nghe tiếng nói rì rầm ngoài hàng rào dây cây dâm bụt :
– Phong ơi , A lũ đi mất rồi . Phong tìm A lũ đi . Tìm A lũ đi Phong…
Phong chết sững trên xe lăn “Phong ” cô gái điên vu=`a gọi tên anh . Sao lại có thể trùng hợp vậy :
– Ai đó ?
– Á !
Phong cất tiếng gọi và cô gái la thất thanh chạy đi . Phong ngồi im một lúc rồi quay về phòng . Câu nói lầm bầm của cô gái điên luc” nãy làm tâm tư Phong hoang mang . “Nhà mày tên gì toàn mưa gío bão . Phong , Vũ , Bảo , Vân , toàn là sấm chớp . Con mày đặt tên lũ lụt cho đủ bộ ” . Người con gái mất trí có đứa con tên A lũ , tên cha có phải là “Phong ” ? Chắc có liên quan rồi “Phong – Lũ ” chăc” là có liên quan rồi ! Kha đi biệt tích có khi nào…
Phong không dám nghĩ tiếp . Anh nghe tim mình ngừng đập khi ý nghĩ cứ diễn tiếp… diễn tiếp . Nhất định ngày mai , Phong sẽ tìm gặp người điên đó .
Vừa xuống phòng khách , Phong đã thấy chú Hai đi qua đi lại với vẻ nôn nóng . Phong hỏi :
– Có chuyện gì vậy chú Hai ?
Ông Hai ngập ngừng :
– Dạ…
– Có gì chú cứ nói , đừng ngại :
– Dạ ! Tôi định thức cậu dậy để xin phép qua nhà bà Bình phụ tìm con bé Ba
Phong giật mình :
– Cô gái điên . Cô ấy làm sao ?
– Hồi sáng sớm bà Bình chạy qua bảo lúc khuya con bé Ba bỏ đi đâu lang thang tìm con…
Phong không đợi ông Hai nói hết câu , anh xua tay lia lịa :
– Chú đi mau đi . Khỏi cần lo cho tôi . Có gì tôi gọi tài xế cũng được
Ông Hai ồ lên :
– Vậy mà tôi nghĩ không ra . Cậu ở nhà cẩn thận , tôi đi nghe
Ông Hai vội vã chạy đi . Phong biết tình làng xóm của ông rất lớn . Ông xem nó trọng hơn mọi thứ
Lăn xe xuống bếp , Phong thấy tách cà phê sữa đá pha sẵn và diả mì xào mà anh thích ăn đã để sẵn . Phong tự lấy ăn . Anh biết chú Hai đã canh chừng mà làm sẵn cho anh
Đang nhâm nhi ly cà phê , Phong chợt nhìn bưc” tranh phong cảnh trên tường . Suối chảy , lan rừng nở và… . một cô gái đang ngâm mình dưới làn nước… Phong đặt ly cà phê xuống và vội lăn xe đi . Anh vừa lăn thật nhanh vừa cầu nguyện suy nghĩ vừa thoáng qua không phải thật mà lại thật
Từ từ lăn xe xuống triền dốc đá lổm chổm , Phong nghe loáng thoáng tiếng tay đập nước lẫn tiếng cười trong trẻo . Càng xuống hết dốc , tiếng cười hát ngây ngô càng rõ :
– “Con mèo con… không nghe lời… con mèo con… ăn rồi ngủ… không làm việc… . không yêu mày… Con trâu đen… rất hiền lành… rất giỏi giang… ai cũng thích… A lũ ngoan… A lũ giỏi . . A lũ ăn mau lơn… mẹ yêu nhiều… ” :
– Kha ơi ! kha !
– A !
Tiếng gọi của Phong làm cô gái đang vui đùa dưới suối giật mình . Cô đứng sững dưới nước nhìn Phong không chớp và trán cô nhăn lại :
– Kha ơi ! Phong nè ! là Phong nè . Kha nhớ Phong không ?
Phong vừa gọi vừa lăn xe tiến ra nước . Cô gái điên lẫm bẫm “Phong… Phong… ” chợt cô dùng tay hất nước vào Phong , nét mặt có gì đó sợ hãi :
– A lũ ! A lũ ! Đừng bắt A lũ ! Đừng bắt A lũ !
– Không , Phong không bắt A lũ . Kha không nhớ Phong sao ? Là Ngô thiếu gia nè , là Phong xù lông nhím đây mà !… A !
Vừa gọi vừa giơ tay che nước tạt vào mặt , Phong không giữ vững xe lăn làm nó ngã lăn ra suối và Phong té xuống suối theo
Cô gái điên tah^”y vậy không tạt nước nữa và trên mặt sự sợ hãi dường như tan biến đi . Thay vào đó là đôi mắt ngây dại nhìn người đàn ông đang chống chọi dưới nước không biết làm gì
Cô từ từ tiến lại gần , ánh mắt vẫn không thôi ngờ vực và cảnh giác . Cái ngờ vực của người “điên” trước người lạ . Cô đỡ người đàn ông lên và kéo anh ta vào bờ rồi dựng chiếc xe dậy và ngồi vào với vẻ thích thú
Phong im lặng nhìn người con gái anh ngày đêm mong nhớ . Thụy Kha đã không còn biết , không còn nhận ra anh là ai nữa :
– Kha !
Nghe kêu , cô gái nhảy khỏi xe đứng nhìn Phong với ánh mắt sợ hãi
Phong cười thật hiền để trấn an :
– Cứ ngồi đi , không sao mà
Cô gái chần chừ :
– Được hả ?
Phong gật đầu với nụ cười thân thiện mà nghe lòng tan nát . Sau người anh yêu lại ra nông nổi này ?
– Thích không ?
-…
– Cho đó !
Cô gái điên ngẩng nhìn Phong , ánh mắt lạ lẵm :
– Để tôi ngồi lên đó và đẩy tôi về nhà đi . Tôi sẽ cho luôn chiếc xe và nhiều đồ chơi nữa . Tôi nói thật mà.
-…
– Giúp tôi đi !
Phong khẩn khoản nhìn cô gái điên bằng ánh mắt thật chân thật và trìu mến . Anh dồn hết tình cảm của mình vào tia nhìn ấy dù biết rằng cô gái không hiểu đó là tất cả tình yêu của anh . Nhưng Phong tin chắc cô gái sẽ cảm nhận được là anh không hề ác ý với cô , dẫu rằng cô bị mất trí không đủ sức phân biệt nhiều
Cánh tay cô gái dần dần chạm vào bàn tay Phong đưa ra . Cô từ từ đỡ Phong dậy và ngồi vào xe . Cô… đẩy anh về nhà mình theo thói quen :
– Cô tên gì ?
– Không biết ! Mẹ gọi bé Ba :
– Bé Ba có con rồi hả ?
– Ừa !
– Con tên gì ?
– A lũ :
– Nó đâu rồi ?
– Nó đi chơi rồi :
– Đi với ai ?
– Không biết !
Phong cố gợi chuyện nói với cô gái điên . Cô gái mà Phong cam đoan là Thụy Kha , chắc chắn là vậy . Phong sẽ giúp cô ấy hồi phục trí nhớ bằng tất cả những gì có thể làm được :
– Thích đi chơi không ?
– Thích :
– Mai đi nha ?
– Có A lũ không ?
– Có :
– Đi :
– Nhà tôi nhiều đồ chơi lắm . Qua nhà tôi ở đi . Chịu không ?
– Cho A lũ ở không ?
– Cho . Ở nha ?
– Cho A lũ đồ chơi không ?
– Cho . Cái gì cũng cho hết :
– Ờ
Ôi ! Thụy Kha thật rồi . Trong đời thực , cô đã là một người bao giờ cũng vì người khác . Giờ trong điên loạn , đứa con là tất ca?
“A lũ ngoan… A lũ giỏi… A lũ ăn nhiều… A lũ mau lớn… mẹ yêu A lũ… ”
Cô gái hát nghêu ngao bằng những tình yêu thương đứa con . Phong nghĩ có lẽ để cô hồi phục trí nhớ nhanh nhất thì phải có… a lũ :
– Đói bụng !
Cô gái mếu máo kêu và không đẩy xe nữa . Cô ngậm ngón tay và nhìn Phong như cầu cứu
Phong kéo tay của cô xuống và trấn an :
– Về nhà tôi , sẽ có đồ ăn liền :
-…
– Đẩy tôi về đi !
Phong ngọt ngào nói với Thụy Kha , cái gật đầu khích lệ của anh đã làm cho cô ngoan ngoản nghe lời . Vừa đi , Phong vừa nói đủ thứ trò chơi hấp dẫn để dụ cô , để Thụy Kha quên đói
Về đến nhà , Phong ra hiệu cho chú Hai và bà Bình im lặng . Anh ngồi ăn với cô . Cười đùa và dẫn Thụy Kha vào phòng mình để cô chơi búp bê rồi… ngu?
Chờ cho Thụy Kha ngủ say , Phong mới ra nói chuyện với bà Bình :
– Cô ấy ngủ rồi dì Bình ạ !
Bà Bình ngỡ ngàng :
– Sao cậu lại để nó ngủ trên gường cậu ? Con nhỏ bẩn lắm . Để tôi kêu nó dậy
Bà Bình bật dậy định đi thì Phong vội ngăn lại :
– Không sao đâu dì ạ.
Nhìn mặt Phong nghiêm nghị , bà Bình đưa mắt nhìn anh rối nhìn sang ông Hai quản gia . Ông Hai nhìn bà như bảo “ hảy bình tỉnh nghe cậu ấy nói”
Phong trầm giọng :
– Chú Hai , dì Bình ! Đó là Thụy Kha , người mà bấy lâu con tìm kiếm , đợi chờ.
– Hả !
Bà Bình thốt lên hoảng hốt :
– Cậu nói sao ? Bé Ba . . Thụy Kha . . . người yêu cậu.
Phong từ tốn :
– Vâng ạ !
Anh kể :
– Cách đây mười năm , khi cháu và Thụy Kha tốt nghiệp , cô ấy đả rời khỏi Sài Gòn sau buổi lể không để lại tin tức gì . Lúc ấy cháu và Kha là đôi bạn thân , thân như hai người bạn trai hay giống như hai cô bạn gái , chia sẻ cho nhau nhửng tâm tư nguyện vọng nhưng tiếng yê không ai lên tiếng . Mọi người trong lớp hay quen đều nghỉ chúng cháu đã yêu nhau.
Phong ngừng lại và thở dài :
– Thế mà mười năm . . mười lần họp lớp , Kha đều vắng mặt , cháu thật không ngờ . ..
Bà Bình buột miệng :
– Thế còn A Lũ ?
Phong buồn bả :
– Đó là điều bất ngờ nhất đối với cháu.
Bà Bình nhìn Phong thương cảm :
– Thế giờ cậu định thế nào ?
Phong ngẩng nhìn bà Bình khẩn khoản :
– Cháu mong dì hãy cho Thụy Kha ở bên cháu . Bằng mọi giá cháu sẻ khôi phục trí nhớ cho cô ấy . Cháu mong dì giúp . Dù có thế nào , cháu củng nguyện chăm sóc cho cô suốt đời.
Bà Bình nhìn ông Hai như hỏi ý và bà lại được ông khuyến khích nhận lời.
Đứng dậy cầm tay Phong , bà nghẹn ngào :
– Tôi tin cậu.
– A lũ chờ mẹ . . . . . . .chờ mẹ A lũ ơi !
– Đừng sợ , Phong đây mà !
– A lũ ! Alũ . . .Phong . . . A lũ . ..
Thụy Kha bật dậy thảng thốt hét lên làm Phong giật mình theo . Anh nhoài người ôm lấy Kha vổ về :
– A Lũ đi chơi rồi , mai A lũ về với Kha . Ngử ngoan đi.
– Ừ
Phong dọa :
– Không nghe lời Phong không dẫn A lũ về đâu.
– Nghe lời . . . nghe lời mà
Thụy Kha vội vàng chuồi người nằm xuống gường , áp tay dưới má , mắt nhắm nghiến thật ngoan khíên Phong vừa muốn cười lại vừa muốn . . . nói thật với cô.
Anh ngắm Thụy Kha nằm ngủ mà cứ nhói tim . Muốn ôm cô vào lòng ru cô ngủ nhưng không dám . Nếu là ngày xưa . . .chỉ như thế này thôi là Phong đả bị . .đạp bay ra cửa rồi.
Bất chợt Phong thấy mắt Kha he hé , môi mấp máy , anh cúi xuống hỏi khẻ :
– Sao chưa ngủ ?
Thụy Kha ngọng nghịu :
– Nóng . . .quá !
Phong khẻ cưới với tay bật quạt :
– Vầy được chưa ?
Kha khẻ lắc đầu , lúc này cô ngồi dậy ngọ ngậy . Phong chiều chuộng :
– Kha thích sao ?
Thụy Kha vẫn lắc đầu , đôi mắt ngờ nghệch bắt đầu lóng lánh nước :
– Nóng . . ..
– Tắm hả ?
– Ư ..
– Chứ Kha muốn làm sao ?
– Má . . ..
Phong sực nhớ , anh hỏi ngay :
– Má Bình làm sao ?
Tức thì Kha chạy vào nhà tắm , lấy một chiếc khăn ướt ra dúi vào tay Phong và ngồi quay lưng lại trước mặt , rồi cúi người . . .kéo áo lên đưa tấm lưng ra như bảo Phong lau cho cô như má Bình đã từng làm.
Phong cầm chíêc khăn chới với , anh không nghĩ đến những tình huống loại giống như vầy . Phong nghĩ đơn giản là chăm sóc và thuốc thang điều trị sẽ giúp cho Thụy Kha.
Thụy Kha lại ngọ ngậy :
– Ư . . .nóng . . .lau ..
– Ừ , nằm xuống đi , Phong lau cho.
Kha ngoan ngoãn nằm sấp xuống và Phong từ từ dùng khăn xoa nhè nhẹ khắp lưng cho cô . Người anh run lên như sốt . Với Phong , phụ nử không có gí bí ẩn nhưng với Thụy Kha , Phong trân trọng vô cùng.
Chờ cho cô thở nhịp nhàng , Phong kéo áo xuống cho Kha và đỡ cô nằm ngay lại.
Phong ngồi trên xe ngắm Thụy Kha trong giấc ngủ , đôi môi bướng bỉnh ngày xưa vẩn thê , vẫn thường trề ra cùng cái nguýt dài làm Phong thua ngay khi chưa lâm trận.
Điện thoại reo , Phong nhấc máy , giọng hơi nghẹn :
– Alô ! Phong nghe !
Bên kia , Vũ gấp gáp :
– Anh bị sao vậy ? Giọng anh kỳ quá !
Phong trấn an :
– Không có gì , anh khỏe , anh đang ngủ . Có chuyện gì mà em gọi trong khuya vậy Vũ ?
Vũ cười hề hà trong máy , giọng eo éo :
– Em . .nhớ anh quá hà !
– Lộn xộn quá ! Giờ này mà còn giởn . Có gì vậy Vũ ? Mẹ bệnh hả ?
Vũ thôi đùa :
– Dạ không ạ . Mẹ khỏe , lúc nãy ba gọi về , ba hỏi anh . Ba bảo tuần sau phái đoàn bác sĩ Đức sẽ sang Việt Nam khám và điều trị phục hồi cho trẻ bại liệt của thành phố . Ba bảo em kêu anh chuẩn bị để khám , ba đã nhờ bạn là bác sĩ trong phái đoàn đó trực tiếp xem cho anh . Anh mau thu xếp về nha.
Phong phấn khởi :
– Vậy hả ? Anh sẽ thu xếp về liền . Ba và dì có khỏe không Vũ ?
– Dạ khỏe . Anh Bảo và Anh Vân báo sẽ về đây chờ ăn đám cưới anh đó.
Phong cười lớn :
– Tụi này thật là . . . tụi nó mà gọi điện về em bảo là mau về để trể , anh Tư sắp cưới rồi.
Vũ kêu lên ngạc nhiên :
– Hả ! anh nói gì ?
– Vũ này ! Anh tìm thấy Thụy Kha rồi :
– Anh nói sao ? Chi Kha . . ..
Phong gật đầu như có Vũ trước mắt :
– Đúng ! Chị Kha đang ở bên anh . Thôi mai anh về , em sẽ biết . Ngử ngon nha !
Phong đặt máy xuống thì trong đầu anh hiện lên gương mặt Vũ há hốc , mắt trợn tròn kinh ngạc . “ Chú mày thua anh về khoản tìm lại người yêu rồi”.
Với tay tắt đèn và mở ngọn đèn ngử màu hồng , Phong ngắm gương mặt Thụy Kha say ngủ , vần đó gương mặt dịu dàng , vẩn đó rèm mi cong , làn tóc rối , vẫn cánh môi hồng . . .Nhưng Kha không biết ra được là Phong . Gương mặt say ngủ Phong đã một lần ngắm nhín suốt đêm Thụy Kha không hay biết . . . . “ Ai thấy tao ngủ , tên đó sẻ bị xử trảm” Thụy Kha từng bảo thế . Cô có ngờ đâu , anh đã ngồi canh cô suốt đêm trong một lần hai đứa nhậu say.
– A Lũ ngủ đi !
Giọng Thụy Kha nhừa nhựa làm Phong hơi ngẩn người và chồm về phía Kha một chút , Kha vẫn ngủ say nhưng có lẽ đang mơ màng , mộng mị.
– A Lũ mà không ngủ , mẹ nghỉ chơi luôn
Và dứt lời . . . . Phong bị Thụy Kha kéo ngã xuống gường . . .úp mặt vào ngực cô . . . .anh bị Kha vỗ mấy cái vào mông.
Thụy Kha xoa đầu PHong và . . . . .dổ dành với . . .đôi mắt khép kín :
– A lũ ngoan đi . . .mẹ thương nhiều nha.
Nén cười , Phong nằm yên trong lòng Kha làm . . . .A lũ , anh muốn biếi Kha sẽ dỗ . . .con ngủ ra sao : hôn lên má , hôn lên trán . . .xoa lưng và phát vào mông khi Phong cố ý trở mình . . ..
– A lũ hư . . .mẹ giận
Và rồi . . . . Thụy Kha cũng ngũ say sau công việc người mẹ trong . . . .vòng tay A lũ . Phong khẻ đặt đầu cô trên cánh tay mình và khe khẽ hát ru cô ngủ.
Mơ ước bao năm được ôm trong tay người con gái thầm yêu trộm nhớ và thì thầm bên tai nàng những lời ân tình sâu nặng đã thành thế mà . . .Phong ôm vào lòng nổi đau , nén vào tim nhửng giọt lệ nóng . . . Thụy Kha đó nhưng . . .cô nào biết Phong là ai.
Kha ơi ! Em làm gì nên tội mà phải chịu nổi đau này ? Phong nhất định sẽ ở lại bên em , bù đắp cho em bằng cả cuộc đời này . Hãy trở về bên Phong đi.
Anh Phong bắt đầu thì thầm bên tai Thụy Kha những lời yêu thương anh cất giữ bao ngày qua , kể những câu chuyện kỷ niệm giữa họ , dù biết bây giờ cô có nghe cũng như không , nhưng Phong tin rằng những điều đó sẽ là cánh cửa mở đường cho ký ức của Thụy Kha trở về . . ..
Vừa về đến nhà , Phong vội vã bảo mọi người đừng làm phiền mình và dẫn Thụy Kha lên phòng riêng.
– Mẹ à , chút nữa con sẽ xuống thưa chuyện với mẹ !
Phong nói thế cho mẹ yên lòng . Anh lăn xe theo chân Thụy Kha.
– Đi đường này nè Kha !
– Đi đường này !
Thụy Kha giậm chân chỉ về phía vườn hoa , cô mím môi và lắc đầu lia lịa.
Phong dổ dành :
– A lũ đói . . .A lũ muốn đi đường này.
Dường như cái tên A lũ là có uy nhất với cô gái nên mọi người thấy cô ngoan ngoãn cúi đầu đi theo Phong ngay.
Vào thang máy rồi , Thụy Kha nhìn PHong bằng ánh mắt ngây ngô và hỏi :
– A lũ . . .không bỏ mẹ đi chơi nữa :
– Ừ ! A lũ lớn rồi , A lũ ở mãi bên mẹ Kha , chịu không ?
Thụy Kha gật đầu ngay :
– Chịu . . .chịu ..
Thấy thế Phong dọa :
– Nhưng mẹ Kha phải nghe lời A lũ nếu không A lũ sẽ đi luôn đó
Thụy Kha kéo tay Phong sợ hãi :
– A lũ đừng đi . . . . . .A lũ đừng đi . . . .nghe lời mà . . ..
Thấy Kha chực khóc , Phong cười thật hiền :
– Đừng khóc . . . . .A lũ không đi đâu.
Ra khỏi thang máy , Phong dẫn Kha về phòng mình , Phong sắp xếp kế hoạch biến căn phòng của mình thành căn phòng giống trước kia khi còn sinh viên , anh từng ở và Thụy Kha từng đến chơi mỗi ngày.
Phong tự tay pha nước cho Thụy Kha tắm , anh biết cô rất thích ngâm mình trong nước nên đã pha bồn tắm thật đầy và thơm mùi hoa cỏ ngào ngạt.
– A lũ vào tắm đi . Thơm lắm.
Kha nằm trong bồn tắm đưa tay vẫy Phong , nhưng anh ngồi trên xe vừa cười vừa lắc đầu . Phong tưởng tượng sau này Kha tỉnh lại , cô mà nghe kễ mình từng rủ Phong tắm chung có lẽ cô nàng sẽ đánh anh bầm dập.
Từ lúc Thụy Kha bắt Phong lau lưng cô cho mát và khi Kha ôm Phong gọi “ A lũ” , Phong đã quyết định cận kề bên cô , dù biết rằng “ nam nữ” bất tiện . . .nhưng như thế sẽ tốt hơn cho Kha và cho Phong.
Ai chăm sóc cô tốt hơn anh ?
Ai hiểu cô nhiều bằng anh ?
Chẳng ai ngoài Phong cả . Mai này anh mổ chân xong , có lẽ việc phục hồi trí nhớ và tìm kiếm A lũ sẽ dể và nhanh hơn.
– Mẹ Kha tắm mau lên . . . . .A lũ đói . ..
– Rồi . . .rồi.
Thụy Kha nghịch nước đã đời , bật dậy chạy ra khiến Phong bật cười.
– Mẹ Kha thay đồ đã.
Phong chỉ vào chiếc áo đầm anh treo trên móc và chiếc khăn lông.
– Cởi đồ ướt ra . Lau người rồi mặc áo mới , mẹ Kha thích không ?:
– Mặc áo mới hả ?… thích… thích… lắm
Như nhớ ra điềi gì , Thụy Kha tròn mắt ngờ nghệch hỏi :
– A lũ có đồ mới không ?
Phong cười :
– Có !
Phong lăn xe đi để tránh nhìn Thụy Kha thay đồ , nhưng vẫn lo cô có biết mặc không bởi bà Bình bảo cô chẳng biết mặc đồ ra sao nhưng… không đến nổi không mặc đồ chạy rong
Thấy lâu , Phong gọi :
– Xong chưa ?
Tức thì Thụy Kha chạy ra :
– A lũ thấy… . mẹ đẹp không ?
Phong gật gù :
– Đẹp lắm ! Giờ đi ăn cơm
Anh dẫn cô qua phòng ăn bên cạnh và nhìn Kha ăn thật trìu mến . Rất trẻ con nhưng không đến nổi lem luốc , dơ bẩn . Phong rất mừng khi thấy Thụy Kha đã tươi tỉnh , chịu nói , chịu cười và đặc biệt cô đã biết mặc đồ và lấy muổng múc ăn . Điều mà bà Bình dạy hoài không được . một dấu hiệu tốt cho việc phục hồi . Chăc” là Phong phải đưa cô đi khám ngay thôi
Ăn xong , chờ cho Thụy Kha nằm ngủ say , Phong mới gọi điện mời mẹ mình lên
Vừa bước vào phòng , bà Mai lao đến bên Phong :
– Chuyện gì vậy con ? Con có bị gì không ? Thấy con ốm mẹ lo quá !
Cầm tay bà , Phong nhỏ nhẹ , lễ độ :
– Con không sao mẹ a.
Đưa bà lại ghế , Phong trầm tỉnh :
– Thưa mẹ , con có chuyện này muốn thưa với me.
Liếc mắt lên gường nhìn Thụy Kha rồi nhìn Phong , bà hỏi :
– Chuyện gì hả con ? Cô ấy là ai ?
Phong từ tốn :
– Mẹ à ! Chuyện này… mẹ nên bình tỉnh
Phong hơi ngập ngừng , anh sợ mẹ sẽ vì quá lo lắng cho anh mà thêm bệnh . Ngần ngừ một chút , Phong thở dài :
– Cô ấy… là vợ con… mẹ à !
– Sao ?
Bà Mai sửng sốt nhìn Phong rồi đưa tay chặn ngực :
– Con nói sao hả Phong :
– Thụy Kha là vợ con . Tuy cô ấy mất trí nhưng cô ấy đã có con với con rồi
Bà Mai lặng người hết nhìn Phong rồi lại nhìn về phía cô gái đang ngủ . Con trai thì lị liệt , người mà nó bảo là vợ thì bị điên . Lẽ nào kiếp trước bà bất nhân thất đức nên bây giờ chịu quả báo
Như hiểu được tâm tư của mẹ , Phong nhích lại gần , anh cầm lấy tay mẹ xiết nhẹ :
– Mẹ đừng nên nghĩ ngợi thái quá . Con hiểu việc mình làm mà . Mẹ hãy yên tâm mẹ nhé !
Không còn kềm lòng được , bà Mai nấc lên :
– Sao mà mẹ yên lòng được ? Con là đứa mẹ thương yêu nhất , thế mà phải chịu bao điều bất hạnh . mẹ còn lòng dạ nào sống nổi
Ngước nhìn Thụy Kha , Phong nói trong đau đớn :
– Mẹ hãy thương Thụy Kha . Cô ấy từ nhỏ đã cơ cực . Gặp con lại vô tâm . Kha mang đứa con của con ra đi vì tự trọng và khi lạc mất nó , Kha đã điên loạn mấy năm nay . Mẹ hãy thương cô ấy nghe mẹ :
– Sao con biết đó là con của con hả Phong ? Thụy Kha bị điên đâu thể khẳng định điều đó được
Giọng Phong quả quyết :
– Con tin chắc điều đó mẹ ạ !Trực giác đã cho con biết rằng Thụy Kha đã mang thai con của con… Cô gái không hề mở miệng nói một lời nào chỉ gật đầu cúi chào với đôi mắt sưng mọng không… . .

Bình luận