Thông tin truyện Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 6

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 6

Tác giả:

Thể loại:

Truyện dài tập

Trạng thái:

Lượt xem:

49

Tìm Trong Nỗi Nhớ - Chương 6

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
Kha không đẹp , một cách thẳng thắn là trung bình thôi nhưng khó có thể vô tâm trước sự dịu dàng mà mạnh mẽ , yếu đuối mà cương nghị và sự chân thành hòa mình với mọi người của Kha , nhất là đôi mắt đầy ắp trong sáng , ngây thơ lẩn ưu tư trở trăn , ánh mắt xoáy vào lòng người đối dịên một cảm giác khó thể nào quên . , ánh mắt cho người khác niềm tin , nói chung Thư không thể không thương yêu Thụy Kha khi nhìn vào đôi mắt đó , mà Thư lại là gái , huống chi chàng công tử Ngô thiếu gia kia sao khôn...

Kha không đẹp , một cách thẳng thắn là trung bình thôi nhưng khó có thể vô tâm trước sự dịu dàng mà mạnh mẽ , yếu đuối mà cương nghị và sự chân thành hòa mình với mọi người của Kha , nhất là đôi mắt đầy ắp trong sáng , ngây thơ lẩn ưu tư trở trăn , ánh mắt xoáy vào lòng người đối dịên một cảm giác khó thể nào quên . , ánh mắt cho người khác niềm tin , nói chung Thư không thể không thương yêu Thụy Kha khi nhìn vào đôi mắt đó , mà Thư lại là gái , huống chi chàng công tử Ngô thiếu gia kia sao không bị thu phục được chứ . Nhất định Phong sẽ bị Thư điều tra ra.
Đang chăm chú vào màn hình với cảnh đánh nhau hấp dẫn , Phong giật mình nghe một hồi chuông cửa dài , nó như bị ấn lõm xuống luôn không nảy lên được.
– Mày xuống coi ai vậy Vũ ?
Phong cằn nhằn và tự đứng dậy luôn :
– Thôi để tao . Con nhỏ này hôm nay bị gì không biết . Giờ này qua chắc chẳng bình thường.
Vũ nhìn anh trai bật cười . Cái kiểu bấm chuông này thì chỉ có chị Thụy Kha chứ chẳng ai . Mười lần như một , chị ấy qua là chuông kêu cho đến khi có người xuống.
Một lúc sau , Vũ thấy Phong trở lên , anh hỏi :
– Chị Kha hả anh Phong ?
– Ừ
Phong trả lời rồi vội vả mặc áo quần và cầm điện thoại cho vào túi :
– Khỏi chờ cửa nghe Vũ ! Tao qua ký túc xá ngủ luôn.
Không đợi Vũ hỏi thêm , Phong đã bay xuống mấy bậc thang rồi.
Ngồi yên trên xe , Phong hỏi :
– Giờ mày muốn đi đâu ?
Giọng Kha nhừa nhựa :
– Tùy mày
Phong im lặng đề máy chiếc Su chạy đi . Anh biết Thụy Kha đang rất chấn động nên mới uống nhiều như vậy . Cô nàng uống với ai vậy ta ?
– Mày uống nhiêu rồi ?
– Nửa thùng :
– Ở đâu , với ai . . .sao không kêu tao ?
– Một mình
Chợt Kha khiều vào vai Phong :
– Mày . . .cho tao . . .dựa tí nhe ?
– Ừ ! Mày mệt lắm hả ?
Gục đầu vào vai Phong , hai bàn tay đặt vào hai vai rồi mới áp mặt vào . Hành động của cô khiến Phong cười tủm tỉm , ai chứ Thụy Kha vẩn rất nghiêm túc , không buông tuồng dù rất thân với anh , cô cũng không tự do quá trớn.
– Mày chạy ra Sài Gòn chơi đi Xù :
– Đi đâu ?
– Chạy lòng vòng rồi về
Phong hơi nghiêng ra sau :
– Mày uống nổi nưa không ?
Thụy Kha đưa ba ngón tay , chồm qua người Phong :
– Cở ba lon nửa là hết nổi.
Phong lắc đầu :
– Vậy thôi không uống nửa . Uống cà phê nhé !
– Tùy mày.
Phong biết tính Kha nên không hỏi han lý do cô uống nhiều như vậy . Đã chạy qua kêu Phong chở đi thì sớm muộn trước sau gì cô cũng tự nói ra.
– Phong !
– Gì !
– Tao buồn quá !
Phong nghe trên vai mình có một giọt nước thấm qua . . .lòng anh bổng rát buốt :
– Nhà mày có chuyện gì hả ?
– Không
Lần này thì Phong thấy trên vai mình nước nhiều hơn , nhanh hơn . Vòng tay ra sau nắm lấy tay Kha kéo ra trước , Phong bảo nhẹ :
– Mày khóc nhiều lên đi , Kha . Khóc cho vơi bớt nổi đau để mà sống tiếp , khóc cho hết khô?
Kha dựa hẳn vào người bạn , cô quên mất mình đang ở bên một công tử ăn chơi sành sỏi , cô chĩ nghỉ mình cần người an ủi , cô tin và tìm Phong.
Trưa nay tao gặp Định . Anh ta tới tìm tao bảo rằng nhớ tao , yêu tao . Anh ta nói cuộc sống vợ chồng không vui , đang muốn ly dị . Mong tao nối lại tình cãm , cho anh ta cơ hội.
Kha vung tay khóc thành tiếng , vừa khóc vừa nói :
– Tao là người mà Phong . . .tao là người mà . . .sao anh ta không nhớ ngày tao van xin anh ta giửa chợ , tao khóc giữa đường cầu xin anh ta đừng bỏ đi . Giờ này lại bảo” anh hối hận , anh xin lổi . .”
Nói được đến đó , Kha gục đầ vào vai Phong lã đi.
Phong dừng xe trước một nhà hàng , quen rồi dìu Thụy Kha vào một phòng karaoke riêng biệt.
Đẩy Phong ra không cho anh đở , Kha buông người xuống ghế :
– Mày tốt với tao làm gì hả Phong ? Tao có đáng đâu.
Ngồi xuống cạnh cô , Phong đặt tay lên vai Kha :
– Mày nói nhảm rồi . Hát đi cho đỡ tức.
Đặt micro vào tay Kha , Phong châm thuốc hút . Nhìn Kha vừa hát vừa khóc , Phong nghe căm phẩn ngút ngàn . Cái tên trời đáng đó sao không bị sét đánh chết cho rồi để hắn ngang nhiên làm tổn thươn bạn anh như thế.
– Mày biết tao nói sao với anh ta không ?
Phong nhướng mắt nhìn tahy câu hỏi và Thụy Kha trả lời mà mắt cô nhìn vào màn hình , cái nhìn vô cảm :
– Tao bảo anh ta là tao có tình yêu mới . Anh ta xuất hiện làm tao nhìn ra là tao đã hết yêu anh ta và trong tim đã có một hình ảnh khác
Phong nhìn Kha không chớp , anh buột miệng :
– Mày nói ai vậy ?
Thụy Kha giật mình , mắt cô chớp chớp mấy cái như nãy giờ nhắm tít nên mở ra gặp ánh sáng chói mắt.
– Hả !Sao ?
Phong cốc đầu bạn , anh lãng đi :
– Sao con khỉ ? Uống tiếp không ?
Thụy Kha thở dài , dựa hẳn ra sau ghế , mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà :
– Tao cứ ngở mình còn yêu anh ta rất nhiều , nào ngờ nhìn anh ta , tao mới phát hiện , tình cảm củ chẳng hề tồn tại nửa , anh ta làm tao hụt hẩng đến tận cùng , con người trung thực chân thành lại trở nên miệng lưỡi như thế . Và tao cũng cãm thấy lòng chợt thảnh thơi . Tao không nguyền rủa nhưng tao thấy câu nói “ gieo gió thì gặp bão” đúng quá.
Dứt lời Thụy Kha nằm xuống sa lônng ngủ luôn , có lẽ rượu , hát , khóc đã làm cô kiệt sức , hơi thở nặng nề.
Phong lay cô :
– Kha này ! Kha :
– Tao nằm ba phút rồi về . . .tao mệt quá
Phong ngồi im với điếu thuốc , nụ cười trên môi và ánh mắt dịu ấm , “ nằm ba phút” . Cô nàng này coi anh chẳng khác gì bạn gái , cô không hề nghỉ rằng Phong bị cám dỗ bỡi ánh đèn mờ ảo , thân hình nóng bỏng.
– Ê Xù !
Chợt Kha gọi lớn :
– Gì !
– Mày yêu ai chưa Phong ?
– Chi vậy ?
– Nếu mày chưa yêu ai thì để tao yêu mày.
Phong bật cười :
– Dạ ! Chị cho em xin . Chị tha cho em còn sống :
– Được ! em xin thì chị tha
Hơi thở Thụy Kha lại nhịp nhàng cùng tiếng máy điều hòa.
Đưa tay vuốt má cô , Phong cúi xuống thì thầm vào tai Thụy Kha :
– Mày chịu lấy tao không Kha ?
Chẳng biết Kha có cảm nhận mặt Phong đang kề sát mặt mình không mà Kha trở mình tránh qua một bên :
– Mày cưới thì tao chịu
Phong gặng :
– Mà mày chịu lấy tao không . . .mày chịu thì tao suy nghỉ kêu ba tao cưới.
Thụy Kha vẫn một câu nói :
– Mày cưới thì tao chịu :
– Mà mày chịu không ?
– Thì mày cưới tao chịu
Phong quát lên :
– Mày chịu không ?
Giọng Thụy Kha chùng xuống nói như ngủ mê :
– Chịu :
– Vậy để tao suy nghĩ
Lần này thì Kha ngủ thật luôn . Hơi thỏ cô thoáng nhẹ như gió , đôi môi mấy máy làm Phong cứ muốn cúi xuống cắn một cái nhưng không dám . Chắc gì cô nàng ngủ thật , ăn tát chứ chẳng chơi.
Gọi điện cho nhà hàng , chuẩn bị một phòng đôi , Phong bồng Thụy Kha đặt lên giường rồi đi về giường mình . Ngày mai phải trêu cô nàng một trận mới được.
Gác tay lên trán , Phong nghe Thụy Kha trở mình và tiếng hít hít vang lên.
Chạy sang , Phong thấy Kha vẩn ngủ nhưng nước mắt lăn ra ướt má . Có lẽ đang nằm mơ và khóc . Chẳng biết đã bao đêm Kha đã khóc như thế . Phong mang suy nghĩ ấy vào giấc ngủ.
Giật mình tỉnh dậy , Phong chạy sang thì chĩ thấy một mãnh giấy giửa giường :
– “Dậy thì trã tiền rồi về . Tao nợ , mai mốt trả .”
Phong làm vệ sinh rồi trả phòng . Anh biết cô nàng mắc cở không muốn anh nhìn thấy vẻ mặt sau khi tỉnh rượu.
Càng nghĩ Phong càng không hiểu Thụy Kha , hình như có đến mấy con người trong cô thì phải ?
Thấy điện thoại có tín hiệu , Phong mở máy :
– A lô , Phong nghe
Giọng Thư hốt hoảng :
– Ông đang ở đâu vậy Xù ? Kha đi đâu từ hồi đêm qua chẳng về ký túc xá . Kha có liên lạc với ông không hả Xù ?
Phong tự nhiên… mất bình tỉnh :
– Kha chưa về hả ? Nó đi đâu vậy ?
Thanh Thư quát lên :
– Tui hỏi ông mà ? Tối qua ông nhậu với nó hả ?
– Ừ :
– Rồi nó đi đâu ?
– Ngủ với tui :
– Rồi giờ Kha đâu ?
– Ai biết :
– Ông coi chừng tui . Về đây nhanh lên . Đồ Xù
Thanh Thư dập máy rồi mà Phong còn ngơ ngác . Con nhỏ này đi đâu vậy trời ? Tối qua mình có mộng du qua gường nó làm gì không mà nó đi đâu chưa về . Quản lý nói Kha về sớm lắm , hơn năm giờ đã xuống gõ cửa , đòi về
Phong phóng xe như bay về ký túc xá thì gặp ngay Thanh Thư chờ trước cổng
Vừa thấy Phong , Thư cười hì hì :
– Về rồi ! Kha về rồi :
– Hồi nào :
– Mới tức thì… Kha…
Phong gắt lên trước điệu bộ tưng tửng của Thư :
– Nói lẹ lên . Nó bị sao ?
– Kha hết tiền nên đi bộ về…
– Thiệt là…
Phong định càu nhàu nhưng lại thôi . Hết tiền mà không chịu lục túi anh
Thư thấy Phong lẫm bẫm liền hỏi nhỏ :
– Ê Xù :
– Gì ?
– Bộ… hồi tối… Ông với Thụy Kha… ngủ chung hả ?
Phong vờ trừng mắt :
– Ngủ cái đầu bà ! Ngủ với nó là tui ngủ với mèo còn sướng hơn
Thư ngẩn người , cô hỏi ngờ nghệch :
– Vậy tối giờ Kha đi đâu ?
– Ai biết ? Nhậu xong chở nó qua nhỏ bạn nó rồi tui về . Nó đi đâu ai biết
Nói xong , Phong nhún vai bỏ đi sợ Thư lại hỏi nữa . Phong biêt” chắc là Kha sẽ nói thế bởi cô nàng không muốn bị Thư trêu chọc… mấy lần đi chơi về khuya , Kha cũng hay kêu Phong chở sang chỗ Ngoc . Diệu . Mà nhỏ Thư cũng thương Kha chẳng khác người yêu lo lắng , tìm kiếm cứ như thật . Bữa nào phải điều tra Thư về Thụy Kha mới được
– Chúc mừng :
– Chúc mừng tất cả :
– Cạn ly
Lời chúc được trao nhau , những chiếc ly cụng nhau “cốp , cốp ” . Cả tổ của Kha năm người đều bảo vệ thành công luận án của mình và Thụy Kha là người cao điểm nhất . Cô đãi mọi người một chầu
Thiết hỏi :
– Kha ở đây hay về quê làm ?
– Kha chưa biết nữa . Thầy Giang nói sẽ xin cho Kha nhưng Kha chưa quyêt” định , còn Thiết ?
Thiết liêc” Thư rồi ngần ngừ :
– Thiết cũng chưa biết
Thấy ánh mắt của Thiết len lén nhìn Thanh Thư , Kha mỉm cười . Cô nói vừa như khuyến khích lại như an ủi cho bạn và mình :
– Cứ để tương lai quyết định há
Kha hiểu Thiết có tình cảm với Thanh Thư , nhưng Thư lại không thích . Thư từng nói với Kha là “làm bạn thì được chứ yêu thì Thư không yêu mẫu người như Thiết . Thiết rất tham vọng mà Thư thì không thích ”
Nãy giờ Phong ngồi nhìn Kha nói chuyện với Thiết mà tức tối vô cùng . Với ai Kha cũng vui vẻ thân thuộc nhưng với Phong thì không
Ngồi xà xuống giữa Kha và Thiết , Phong khề khà giả say :
– Hai người tỏ tình hả ?
Kha thụi Phong một cái :
– Tỏ con khỉ . Tao đang nói chuyện :
– Không thì tao tỏ tình với mày :
– Tỏ cái đầu mày , tao thà yêu mèo còn hơn yêu mày
Thiết bật cười trước lối nói chuyện của cả hai :
– Hai người có gì thì công bố luôn đi . Ngày cuối rồi , mai mốt lãnh bằng rồi , mỗi người một phương , muốn nói cũng khó
Kha liếc Thiêt” thật sắc :
– Nói cái gì ? Bộ Ông muốn cháy tóc hả ?
Phong khoái chí chen vô :
– Mày coi đó Thiết . Bả hứa lấy tao rồi giờ nuốt lời :
– Mày tới luôn tao làm chứng cho
Phong khoát tay :
– Khỏi , có giấy tờ rồi , có người làm chứng rồi luôn , lãnh bằng xong là cưới
Phong vừa nói xong chữ “cưới” thì lập tức bị Kha ngăt” nhéo liên tục :
– Cưới nè… cưới nè… cho mày chết…
Phong vừa uốn éo vừa la lên :
– Thôi . . thôi… tao không dám cưới mày đâu . . cưới mày có ngày mày thuôc” tao chêt” . Dữ như yêu tinh !
– Kệ cha tao
Thụy Kha hất mặt nghênh Phong một cái rồi bỏ qua chỗ khác . Nào ai biết tâm trạng luc” này của cô
Hát hò một luc” lâu , tất cả ra về và cùng hẹn gặp lại vào lễ phát bằng
Thanh Thư kéo Phong ra một chỗ :
– Phong an ủi Thụy Kha giùm Thư nghe :
– Sao vậy ?
– Còn sao nữa . Hôm nay báo cáo ai cũng có người nhà theo còn Kha thì không . Vả lại Kha mới gặp thằng cha Định nên hơi bất ổn
Phong gầm gừ :
– Lại thằng tồi đó !
– Thư ơi ra về kià . Thiết chờ :
– Chờ Thư chút
Quay nhìn Phong , Thư gấp rút :
– Phong nhớ nhé . Nhà Thư có chuyện chứ không Thư không nhờ Phong đâu
Phong gật đầu :
– Ừ , Phong biết rồi . Thư về đi
Chờ Thụy Kha thanh toán , Phong lấy xe ra trước chờ . Từ chiều tới giờ anh cũng nghi ngờ thái độ của Kha . Định bụng luc” về sẽ hỏi , nào ngờ… . Thư không nói có lẽ Phong cũng chẳng thể hỏi được nếu Kha không muốn :
– Mày uống với tao không ?
– Giờ hả ?
Thụy Kha không trả lời mà gật đầu như thể Phong không uống thì cô cũng uống một mình :
– Ừ , đi
Vừa chạy xe , Phong vừa hỏi thật tỉnh :
– Mày có chuyện gì hả Kha ?
Giọng Kha lạnh lùng :
– Chuyện gì là chuyện gì ?
– Tao thấy mày không giống mọi bữa :
– Là sao ?
Phong hơi nghiêng ra sau :
– Mày buồn tao hả ?
– Mày bị sao vậy Phong ?
Phong nhún vai :
– Đâu có sao . Tao thấy mày tránh nói chuyện với tao , cũng chẳng nhìn tao
Kha phá lên cười :
– Mày nhiễm con Thư rồi . Thấy tao không nói chuyện thì bảo là tao giận , thấy tao nói nhiều thìi bảo là tao đang buồn
Vỗ vai Phong , Kha vừa nói vừa cười cười :
– Mày yên tâm đi . Có chuyện gì tao nói cho mày nghe liền , trước con Thư luôn
Phong gần như quay hẳn lại ra sau nhìn Kha :
– Thiệt không ?
– Thiệt . Tao chưa nói thì con Thư cũng nói thôi
Kha ngoảnh đi tránh cái nhìn thăm thẳm của Phong . Câu “thiệt không ” của Phong , Kha thừa hiểu ý mà . Phong muốn làm người chia sẻ với Kha mọi chuyện . Kha biết mấy luc” gần đây , giữa hai đứa có gì hơi khác lạ , nhưng Kha cố tình không nghĩ tới . Hay nhìn nhau hơn , thích ngồi gần nhau hơn , đặc biệt là hay gọi trỏng , ít xưng mày tao như trước và hay kiếm chuyện nói này nói kia để được đi với nhau nhiều hơn . Kha cũng thấy được ánh mắt lạ mỗi khi Phong nhìn mình nhưng cô cứ tự phủ nhận , tự lắc đầu xua đi mổi khi Thanh Thư thì thầm “Thằng Xù nó thích Kha đó ! ” Kha tự nhủ chỉ là sự mến phục lẫn nhau thôi , chứ không thể có tình yêu khi Phong biết rất rõ về quá khứ của Kha . Là một thằng con trai quá đủ tiêu chuẩn mo| ước của các cô gái , Phong không thể có tình cảm với một người con gái chẳng còn gì . Thư thì lại bảo ” có thể thằng Phong hiểu rõ về Kha nên mới yêu Kha . Nếu người khác yêu Kha mà không biết gì rồi có chấp nhận được không một khi biết về quá khứ của Kha . Thư tin Phong là người biết thông cảm và rộng lượng ”
Giọng Phong vang lên xen ngang suy nghĩ của Thụy Kha :
– Mai đi vũng tàu không ?
– Chi ?
– Chơi :
– Làm như nhiều tiền lắm :
– Phong đài thọ hế Thụy Kha :
– Lộn xộn
Bao giờ Kha cũng kết thúc câu chuyện bằng những từ đại loại như “lộn xộn , mệt , nhiều chuyện… ” hay ” vô duyên , điên , khùng . . ” gì đó để lãng đi
Phong không buông tha :
– Đi nha ?
– Hết tiền rồi :
– Đã nói miễn phí mà :
– Làm hàng gấp , không đi đâu
Phong nín thinh , lao xe thật nhanh . Kha biết Phong đang làm nư , cô tủm tỉm cười :
– Sao “mày” không rủ con Tính , con Thanh đi ?
Chữ “mày” được cố ý nói ra sau một lúc nói trống không của Kha làm Phong tức tối :
– “Tao ” rủ rồi
Cả hai im lặng theo đuổi suy nghĩ của mình cho đến luc” ngồi vào quán
Giơ ly lên , Phong nói :
– Hôm nay là hoàn tất thi cử , tao với mày uống hết ga luôn :
– Ừ , chơi tới luôn :
– Không say không về :
– Ừ
Hết ly này sang ly khác , Phong thấy Kha uống liên tục chẳng chờ cụng ly , anh gợi chuyện :
– Lãnh bằng rồi mày có dự tính gì không ?
Kha ngước nhìn xa xăm :
– Tao cũng chưa biết nữa . Tính thì nhiều mà biết có than`h không ?
Phong ân cần :
– Nói tao nghe đi
Nhìn Phong thật lâu như dò xét suy nghĩ của anh , Kha mới lên tiếng :
– Mày nghe làm gì . Chuyện của tao , tao không thích người khác xen vào . Mày biết thêm mệt tai
Phong cố nài nỉ :
– Thì cứ nói tao nghe đi . Tao nghe thôi , tao không nhiều chuyện đâu
Kah ngà ngà :
– Thiệt không ?
– Thiệt mà
Vừa nói Phong vừa nén cười và đỗ bớt ly bia đi . Anh biết cả anh và Kha đều uống quá nhiều rồi . Anh mà uống thêm nữa thì chăc”… cả hai vô bụi ngủ quá
Phong giục :
– Nói đi Kha :
– Thôi đi . Chẳng có gì hay đâu . Nghe làm gì :
– Thì cứ nói đi
Thụy Kha uống thêm một hớp rồi bắt đầu nói những ý định của mình và Phong… mắt thì như đèn pha , miệng thì như cái loa… theo từng câu nói của Thụy Kha . Đi lên tây nguyên , xin vào nơi nào đó , tìm mua mảnh đất trồng hoa , trồng cây và nuôi… mèo , chó , khỉ , heo…
Phong im lặng nhìn Kha với ánh mắt ấm nồng không chút ngạc nhiên . Anh hiểu vì sao cô có ước muốn như thế . một mái gia đình như bao người chẳng có , một tình yêu thương chăm sóc cũng không , một tấm chân tình cũng chẳng có . . và biêt” bao uât” ức đã qua , đã thấy , khiến Thụy Kha chỉ muốn sống cô độc một mình với cỏ cây , với chim thú
Nói xong chẳng thấy Phong lên tiếng , Kha uống cạn ly của mình rồi đứng lên :
– Về đi , tao mệt rồi
Kéo tay Kha , Phong kêu lên :
– Từ từ . . tính tiền đã :
– Tính đi… tao đi trước chờ
Thụy Kha mặc Phong kêu gọi , cô lẳng lặng đi với một trạng thái vô hồn , không đến nổi chân nọ đá chân kia nhưng nhìn vào , ai cũng đoán được là cô không tỉnh táo
Dừng xe kéo Kha lên , Phong vừa chạy vừa nhìn đồng hồ . Đã sắp một giờ sáng , giờ này chẳng khách sạn nào còn mở mà Thụy Kha thì đã gục trên lưng Phong cùng những giọt nước mắt và Phong thì cũng ngầy ngật
Trong tích tắc , Phong quyết định chở Kha đến một nơi mà đã từ lâu anh không tới
Chật vật lắm , Phong mới đưa được Thụy Kha lên phòng . Đỡ cô nằm xuống , Phong cũng ngã lăn bên cạnh mà không kịp sửa cho Kha nằm ngay ngắn . Vừa thở , Phong vừa hỏi :
– Uống nước không Kha ?
Giọng Thuỵ Kha yếu ớt :
– Tao uống . . .cà phê.
Lần này thì người “hả” lại là Phong :
– Hả ! Mày nói gì ?
Kha lặp lại giọng nhừa nhựa :
– Tao . . uống . . .cà phê . . . không đường.
– Mày . . .điên hả ?
– Mau đi !
Kha quát lên rồi bật dậy lao vào nhà tắm . Cô nôn thốc nôn tháo kiến Phogn hoảng hồn lao theo . Kha cố xô Phong ra và đóng cửa lại . Cô mở nước và đứng thật lâu trong đó.
– Kha mở cửa đi , ra uống cà phê kìa . RA mau đi , trúng nước bây giờ.
Cánh cửa hé mở , Thuỵ Kha thò đầu ra với mái tóc ướt sũng và đôi mắt . . .nhắm nghiền.
Đưa cho Kha chiếc khăn thật lớn , Phong nằm phịch xuống gường . Chưa bao giờ anh uống nhiều như bữa nay , lại còn lẫn lỗn bia rượu . Vậy mà cũng không bằng được Thuy Kha
Đang nằm nghĩ ngơi và như muốn ngủ thì Phogn giật mình vì độ nhún của tấm nệm . Thuỵ Kha vừa thả mình nằm xuống cạnh anh.
Nghiên người sang , Phog hỏi :
– Kha thấy sao trong người ? Uống cà phê không ?
– Uống . ..
Nói chưa hết câu , cô lại ôm miệng chạy vào nhà tắm . . . buông rơi tấm khăn quấn ngang ngực khiến Phogn chết sửng mất một giây ( có một giây thuii huh ? ?)rồi mới bừng tỉnh nhặt nó lên chạy theo cô.
Choàng khăn lên người Kha , Phogn vỗ vỗ vào lưng cô.
– Ráng nghĩ ngơi , sẽ dễ chịu hơn.
Lần này Thuỵ Kha thật sự hết sức (hong rõ) , cô lã người trong tay Phogn không nhớ mình chẳng còn gì trên người.
Phong quấn ngang tấm khăn rồi đỡ cô lại gường . Phong cầm ly càp hê kề miệng cho Kha uống hết , anh đã nhớ ra rằng , mỗi lần đi uống bia với anh , Kha thường hay nói ” trước hay sau khi nhậu , uống một tách cà phê đen không đường , nhậu sẽ không say và mau tỉnh “.
Đỡ cho Thuỵ Kha nằm xuống , Phong nhanh chóng rời khỏi gường , anh sợ mình không thắng nổi “con quỷ râu xanh” trong người , khi Thuỵ Kha trước mặt anh bây giờ như pho tượng thần vệ nữ mà Phong . . .không phải là đức phật.
– Xù ! Xù ơi ! Mày đâu rồi ?
Tiếng Thuỵ Kha thắt lớn khiến Phong Không kịp lau mặt chạy vội ra :
– Gì vậy Kha ?
Cô cầm tay Phong lắc lắc , khuôn mặt đỏ bừng , mắt nhắm thật kín , giọng nhừa nhựa.
– Tao xin lỗi mày nha.
Phong nhắm mắt tránh nhìn khuôn ngực Thuy Kha phập phồng tuột khỏi chiếc khăn.
– Mày nhiều chuyện quá ! NGủ đi !
THuỵ Kha không đủ sức để đoán biết tâm trạng xáo động dữ dội cúa Phong lúc này , một sự đè nén sắp thất bại , Thuy Kha vô tư nói như mê sãng :
– Hôm nay . . .tự nhiên tao phát hiện một điều . ..
– Điều gì ?
– Nói mày đừng cười nha . Hình như là tao yêu mày.
Thuỵ Kha nhắm mắt , vung tay cố diễn tả ý mình như sợ Phong không hiểu :
– Khình như là tao có tình cám với mày đó ! Mày có nhớ mấy bữa đến giờ cơm tao gọi điện cho mày không ? Tao biết là mày đã dặn đừng nấu cơm của mày . Mày đi ăn với bạn nhưng tao vẫn cứ nấu , vẫn cứ gọi mà không hiểu tại sao . Trước giờ tao chưa hề như thế . Ngày xưa tao yêu rồi mới tin , còn giờ . . .chẳng hiểu sao tao rất tin mày . Từ ngày gặp mày ở năm đầu , ai cũng nói mày là thằng công tứ ăn chơi quậy phá , the6′ mà tao lại cho rằng mày không như thế , tao tin mày lắm , tao thấy mình nhìn được con người bên trong của mày . Xù à ! Sau này có gì . . .tao cũg là bạn mày.
Phong nghe cơ thể bốc chạy , Thuy Kha không nói nữa và hơi thớ cô nhẹ dần như bắt đầu bước vào giấc ngủ . Phogn thấy những tình cảm trong lòng bấy lâu anh nghĩ là tình bạn , qua lời nói của Thuy Kha , Phong hiếu rằng mình cũng như cô “hình như . . .tao yêu mày !”.
Ngã ngập lên người Thuy Kha , anh vừa vuốt ve đôi vai trần của cô vừa hỏi với ánh mắt chăm chú tìm trên gương mặt cô chút phản kháng và chút lý trí còn lại cầu mong cô . .tát anh một cái để anh ngừng tay.
– Sao mày tin tao ? Ở với tao giờ , mày không sợ tao hại mày à ?
Nửa ngủ nứa tỉnh , Thuy Kha như cố hết sức chống giấc ngủ để trả lời :
– Sợ mày làm hại ? Tao chẳng biêtnữa . Tao chỉ biết tao rất tin tưởng mày.
Cố bám víu vào chút tỉnh táo sắp tắt , Phong thì thào trên môi Thuỵ Kha :
– Mở mắt ra đi Kha . Mở mắt nhìn tao đi Kha . Mày chưa say đâu . Mày không sợ tao làm bậy à ? Mày không sợ hả ?
– Mở mắt . . .giờ tao có mở , tao cũng có nhìn thấy gì . . .tao mệt lắm rồi . Sợ mày lam bậy à ? Kệ . . .tao chẳng biết . . .giờ mày có làm gì . . .kệ . . . .tao cũng chắng biết . Tao chỉ biết . . .tao rất tin tưởng mày , tao chỉ biết vậy . . . Xù à ! Xù à ! . ..
Giọng Thuỵ Kha nhỏ dần và ngừng hẳn , đưa cô vào giấc ngủ . THuỵ Kha nghiêng đầu sang một bên bước vào giấc ngủ say mê thì cũng là lúc ý chí của Phong tan rã . Sự tin tưởng của Thuỵ Kha không khơi lên được ngọn lủa lý trí sắp tắt mà còn làm nó lụi tàn mau hơn , nhường chổ cho con sóng đam mê tràn đến .

Bình luận