Tình Yêu Quý Tộc phần 2

Tình Yêu Quý Tộc phần 2

Tác giả:

am

Thể loại:

Truyện tình yêu

Trạng thái:

Lượt xem:

58

Tình Yêu Quý Tộc phần 2

Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt

Truyện hay: Tình yêu Quý Tộc 


truyen hay, tieu thuyet, doc truyen


Tác giả: Luxu


Nhóm dịch: Đang cập nhật...


Thể...

Truyện hay: Tình yêu Quý Tộc 


truyen hay, tieu thuyet, doc truyen


Tác giả: Luxu


Nhóm dịch: Đang cập nhật...


Thể loại: Tiểu Thuyết, Truyện Tình Cảm


 

Tóm tắt truyện: 

Diệp Xuân (17 tuổi) : nữ nhân vật chính, là một người hiền lạnh nhưng mạnh mẽ. Cô đã kí hợp đồng với tập đòan AJ để giúp bố mẹ của mình trả một món nợ lớn.

Dương Nhất Băng: Là cháu của chủ tịch tập đoàn AJ, con độc nhất của người con cả của chủ tịch. Lạnh lùng, bí hiểm và rất giỏi. Là hội trường hội học sinh uy quyền và là người có thể sẽ trở thành chủ tịch tập đoàn AJ.

Dương Thanh Phong: cũng là một người cháu của chủ tịch – con của người con thứ 2 của chủ tịch. Luôn thân thiện vui vẻ với mọi người, là người con của giám đốc của một bệnh viện hàng đầu thế giới nên có thể sẽ nối nghiệp cha mình. Anh luôn giúp đỡ và ủng hộ Xuân. Cũng là một người rất giỏi như Băng.

Dương Thái Vũ: một trong 6 người cháu của chủ tịch – con của người con thứ 3 của chủ tịch.
Là người vui vẻ, có vẻ “ham chơi”, hào hoa. Anh “hay” giúp đỡ Xuân, là người bày nhiều trò khiến mà anh cho là “thú vị”.

Dương Minh Triệt: là con của người con út của chủ tịch. Là người vui vẻ, hòa đồng. Anh là một trong 3 đứa cháu “ngoan cố” không chịu sống tại nhà chính của chủ tịch. Trong anh, đang có một bí mật mà khiến anh ghét cha mình. Anh rất quí Xuân, có thể cô sẽ là người giúp anh hóa giải hiểu lầm giữa anh và cha của mình.

Dương Nhất Huy: là em trai song sinh của Băng. Tính cách:???? ( sau này sẽ bật mí ^^).

Dương Nhật Duy: là 1 trong 3 người cháu “ngoan cố” như Triệt và Huy. Tính cách ?????? ( hồi sau sẽ rõ ^^). Một số nhân vật khác:

Nhật Minh: cháu của tập đoàn SU – đứng thứ 3 của nước. là phó hội trưởng hội hoc sinh trường Lam Quang. LA người rất hay giúp đỡ Xuân.

Tuyết Nhi: cháu gái của tập đoàn đứng thứ 5 của nước.

Mỹ Tiên: cháu của tập đoàn đứng thứ 2 nước.


Chương 31

Cả khu vườn tràn ngập màusắc sặc sỡ của các loại hoa, thoang thoảng trong gió là mùi hương củavài loại hoa. Khoan khoái bước sâu vào khu vườn, cô bất giác lùi lại vàkìm nén tiếc hét thất thanh của mình vì trước mặt cô là cả một đống sâuđã được ai đó bắt. Mặt sợ sệt, lùi lại mấy bước. Nói thật cũng khônghiểu sao Xuân lại cảm thấy sợ mấy con sâu nhỏ bé và vô dụng đó. Do không để ý đằng sau, cô dẫm phải chân một người làm người đó “ah” lên mộttiếng đau. Cô vội quay lại xin lỗi thì nhận ra đó là Triệt. Trên tay cậu là một chậu hoa hồng đỏ. Cậu nhìn cô âu yếm nói:
- Cậu vẫn còn sợ sâu đến thế sao?
- Vẫn còn??? Sao cậu biết tớ sợ sâu? – cô nghi ngờ hỏi.
- Chẳng phải một lần cậu nhảy từ trên cây xuống cũng chỉ vì một con sâu sao? – cậu mỉm cười nói, tay đặt chậu hoa xuống.
- À, ha…- cô nhớ lại. – A, sao cậu nhớ dai thế.
- Hahaha…thú vị mà. – anh lấy tay quẹt giọt mồ hôi trên trán trông thậtquyến rũ và mạnh mẽ nhưng do tay anh dính cát nên làm cho trán anh cómột vệt lem trông đến buồn cười. Nó làm cho khuôn mặt baby của cậu trông như một chú mèo lem luốc.
- Haha…mặt cậu ngộ quá. – cô cười lớn chỉ vào mặt cậu. – đưa đây tớ lau cho.
Cô nói, rút từ trong túi áo ra chiếc khăn tay của cô và bước lại gần,nhún lên lau vệt lem trên trán của cậu. Cô mải mê lau vệt lem mà khôngđể ý cậu đang nhìn cô chăm chú. Bất giác ánh mắt của hai người chạmnhau, cô hơi ngại ngùng, bước vội lùi lại và vô tình dẫm phải vài consâu trên nền đất, cô hoảng hốt làm cho bước chân cô trở nên loạng choạng và có xu hướng té “ầm” xuống đất. Lúc đó, cánh tay chắc khỏe của Triệtvòng qua eo cô, kéo cô về phía mình. Anh cứ ôm cô. Lúc đầu thì không cógì lạ nhưng càng lúc anh càng siết chặt cô hơn, hơi cúi xuống.
Cô đang rất xấu hổ vì hành động bất cẩn như trẻ con vừa rồi của mình, cô đỏ mặt. May là do quay lưng lại nên Triệt không thể thấy được khuôn mặt đó. Nhưng cô cảm thấy dường như cậu đang ôm chặt cô hơi, cậu ấy cúixuống có thể khiến cô nghe thấy được hơi thở của cậu. cô chợt nhớ tới“ngày hôm đó”, cô hốt hoảng kêu lên và đẩy anh ra:
- Dừng lại. Cảm ơn và xin lỗi. Làm phiền cậu rồi.
Lúc này, cậu chợt giật mình nhận ra hành động kì lạ của mình, anh nói:
- Không sao. Cậu hậu đậu quá.
- Biết rồi, xin lỗi rồi mà. – cô cự nự.
- Ừ, biết rồi. cậu giống trẻ con quá. Lúc mới quen cậu, tớ không ngờ cậu lại con nít thế, không giống với dáng vẻ lạnh lùng và kênh kiệu lần đầu gặp. – anh mỉm cười, xoa đầu cô như một người lớn xoa đầu một đứa nhóc.
- Tớ bằng tuổi cậu nên đừng có mà… - cô nói.
- Mà sao? Đúng rồi gì nữa.
- Không thèm nói chuyện nữa.
Nói xong cô quay lưng bỏ đi về phía khu trồng hoa lan ở dãy bên kia, cậu bật cười nhìn vóc dáng nhỏ bé của cô chạy qua bên kia rồi cũng đi quađó.
Hai người im lặng nhìn mấy cây hoa lan hồ điệp, chợt, cô lấy hết dũng cảm nói, cô phải nói, dù nó như thế nào:
- Triệt, tớ xin cậu một việc được không? – cô nghiêm túc nói nhưng không nhìn cậu.
- Việc gì? Có gì quan trọng sao? – anh hỏi, mắt rời khỏi cây lan trước mặt mà quay qua nhìn cô.
- Cậu…có thể…nói chuyện…với bố cậu…một lần thôi được không. – cô ngập ngừng nói.
Nghe đến từ “bố cậu” của cô mà sắc mặt của cậu đanh lại. Cậu không nói gì mà quay đi.
- Tớ xin cậu. làm ơn, chỉ một lần thôi. – cô quay sang van nài cậu.
- …………. – cậu vẫn im lặng không nhìn cô.
- Một lần thôi, bố cậu có chuyện quan trọng muốn nói với cậu. – cô nói tiếp.
- tớ không có gì để nói cả. – cậu lạnh nhạt nói.
- Tớ xin cậu đó. làm ơn đi. Chỉ một lần duy nhất thôi. – cô cầm tay cậu van nài.
- Tớ…
- Chỉ một lần thôi. – cô xen vào khi cậu chưa kịp nói gì. – coi như cậu“xin lỗi” tớ. Tớ vẫn chưa tha thứ cho cậu đâu. – cô đe dọa.
- Cậu…. – anh bỏ lửng câu.
- LÀm ơn đó. – cô nói giọng sắp khóc.
- Được thôi. Chỉ 15 phút thôi. – cậu nói.
- Được, cảm ơn cậu. Chỉ 15 phút thôi. Chủ nhật tuần này, 9h, tại quán cà phê gần trường nhé. – cô nói, sung sướng ôm chầm lấy cậu.
Lúc đó, cậu chợt cảm thấy bối rối. Trong lòng cậu đang giằng xé, cậumuốn đi vì cô ấy nhưng lại quá ghét “cái người đàn ông được gọi là bốcủa cậu” nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn là sẽ đi gặp người đang ông đó.Cậu sẽ nói hết tất cả những gì cậu suy nghĩ trong suốt một năm qua.
Cô đẩy anh ra, nhìn anh với ánh mắt sung sướng và biết ơn vô bờ bến.Nhìn cô một lúc, ngay khi cô định bước ra xa cậu, cậu kéo tay cô về phía mình rồi cúi xuống, nhanh chóng đặt nụ hôn “ngọt ngào” của mình gần môi cô khiến cô giật mình, đơ người ra. Trước khi cô kịp phản ứng gì, cậunói:
- Đó là bù lại cho việc tớ cho ông ta 15 phút vào ngày chủ nhật đó.
Nói xong cậu đỏ mặt quay đi, để cô đang đơ người đứng đó không biết làmgì. Cô cảm thấy nụ hôn đó khác với lần trước, dường như nó có ẩn chứamột điều gì đó mà cậu chưa nói ra.
Đâu đó, ở góc vườn, có một người đang lạnh lùng nhìn cô. Anh đã thấyđược cảnh vừa rồi. trong lòng của anh chợt cảm thấy khó chịu, nó khiếnanh cảm thấy nhói đau. Anh không thích cảnh vừa rồi, anh chỉ muốn xônglên và phá nó thôi. Lặng dựa vào tường anh thở gấp để lấy lại bình tĩnh. Từ khi gặp Xuân, anh cảm thấy mình không còn là mình nữa.

Chương 32

Sáng chủ nhật hôm đó, Xuân dậy sớm hơn thường ngày, chuẩn bị xong rồi chạy ra ngay quán cà phê đã hẹn.
9h15’….
Đã quá giờ hẹn 15 phút, Xuân sốt ruột nhìn đồng hồ trong khi đó, bốTriệt vẫn bình thản nhìn ra phía cửa ra vào như không hề có chuyện gìxảy ra. Việc Triệt không đến là chuyện bình thường, cậu đến thì mới làchuyện đáng ngạc nhiên.
- Bác đừng lo cậu ấy nhất định sẽ đến mà. Mới có 15 phút thôi. Bác đợi bạn ấy một chút. – Xuân lo lắng nhìn về phía cửa ra vào.
- Không sao. Ta biết mà. – bác ôn tồn nói.
- Vâng, nhưng… - cô dừng lại khi nhìn thấy Triệt đang đi vào quán. – Triệt, ở đây nè. – cô vẫy cậu.
Anh khẽ mỉm cười chào cô rồi quay trở về khuôn mặt lạnh lùng khi nhìnthấy “bố cậu”. Anh bước thật chậm về phía cô. Trong chiếc áo sơ mi đenvà quần jean xanh đen, trong cậu dường như có vẻ càng lạnh lùng hơn sovới dáng vẻ hoạt bát hằng ngày.
“Bố cậu” thì đang rất ngạc nhiên, trong lòng ông đang rất vui mừng. Ôngkhông ngờ có ngày mình có thể nhìn đứa con thân yêu của mình gần như thế này nữa. Suốt một năm qua, không ngày nào ông không nhớ tới Triệt. Từngày “đó” tới giờ, dường như cậu căm hận ông tới tận xương tủy.
- Con…- ông xúc động không nói nên lời mà chỉ nhìn chăm chú vào người con trai cảu mình.
- Có gì thì phiền ông nói nhanh lên. Tôi tới hôm này không phải vì ông đâu. – cậu lanh lùng nói.
Nhận thấy không khí ngột ngạt giữa hai người, Xuân cố gắng làm giảm nó, cô đánh trống lảng:
- Được rồi nào. Triệt cậu ngồi xuống đi. Có gì từ từ nói chứ. – cô gượng cười nói.
- 15 phút. – cậu nói.
- hả? À…ừm… - cô khó xử nói. – Vậy tớ ra trước cho hai người nói chuyện nhé. – cô ái ngại nói rồi quay ra.
- Không, cậu ở đây. Tớ muốn cậu nghe nói. – anh nói, tay kéo cô lại.
- Đúng vậy. Nếu Triệt đã muốn thì cháu cũng ngồi xuống đi. – bác Hùng này giờ im lặng giờ mới lên tiếng.
- Vâng ạ. – cô khẽ gật đầu nói và cũng ngồi xuống nhưng có chút lưỡng lự.
Triệt kéo Xuân ngồi sát mình, tay cậu nắm chặt tay cô. Mặc dù rất ngạinhưng cô không dám rút tay ra mà ngoan ngoãn ngồi xuống theo cậu.
Sau một hồi im lặng, bác Hùng lên tiếng trước.
- Có lẽ con đã hiểu lầm ta rồi.
Không nói gì, Triệt chỉ im lặng, lạnh lùng nhìn ông. Trong cậu giờ này, tâm trạng đang rất rối bời.
- Chuyện mẹ của con… - hơi ngập ngừng khi nói tới việc đó.
Khi nghe nhắc tới mẹ mình, cậu siết chặt tay Xuân hơn. Dù đau nhưng côvẫn không nói gì mà im lặng vì cô biết lúc này cậu đang rất nhớ mẹ mình.
- Một năm trước, mẹ con gặp tai nạn xe và đã mất. – ông đau khổ nói.
- Chuyện đó thì có gì nói chứ. – cậu tức tối nói vì không muốn nhớ tớikỉ niệm buồn đó. Cô có thể hiểu được một chút tâm trạng của cậu qua cách cậu đang siết tay cô.
- Mọi người không tìm thấy mẹ con và kết luận là mẹ con đã mất. – ông nhẹ nhàng nói.
- Đúng. Chính ông đã ra lệnh ngừng tìm kiếm mà. Mẹ tôi vừa mất, ông đãquên mẹ tôi sao? Ông có biết bà yêu ông tới mức nào không? Tại sao ôngnỡ bội bạc đến mức đó. Ông không xứng đáng làm con người. Đồ vô ơn bộinghĩa. – cậu tức giận đứng dậy quát to, ánh mắt hiện rõ nét tức giận,căm ghét, khinh bỉ.
Thấy vậy, cô cố nắm chặt tay anh kéo xuống, mong anh bình tĩnh lại. Côvội đứng dậy, dùng một tay đặt lên vai cậu, đứng đối diện cậu.
- Bình tĩnh đi. Hãy bình tĩnh nghe hết đã. – cô lo lắng nói. Dường nhưcô đã hiểu ra một chút về mâu thuẫn giũa cậu và bố của cậu.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Xuân, Triệt bình tĩnh một chút. Cậu im lặng ngồi xuống quay mặt đi không nói gì. Cô cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.
Thấy con trai của mình có vẻ bình tĩnh một chút trong lòng yên tâm nhưng không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù, Triệt là người ít khi nổi giận nhưng khi đã giận thì rất khó kìm chế. Nhớ lúc mẹ cậu được báo là đã mất, bố cậungừng tìm kiếm. Cậu đã rất tức giận tới tìm ông và đập phá cả căn phòngcủa ông. Do học võ từ nhỏ, mấy người vô can dù là người lớn cũng bị đánh cho “bầm dập” sau ngày đó cậu đã thề sẽ căm thù ông mãi mãi. Không ngờ, một cô gái bình thường như thế mà có thể khiến cậu bình tĩnh dễ dàngnhư thế thì quả là cô ấy có gì đó rất “ đặc biệt” với cậu.
- Thật ra… - ông dừng lại một lúc rồi nói tiếp. – mẹ con vẫn còn sống.
Nghe được lời nói vừa rồi, Triệt không khỏi ngạc nhiên, trợn mặt quay ra nhìn người vừa nói dường như lời nói đó chỉ là ảo giác. Cả Xuân cũngdường như không tin vào điều đó. im lặng một lúc lâu, Triệt lấy lại bình tĩnh nói tiếp:
- Hừ…ông đang đùa học sinh tiểu học sao? Suốt một năm qua, ông nói là mẹ tôi đã mất giờ lại nói bà con sống. – giọng anh có phần chế giễu và cóđiều gì đó rất lạ, có lẽ là nó còn ẩn chứa một chút hi vọng mong manhnào đó.
- Ta biết, có vẻ khó tin nhưng đó là thật. – ông nhẹ nhàng nói.
- Thật? cái gì chứ. Đó chỉ là lời nói của ông thôi. Làm sao tin được chứ? – cậu mỉa mai.
- Đúng ta nói, thì có vẻ khó tin nên ta đã mang cho con một thứ. Đấy làthư của mẹ con gửi con. – ông vừa nói vừa đưa cho cậu một lá thư.
Cậu nhận lấy nó, có phần hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng mở lá thư ra. Cậuđọc trong im lặng. cả Xuân và bố cậu cũng dường như nín thở và dõi theotừng hành động của cậu.
Một lúc sau, cậu run run buông bức thư xuống, mặt cậu tái nhợt. Bức thưđó có vẻ là một cú shock khá lớn cho cậu. Mọi người đều im lặng
- Tại sao? Tại sao? – giọng cậu mất bình tĩnh hét lên.
- Ta xin lỗi. Ta đã giấu con suốt một năm qua. Việc mẹ con là con gáiruột của một trùm Mafia bên Nhật, ta đã hứa với mẹ con rằng không đượcnói với ai. – ông đau khổ nói. – mẹ con không muốn con xấu hổ vì bà.
- Tại sao chứ? Dù bà là ai thì tôi vẩn là người yêu bà ấy nhất mà. – cậu nói như muốn khóc.
- Ta biết. Một năm trước, nó là lúc băng Mafia của mẹ con gặp kẻ thù. Bố của mẹ con là ông ngoại của con bị ám sát. Có người phái tới để ám sátmẹ con, vụ tai nạn đó là do bọn họ sắp xếp. May là mẹ con được báo trước và thoát được. Sau cái ngày xảy ra tai nạn đó 1 hôm. Lúc ta đang đaukhổ nhất mẹ con đã đến gặp ta và yêu cầu ta giữ bí mật này và bà ấy phải về Nhật để thay bố của bà lãnh đạo để giải quyết mâu thuẫn đó. – ông kể lại.
- Giữ bí mật với cả con trai của bà ấy sao? – cậu hét to với vẻ không cam tâm.
- Ta rất tiếc. Tất cả chỉ vì an toàn của con thôi. – ông tiếc nuối nói.
- An toàn. An toàn gì chứ. Bà ấy bỏ con trai của mình để dấn thân vào nguy hiểm thì tốt hơn sao? – anh uất ức nói.
- Ta xin lỗi. – ông nhìn đứa con trai tội nghiệp của mình mà đau lòng. – việc của mẹ con sắp xong rồi. có thể hai mẹ con sẽ đoàn tụ sớm thôi. –ông an ủi.
- Đoàn tụ? – cậu hỏi.
- Đúng đoàn tụ. chúng ta sẽ được đoàn tụ sớm thôi mà. – giọng ông chứađầy hi vọng. – vì thế ta nghĩ con cũng nên chuẩn bị quay về nhà Chínhthôi.
- Tôi căm ghét các người. – cậu chợt tức giận nói rồi đứng dậy, chạy thật nhanh ra ngoài.
- Triệt. – bất giác Xuân gọi to. Cô cảm thấy lo cho cậu. thật tội nghiệp khi cậu liên tục phải chieu nhiều cú shock như thế. Cậu đau khổ suốtmột năm trời chỉ vì ân oán giữa những người lớn với nhau. Là cô chắc côcũng sẽ như cậu thôi. Cô vội đứng dậy nhìn theo cậu nhưng chợt lo lắngquay qua nhìn bác Hùng – bố của Triệt. ông cũng đang rất lo lắng nhưngchỉ biết thở dài.
- Cháu hãy đi theo nó và giúp nó với. Nó không chỉ giúp Triệt mà còn giúp cho chính cháu nữa. – ông khổ sở nói.
Cô khẽ gật đầu rồi quay đi.
- Cảm ơn cháu đã ở bên nó. – ông nói khi cô đã đi được khá xa.

Chương 33

Đứng từ xa nhìn Triệt đang“trút” giận lên chiếc bao cát ở nhà cậu. bây giờ, tâm trạng của cậu đang rất rối bời. Vui, buồn, tức giận, đau khổ…tất cả đan xe vào nhau là cảm giác lúc này của cậu. Người mẹ suốt một năm qua không một ngày nào,không một giây phút nào cậu quên được, người mà cứ ngỡ là đã mất rồi nay đột ngột quay trở lại. Đó quả là niềm vui to lớn nhưng để đón nhận niềm vui đó quả không dễ. Tin vui đến cũng đồng thời nhận ra rằng mình đã bị lừa suốt một năm qua, nó thực sự là một cú shock lớn.
- Tại sao chứ? Tại sao họ lại lừa dối con trai của họ chứ? – Triệt tức giận quát lên.
Từ nãy giờ, chỉ đứng im trong góc phòng, Xuân chợt giật mình khi nghetiếng cậu. ban đầu hơi có vẻ lưỡng lự nhưng rồi sau đó, cô mạnh dạn bước tới gần anh.
- Họ cũng chỉ vì cậu thôi mà. – cô thực sự không biết nói gì hơn.
- Vì tôi sao? Vì tôi mà sẵn sàng bỏ tôi sao? Họ không nghĩ rằng họ quá ích kỉ sao? – cậu tức tối quay lại nhìn cô nói.
- Họ không bỏ cậu. Chẳng phải suốt một năm qua họ vẫn luôn theo dõi cậu sao? – cô nhẹ nhàng nói.
- …. …………– cậu im lặng không nói gì. Ánh mắt đầy vẻ đau khổ. Có lẽ bố mẹ cậu không hề bỏ cậu nhưng thật khó chấp nhận sự thật.
- Hãy nghĩ xem, nếu cậu là họ cậu sẽ làm gì. Làm như họ hay là vì tìnhyêu thương của mình cho con mà cho nó biết tất cả sự thật để rồi tínhmạng của nó cũng “long đong” như mình. Nếu cậu là một người cha, ngườimẹ, cậu có dũng cảm để làm như thế không? – cô từ từ khuyên giải.
Triệt lặng người không nói được gì mà nhìn thẳng vào Xuân, có lẽ như cậu đang hoang mang. Quả thật cậu đã rất ích kỉ khi chỉ nghĩ cho mình thôi. Bố mẹ cậu hẳn cũng rất đau lòng khi không thể nói hết sự thật. cậu lặng người, vội quay đi sống mũi cay cay, khó chịu.

Đứng im nhìn Triệt, cô thấy vai cậu có vẻ run lên, chợt thấy chạnh lòng, cô tiến gần cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu. Cô giật mình khi nhậnra là cậu đang khóc, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt ràn rụa. Trông cậu lúc nãy chẳng khác gì một đứa trẻ to xác. Cô thấy lòng mình xao xuyến và thương cậu lắm. Nhún chân lên, cô kéo đầu cậu gục vào vai cô, nhẹ nhàng vỗ vềcậu như một người mẹ chăm lo cho một đứa con.

Triệt lúc này, tâm trạng rất buồn và ray rứt. Có lẽ chỉ có khóc mới làmcho tất cả vơi đi. Tựa vào vai Xuân, cậu thấy thật bình yên, tất cả mọibuồn bực trong lòng đang dần vơi đi.

……………………………………….

Sau một hồi lâu, Triệt đã lấy lại bình tĩnh. Không ngờ có ngày cậu lạikhóc trước một người con gái khác như thế này. Cậu ngồi im lặng bên cạnh Xuân, vai áo của cô bây giờ đã bị ướt nhẹp vì nước mắt của cậu.
- Cậu thấy ổn chưa? – cô hỏi.
- …….................
- Dù không thật sự hiểu cảm xúc của cậu nhưng khi buồn, hãy khóc đi nhé. Có thể nó sẽ vơi bớt đi. Cố lên nào. – cô nhẹ nhàng khích lệ cậu.
- Xin lỗi…và…cảm ơn. – sau một hồi im lặng cậu nói.
Hơi ngạc nhiên nhìn cậu, cô không nói gì mà chỉ xoa đầu như cách cậu hay xoa đầu cô. Im lặng một hồi, cô nói tiếp:
- A, cậu cũng vừa xin lỗi vừa cảm ơn giống tớ kìa. – cô đùa cậu.
Khẽ mỉm cười, cậu không nói gì mà nhìn vô thức vào khoảng không nào đó ở bên ngoài qua cánh cửa sổ.
- Cậu có thể ở bên tớ hết hôm nay được không?
Hơi bối rối trước câu nói của cậu. Cô nhìn cậu chăm chú. Cái dáng vẻ của cậu khiến cô chợt thấy yếu lòng:
- Ừm, nếu cậu muốn. Tớ với cậu là bạn mà phải không? – cô mỉm cười đáp.
- Cảm ơn. – Triệt nói nhỏ. Anh cầm tay cô siết thật chặt để cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của cô, hơi ấm đó nó đang dần dần lan tỏa vào trái timđang cảm thấy lạnh lẽo của cậu – một sự ấm áp của cảm giác được quan tâm và sự ngọt ngào của tình yêu thương…dường như chính lúc đó, mọi mệt mỏi và buồn phiền của cậu đã vơi bớt đi phần nào mà thay vào đó là một tâmhồn nhẹ nhõm và hạnh phúc…
Cả hai đều không nói gì, lặng lẽ gục đầu vào nhau nhìn vu vơ vào đâu đó. Mặc dù cả hai đều im lặng nhưng vẫn có thể cảm nhận rằng người bên cạnh mình đang cảm thấy thế nào.
Tiếng gió nhẹ thổi vào căn phòng đem theo những tiếng lá cây xào xạc,những tiếng chim hót thánh thót…tất cả làm cho tâm hồn của hai con người đang ở đó thấy thanh thản nhẹ nhàng hơn. Nắm chặt tay nhau, cùng tựavào nhau, cùng im lặng suy ngẫm về những điều mà mình đã trải qua. Có lẽ chính sự im lặng đã làm cho họ hiểu nhau, gần nhau hơn.

…………………………………………….

Ở bên ngoài căn phòng đó, một người đàn ông trung niên, đứng lặng nhìnhai con người bé nhỏ trong phòng với tâm trạng có phần thoải mái đi. Khẽ cười hài lòng. Điều suốt một năm qua, ông không làm được, bây giờ đãđược thực hiện. Quay lưng bước đi trong lòng vô cùng thanh thản.

Chương 34

Văn phòng giám đốc tập đoàn AJ – Dương Thế Hùng

Một người đàn ông đang trầm tư suy nghĩ. Suốt một năm qua, không lúc nào ông không bị dằn vặt bởi việc làm của mình. Ông đã lừa dối đứa con trai mà ông yêu quí nhất – Triệt và khiến nó bỏ nhà ra đi vì căm ghét chínhông. Quả thật điều đo khiến ông rất đau lòng nhưng giờ đây, có lẽ sựxích mích giữa ông và Triệt đã có phần nào được giải quyết. Trong lòngông bây giờ đã có phần nhẹ nhõm hơn.
Mệt mỏi nhìn tấm hình chụp cảnh gia đình mình lúc đang còn hạnh phúc màtrong lòng ông chợt thấy nhớ nhung, khắc khoải vô cùng. Ngắm nhìn bầutrời trong xanh, thả hồn theo từng cơn gió. Ông mong sao mình có thể tới ngay bên người vợ thân yêu – người mà suốt một năm qua ông chưa một lần gặp mặt. Ông đang chờ đợi từng giờ, từng phút đến lúc mà cả gia đinhmình có thể đoàn tụ lại. Nó quả thật là rất lâu.

Cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa làm cho ông chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung vừa rồi. bình tĩnh lấy lại phong thái ông lên tiếng:
- Mời vào.

Cạch…

Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, không khiến ông Hùng phỉa chú ý vì ông nghỉ đó lại là thư kí của mình nhưng thật ra đó lại là người khác.
- Chào ông. – giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của Triệt vang lên khiến ông giật mình.
Vội đưa mắt nhìn về phía người vừa đi vào, ông không giấu nổi sự ngạcnhiên xúc động xen lẫn hạnh phúc của mình. Đã hơn một năm trời rồi cậukhông tự chủ động tìm tới ông thế mà giờ đây…
- Chào con, con…
- Hôm nay tôi đến đây là có việc. – cậu nói thẳng.
- ….. – vẫn im lặng không nói gì mà chỉ nhìn chăm chú vào người đangđứng trước mặt mình lúc này. Ánh mắt của ông chứa đầy niềm yêu thương và xúc động.
- Hôm nay, tôi tới đây là có một việc muốn nhờ. – cậu nói tiếp.
“ Một việc muốn nhờ” sao? nếu là cậu muốn thì đừng nói là một mà đếntrăm việc, ông cũng sẽ cố giúp cho cậu. ông đã rất muốn được trở thànhchỗ dựa vững chắc cho cậu từ lâu lắm rồi.
- Được thôi. Tất nhiên ta sẽ cố giúp con rồi. – ông cố giữ bình tĩnh lại và nói.
- Thật ra, tôi muốn….
……………………………….

Mở mắt ra, trước mắt cô là một căn phòng rộng lớn, sang trọng và… cóphần quen quen. Hình như cô đã từng ở đây rồi. Ngồi bật dậy, Xuân vươnvai và lao ra khỏi giường ngay. Bây giờ đã gần 7h sáng rồi. Lần đầu tiên cô ngủ dậy trễ đến như thế. Đang bối rối thì cô nhận ra quần áo củamình có phần hơi lạ. Chiếc áo thun hôm qua của cô, giờ đã được thay thếbằng chiếc áo thun nam rộng màu trắng. Nhìn quanh một lúc rồi cô bước về phía phòng tắm của căn phòng đó, dù gì cũng cần phải tắm rửa một lúc đã chứ.
Vừa đang định mở cửa phòng tắm, cánh cửa đã bật ra và…đập một cái “cốp” rõ đau vào đầu của Xuân.
- Á, đau… - cô rên lên và ngồi thụp xuống vì cú va chạm vừa rồi khiến cho cô cảm thấy hoa mắt, chóng mặt quá.
- Cậu không sao chứ? Sao cậu lại ở đây? – người con trai vừa bước ra từ phòng tắm, lo lắng ngồi xuống bên cạnh cô để hỏi.
- Không sao? sao cậu lại ở đây? – Xuân xoa xoa đầu hỏi Triệt.
- Cậu nói lạ. nhà tớ, tớ không ở chứ tớ ở đâu? – cậu thản nhiên nói vừa đỡ Xuân đứng dậy.
- Ủa, nhà cậu hả? Ừm, hèn gì tớ thấy quen… - cô chợt khựng lại khi nhớ tới một điều không vui lúc trước khi cô đã từng tới đây.
Dường như cũng nhớ tới điều đó, Triệt cũng trờ nên bối rối hơn.
- Ừm, không sao là tốt rồi. Cậu đang định dùng phòng tắm mà, cậu vào đi.
- Hả, à ừm. – Xuân trở nên bối rối hơn hẳn, cô luống cuống lùi về phíasau nhưng lại vô tình vấp phải chân mình và té ra sau. Ngay lập tức,Triệt dùng tay kéo cô lại nhưng do đã muộn rồi, cậu cũng mất đã và té…ập lên cô.
Một cảnh tượng…vô cùng dễ hiểu lầm. một nam đang nằm đè lên một ngườicon gái trong một căn phòng vắng. Đã thế người con trai con đang cởitrần nữa chứ.
Xấu hổ vì việc vừa rồi và cô cảm thấy ngại ngùng khi trong lúc này, côđang ở rất rất sát với người cậu. Làn da trắng mịn, cơ thể săn chắc đang còn vương lại vài giọt nước, một mùi hương thơm từ người cậu tỏa racùng cái hơi ấm của cơ thể đó…nó chợt khiến cô cảm thấy sợ. Kí ức củalần trước chợt ùa về khiến cô cảm thấy run sợ. Ngay lúc đó, cô dùng hếtsức của mình đẩy cậu ra. Vội vã đứng dậy và lùi ra xa, cô ấp úng nói:
- Xin…lỗi…cậu…không sao chứ?
Cũng bối rối không kém gì Xuân, Triệt cũng đang cô giữ một khoảng cách đối với cô.
- Không sao. Xin lỗi. Thôi, cậu đi đi, tớ không làm phiền.
- À…ừm. Chào. – cô nghe lời cậu quay đi.
- À, khoan. Cậu…có thể dùng quần áo của tớ nếu cậu cần. – Triệt nói, mặt cậu lúc đó có vẻ hơi đỏ lên.
- Hả? À, ừm, cảm ơn. – Cô trả lời, hơi lúng túng. Nhìn lại bộ đồ nhếchnhách của mình, cô cũng gật đầu và nhận lấy bộ đồ pyjama xanh nhạt từcậu.

Chương 35

Từ từ bước ra khỏi phòng tắm, Xuân nhẹ nhàng lau mái tóc dài đang ướt của mình. Mặc bộ Pyjama mà Triệt đưa cho mình, cô cảm thấy hơi ngại. Bộ pyjama hơi rộng so với cô nên cô phảisắn tay áo lên mới có thể mặc vừa. Mái tóc dài xõa xuống, hơi nước hơibốc lên, nhìn cô lúc đó trông có nét gì đó rất dễ thương và…quyến rũ.Đôi mắt to, tròn, đen của cô làm cho khuôn mặt của cô càng thêm đángyêu. Từ cô toát ra một nét gì đó rất thu hút mà khiến ai cũng phải ngắmnhìn. Triệt cũng không phải là ngoại lệ.

Ngay từ khi Xuân bước vào phòng, ánh mắt của Triệt đã không ngừng nhìncô rồi. Khuôn mặt tròn dễ thương có một chút cương nghị. Đôi mắt totrong sáng rất tinh nghịch đang nhìn vu vơ đâu đó, thân hình hơi mập của cô hay cả cái dáng vẻ vụng về khác với vẻ lạnh lùng vốn có,…tất cả đềuđã được anh thu vào trong trí nhớ của mình và không biết từ bao giờ, cậu đã yêu tất cả những điều đó rồi, Đã bao lần cậu nhớ tới khuôn mặt đó,muốn được ôm thật chặt cô mỗi khi cô đơn hay mệt mỏi, muốn được ngắmnhìn khuôn mặt ấy mãi thôi. Xuân đã từ từ bước vào lòng cậu lúc nào màchính cậu cũng không rõ. Cậu biết mặc dù Xuân là người rất mạnh mẽ, cứng rắn nhưng thật ra càng mạnh mẽ bao nhiêu thì bên trong càng mềm yếu bấy nhiêu. Tiếp xúc nhiều với Xuân mới biết là cô là người rất tình cảm vàtốt bụng, đôi khi còn rất trẻ con nữa, chứ không như vẻ ngoài lạnh lùngvà có chút kiêu kì của mình. Nó có lẽ chỉ là vỏ bọc mà cô cố tình tạo ra để sống trong cái môi trường đầy sự phân biệt đối xử như trường LâmQuang này.
- Này, nhìn gì vậy. – Xuân hỏi khi nhìn Triệt.
- Hả??? không có gì. Quen cậu lâu rồi tớ mới nhận ra cậu đẹp thật đấy. – anh mỉm cười trả lời.
Lâu nay trước giờ, ít có người khen cô đẹp tự dưng hôm nay có người khen cô như thế làm cô cảm thấy hơi ngượng.
- Thôi, đùa à. – cô chối.
- Thật mà. Ngồi xuống đây đi. – cậu vừa nói vừa kéo tay cô ngồi xuống bên cạnh mình.
- Uống sữa đi. – cậu mỉm cười đưa cho cô ly sữa.
- Ừm, cảm ơn, cậu lạ vậy? có chuyện gì sao? – cô cảm thấy hơi nghi ngờ trước thái độ của Triệt.
- Hihi…sao lại nghĩ thế chứ. – cậu trách. – Nhưng mà cũng đúng. – cậu cười cười nói tiếp.
- Thấy chưa. Có chuyện gì sao? – cô hỏi.
- Thì cậu cứ uống hết sữa rồi ăn sáng đi.
- Ờ. – cô nhìn cậu nghi ngờ.

…………………..

Sau khi ăn xong bữa sáng khá đơn giản, chỉ là một li sữa và vài lát bánh mì Pháp. Xuân quay ra hỏi Triệt:
- Nào, nói tiếp đi, có chuyện gì sao?
- Ừm. Xuân, cậu là bạn tớ đúng không? – cậu hỏi.
- Ừm.
- Cậu hứa sẽ giúp tớ khi tớ cần đúng không? – cậu hỏi tiếp.
- Ừm. – cô trả lời như một cái máy.
- Vậy… - cậu hít sâu rồi nói tiếp. – Hãy đi với tớ sang Nhật.
Cậu nói rất từ từ và rành rọt. Nhưng những lời nói đó dường như lại phải mất rất lâu để Xuân hiểu, phải một lúc sao, cô mới phản ứng.
- CÁI GÌ??????? Cậu đùa à???? – cô hét toáng lên.
- Không tớ, nói thật. Được chứ? – Triệt bình tĩnh nhìn cô.
- Nhưng….sao lại đi sang Nhật???
- Tớ muốn gặp mẹ tớ. Đi với tớ nhé. – giọng cậu chầm chậm như chứa cả sự van nài.
- Nhưng…sao lại là tớ? Tớ đâu biết mẹ cậu. Tớ đâu biết….
- Cậu chỉ cần đi với tớ. Tớ không đủ can đảm để đối diện với mẹ. – giọng cậu đầy đau khổ.
- Nhưng…tớ…à…tớ còn phải chuẩn bị cho lễ hội sắp tới của trường nữa. – cô kiếm đại cái cớ nào đó.
- Không sao. Tớ đã nói với anh Băng rồi và anh cũng đồng ý, anh Phong và anh Vũ cũng không có ý kiến gì. Chỉ cần đi không quá 2 ngày là được.
Cô ngạc nhiên nhìn cậu. Không còn gì để nói nữa. Không ngờ cậu ấy chuẩn bị kĩ càng tới như thế.
- Tớ…không… - cô không biết nói gì nữa.
- Chỉ cần hai ngày thôi. – cậu nói nhanh.
- Tớ… - cô nhìn cậu không nói gì. - ….được rồi. Chỉ hai ngày thôi đó. –cuối cùng cô cũng bị nét cương quyết trên khuôn mặt cậu thuyết phục.
- Thật chứ. Cảm ơn cậu nhiều. – cậu mừng rỡ, ôm chầm lấy cô thật chặt.Khuôn mặt của cậu lúc đó trông chẳng khác gì một đứa trẻ vừa được quà,cười tươi một cách thật hồn nhiên và đáng yêu. Hỏi sao có thể ghét chođược chứ.
Cô khẽ thở dài, không biết nói gì. Biết sao được chứ, cô đã hứa rồi thìkhông thể nào rút lại lời. Có trách thì trách cô quá yếu lòng và cả tin. Ai biểu cô là bạn của cậu nên giờ phải đồng ý giúp cậu chứ. Nhưng nóithật nhìn cậu vui thế này, cô cũng cảm thấy vui vui.

………………………….

Đứng trước chiếc máy bay trực thăng đang chuẩn bị cất cánh mà Xuân chợtcảm thấy có chút gì đó hối hận sao sao ấy. Không hiểu sao lúc nãy cô lại đồng ý nhanh tới như thế. Tự dưng lại đi đến một nơi đầy lạ lẫm khiếncô cảm thấy có chút sờ sợ nhưng “phóng lao thì phải theo lao” thôi. Côđã hứa với cậu ấy thì nhất định cô sẽ làm.
- Đi nào. – Triệt nói, một tay đưa về phía cô.
Hơi ngập ngừng một lúc nhưng rồi cô cũng nắm lấy tay cậu và bước lênchiếc trực thăng đang đợi đó. Cánh cửa đóng sập lại, máy bay bắt đầu cất cánh. Nhìn từ trên xuống, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé đi nhưng nỗi lotrong lòng cô lại lớn dần ra.

Chương 36

Sau mấy tiếng liên ngồi trên máybay, giờ cả Xuân và Triệt đều đã tới Nhật Bản. Cảnh vật quanh đây thậtkhác so với ở Việt Nam, có lẽ do tâm trạng hồi hộp của Xuân mà ra nhưngcũng có lẽ đó là thật.

…………………………..

Gần ba tiếng đi từ sân bay Tokyo, Xuân và Triệt dừng trước một ngôi nhàcó cánh cổng bằng gỗ. Ngôi nhà này nằm trong một con hẻm khá yên tĩnh,trước ngôi nhà là một tấm bảng to nổi bật với dòng chữ Bang Raiden (tiếng Nhật) mà đen, từ nét chữ ấy toát lên một cái uy mà khiến con người ta cũng cảm thấy sợ.

Cạch…

Cánh cổng bằng gỗ ấy bất ngờ mở ra khiến cho Xuân hơi giật mình, cô lùilại mấy bước và núp sau lưng Triệt như một đứa trẻ nhưng trái ngược vớicô, cậu chỉ đứng im và lạnh lùng ném cái nhìn đầy sắc bén về phía cánhcổng và người đàn ông vừa bước ra khỏi cánh cổng ấy. Theo sau ông là một hai người đàn ông khác mặc đồ đen trông rất dữ tợn. còn về phần ngườiđàn ông kia khuôn mặt trông có phần “hiền lành” hơn nhưng từ ông ta lạitoát lên một nét gì đó còn nguy hiểm hơn so với hai người kia. Nét mặtuy nghiêm, góc cạnh, làn da đã có phần hơi nhăn cùng mái tóc hoa râm của một người tuổi đã cao nhưng đôi mắt của ông ta ánh lên những nét tinhanh của một người thanh niên, chính đôi mắt đó đã tạo nên nét riêng biệt và khắng định cấp bậc của ông ta hơn hẳn so với hai người đàn ông cóphần trẻ hơn còn lại. Ông ta đơn giản trong bộ yukata màu đen và chiếcthắt lưng màu vàng đất, hai tay buông thẳng và ông ấy bắt đầu…cúi chàoTriệt….
- Xin chào cậu chủ. Chào mừng đã đến bang Raiden (tiếng Nhật). Tôi là Kiba. – giọng người đàn ông có phần trầm đục vang lên.
Xuân chợt bối rối vì không hiểu người đàn ông kia đang nói gì nhưng trái lại cô, Triệt bình thản nhìn ông ta và đáp:
- Cảm ơn, tôi muốn gặp bà ấy. – cậu đáp lại bằng tiếng Nhật một cách rất chuẩn.
- Bà ấy đang đợi cậu ở phía trong, mời cậu đi hướng này. – ngườiđàn ông đó vừa nói vừa cúi người xuống đưa tay chỉ hướng phía trong,ngay lập tức hai người đàn ông kia cũng cúi xuống và nhường đường choTriệt.
- Cảm ơn. – cậu bình thản đáp rồi kéo tay Xuân đi vào.
Không hiểu hai người kia vừa nói gì nhưng cô biết câu cuối là hình nhưTriệt đang cảm ơn người đàn ông kia cái gì đó, cô nhận ra là vì kinhnghiệm “chinh chiến” với anime của cô suốt năm cấp hai.
Đi sát bên Triệt cô hỏi nhỏ cậu khi hai người đang được dẫn qua một dãyhành lang với hai bên là hai khu vườn nhỏ để đi vào nhà trong.
- Hai người nói gì vậy? Mà ông ấy tên gì vậy?
- Không có gì đâu, cậu đừng lo. Hãy ở bên tớ nhé. Còn về phần người đàn ông kia, thì cậu cứ gọi ông ta là Kiba. – cậu nói nhỏ.
Cô đang tính nói gì đó thì người đàn ông kia dừng lại và đẩy một cánhcửa ra và ra hiệu mời mọi người vào vì thế cô cũng im lặng và đi theo.
Phía trước của ngôi nhà có thể là rất đơn giản nhưng ngôi nhà đằng saucánh cổng vừa rồi thì lại khác. Trước mắt cô bây giờ là một khu vườn khá rộng được trải một lớp cỏ mềm, phía tay phải cô là một vài bụi trúc nhỏ đứng bên cạnh một cái hồ có chiếc cầu nhỏ bắc qua, bên dưới hồ là vàicon cá chép Nhật màu đen và cam. Phía tay trái cô là một vườn hoa nhỏrất đẹp với đủ loại hoa mà cô chưa từng biết tới. Ở chính giữa là mộtgian nhà to bằng, được xây theo phong cách Nhật thời xưa, nhưng cái cửakéo bằng giấy đơn giản nhưng rất tinh tế.
Mãi mê ngắm nhìn ngôi nhà mà Xuân không để ý rằng từ nãy giờ có một nhóm người đàn ông mặt mày dữ tợn đứng từ đó nãy giờ.( hơi lạ, vì mấy ngườiđó đâu có nhỏ đâu mà không để ý ta???). Cô hơi giật mình và thoáng chútsợ vì sự dữ tợn của mấy người đó. Dường như Triệt nhận ra điều đó, cậukhẽ siết chặt tay cô để trấn an cô.
- Tôi muôn gặp bà ấy. – Cậu cất giọng, trầm nhưng rất có uy.
- Vâng, tất nhiên nhưng trước khi đó chúng tôi mạn phép được giữ cô gái kia lại để kiểm tra. Đó là luật ở đây rồi thưa cậu chủ. – Người đàn ông tên Kiba kia nói, mắt nhìn về phía Xuân khiến cô hơibối rối, do không hiểu người đo nói gì nhưng có vẻ như là không tốt cholắm.
- Cô ấy là bạn của tôi, không sao đâu. Tôi đảm bảo. – Cậu khó chịu nói lại.
- Rất tiếc đó là luật. Chúng tôi không thể nào làm khác được. Mong cậu thông cảm và làm theo. – ông ta nói tiếp.
- Ông… - Triệt tỏ vẻ không hài lòng nhìn ông.
- Triệt, cậu đang nói gì vậy? Có liên quan tới tớ đúng không? – cô giật tay cậu và hỏi.
- Đúng vậy. Họ muốn giữ cháu lại để kiểm tra thôi. Đó là luật ở đây rồi. – một giọng nói vang lên…ngạc nhiên hơn đó là tiếng Việt. Cô quay đầulại nhìn về phía, nơi mà tiếng nói kia đã vang lên.
Bước từ trong cánh cửa kia đi ra là một người phụ nữ đã đứng…rất rấtđẹp. Bà đơn giản trong bộ yukata màu trắng, mái tóc được búi lên theokiểu tóc truyền thống của Nhật. Khuôn mặt cương nghị của bà trông thậthiền dịu, vầng trán rộng, sóng mũi cao, đôi môi mỏng mím chặt, làm datrắng mịn đến bất ngờ làm cho bà dù đã lớn tuổi nhưng trông vẫn còn trẻ. Điều đặc biệt hơn chính là đôi mắt – một đôi mặt trong trẻo, sángngời…và rất giống đôi mắt của Triệt. Có lẽ chính đôi mắt ấy làm cho bàtrông đẹp hơn.
Ngay khi bà vừa bước ra, bầu không khí ở đây có phần thay đổi, mọi người đều cúi chào bà một cách tôn nghiêm đầy kính trọng. Bà cũng khẽ gật đầu đáp lễ rồi quay ra nhìn thẳng vào Triệt và Xuân – hai người từ nãy giờvẫn nhìn bà chăm chú.
- Cháu không phiền chứ? Đó là luật ở đây? – bà mỉm cười nhìn Xuân.
- Ơ…dạ, vâng, không sao đâu ạ. Cháu ổn. – cô chợt thấy lúng túng khi trả lời người phụ nữ trước, một phần vì nét đẹp của bà và cũng một phần từcái uy của bà.
- Tốt lắm. – bà gật đầu hài lòng.
- Nhưng cô ấy là bạn tôi thưa bà Kimiko Kobayashi. – Triệt xen ngang tỏ ý bất mãn.
- Ta rất tiếc. Đó là luật. Ở đây thì không có bất kì ngoại lệ nào cả. Cho dù đó là ai. – Bà từ tốn giảng giải.
- Nhưng…
- Không sao đâu, cậu đừng lo, tớ ổn mà. – Xuân xen vào trấn án cậu rồiquya ra nói với người phụ nữ kia. – Cháu ổn. Chúng ta đi được chứ ạ.
- Tốt lắm. – bà mỉm cười gật đầu rồi quay ra ra hiệu cho người đàn ôngtên là Kiba kia. Ngay lập tức người đàn ông đó tiến lại gần cô và ra dấu chỉ cô đi về phía một căn phòng ở phía dãy nhà Đông. Cô e ngại rồi cũng đi theo ông ta trước khi Triệt kịp ngăn cản.

…………………….

Nhìn bóng của Xuân đi khuất sau dãy nhà kia mà trong lòng Triệt cảm thấy bất an, cậu lo lắng cho cô mặc dù cậu biết họ sẽ không dám làm gì cô.Lúc này ánh mắt của anh dường như đen và sâu hơn chất chứa một nổi niềmnào đó.
Người phụ nữ kia nhìn cậu chăm chú không nói gì, bà khẽ cười khi thấycách cư xử của cậu, có vẻ như bà đã nhận ra được một điều gì đó từ cậu.
- Cô ấy sẽ không sao đâu. Con đừng lo. – bà lên tiếng.
Triệt hơi giật mình, cậu quay qua nhìn người phụ nữ kia. Ngay giây phúthai ánh mắt chạm nhau thơi gian như ngừng lại. Giữa hai người bùng lênmột cảm xúc rất mãnh liệt vì trước mặt họ bây giờ là một khuôn mặt mà họ đã nhung nhớ suốt hơn một năm qua. Và cái giờ phút gặp gỡ này dường như quá đột ngột khiến họ không nói lên lời, chỉ là ánh mắt chạm nhau nhưng chứa đầy cảm xúc.
- Mẹ. – Lời nói của Triệt phá vỡ bầu không khí im lặng, có lẽ đó là từmà cậu muốn được gọi trong suốt một năm qua. Chính lúc đó, giọng nói của Triệt vang lên đã làm cho bầu không khí tĩnh lặng lúc này như muốn vỡòa theo tiếng gọi ấy.
Bà khẽ mỉm cười rồi ôm chặt lấy cậu và cậu cũng thế. Khóe mặt của mỗingười đều long lanh lên vì những giọt nước mắt chứa đựng sự nhung nhớ,sự yêu thương dồn nén trong suốt hơn một năm. Bầu không gian như tĩnhlặng, chim chóc cũng ngừng hót, chỉ thoang thoảng là ngọng gió mang theo những cánh hoa cùng một mùi hương rất nhẹ của cỏ cây, rất nhẹ nhàng,tươi mát và nổi bật trên khung cảnh đó là bức tranh tình mẫu tử rất sâusắc……….một bức tranh tĩnh lặng nhưng rực rỡ……..

Chương 37

Ngồi một mình trong một căn phòngtrống đầy lạ lẫm khiến Xuân chợt cảm thấy có chút gì đó bất an. Cô cốgắng thở thật dài để lấy lại bình tĩnh và để che dấu đi cái sợ hãi đangkìm nén ở lồng ngực của mình. Cô chợt nhớ lại lúc nãy khi cô đưa mìnhvào căn phòng này.

………………………

Ngay khi vừa rời khỏi khu vườn nhỏ kia, Xuân được đưa vào căn phòngtrống ở phía Đông. Khi vừa bước vào căn phòng đó cô chợt nhận ra là đãcó một người ngồi đó sẵn rồi – một người phụ nữ khá trẻ và một ngườiđàn ông đã già và có phần khó tính hơn. Họ nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh rồi “lich sự” ra dấu mời cô ngồi xuống chỗ phía đối diện dọ. Lưỡng lựmột hồi rồi cô cũng quyết định bước tới.
- Cô tới cùng cậu chủ? – người đàn ông kia hỏi cô bằng tiếng Nhật khiến Xuân chợt bối rối không biết cư xử như thế nào.
- Ý ông ấy là muốn hỏi cô là bạn của cậu Triệt đúng không? – người phụ nữa kia giải thích bằng tiếng Việt.
Ngay khi vừa hiểu ý cô khẽ gật đầu với ông ta rồi im lặng quan sát người đàn ông đó. Ông ta khẽ gật đầu rồi quay qua nhìn cô chăm chú sau đóquay qua nói gì đó với người phụ nữ bên cạnh mình.
- Ông ấy là Zen – quân sư cho bà Kimiko, còn tôi là Lan thư kí của giámđốc Dương Thế Hùng được cử sang đây làm phiên dịch cho cô. Ông ấy đãbiết sơ qua về lí lịch của cô rồi.
- Vâng… - cô trả lời qua loa.
- tôi có nghe kể về cô, không ngờ cô cũng có sức ảnh hưởng tới cậu chủ lớn như vậy. – người đàn ông đó nói gì đó với cô, ánh mắt của ông ta thật sắc lạnh và đáng sợ.
Sau khi nghe cô thư kí kia dịch lại, Xuân chợt cảm thấy bối rối, khônghiểu trong lời nói của ông ta có ẩn ý gì nhưng cô thậy có vẻ như ông đókhông thích cô chút nào.
- Thật ra tôi cũng không cần phải kiểm tra gì, chỉ vì đây là một thủtục tất yếu thôi nhưng quan trong hơn là tôi muốn xem khuôn mặt củangười có thể ảnh hường tới cậu chủ lớn đên như vậy. Tôi tin rằng cô cũng chẳng phải tay sai gì của ai vì nếu là thật thì tôi chắc chắn cô sẽkhông được an toàn…ở nơi này đâu. – nói dứt câu, ông ta đứng dậy vàlườm cô một cái thật sắc rồi hơi cúi đầu và bước ra khỏi phòng, ngaytrước khi cánh cửa vừa khép lại, cô chợt nhận ra có vài người đàn ôngmặt mũi dữ tợn nãy giờ ở ngoài lườm cô một cái đầy nghi ngờ và đe dọa.Chính cái ánh nhìn đó khiến cô hơi rùng mình và lo sợ. Nó khiến tronglòng cô chợt nhôn nhao khó chịu.

Cạch………

Cánh cửa được đóng một cách nhẹ nhàng, thế là trong căn phòng này chỉcòn lại Xuân và cô thư kí Lan lạnh lùng kia, Xuân hơi đưa mắt nhìn côthư kí đó và hơi giật mình khi nhận ra từ nãy giờ, ánh mắt sắc lạnh vàkhó chịu đến mức nghẹt thở…
- Nào, tới đây ngồi đi, chúng ta cùng nói chuyện chứ. – chị ta nở một nụ cười “hiền lành” với Xuân nhưng quả thực nó vẫn không thể che dấu đượcsự khó chịu của chị ta với cô.
Hơi lưỡng lự trước thái độ kì lạ của cô thư kí ngồi trước mặt rồi Xuâncũng bước tới ngồi đối diện với chị ta, cô không nói gì mà chĩ im lặngquan sát.
- Nào, đứng sợ, uống trà đi chứ. – chị ta lại nở nụ cười đó với cô rồiđưa cho cô một ly trà. Chiếc ly làm bằng gốm, được tô màu đen, bên trong là một thứ chất lỏng trong vắt, mùi hương hoa sen thoang thoảng của litrà càng làm cho nó thêm phần thu hút.
Khẽ cúi đầu cảm ơn, Xuân nhẹ nhàng nâng li trà lên và nhấp nhẹ vào thành ly, cô suy1tphut5 ra vì trà quá đắng, cô họ sặc sụa vì trà,
- Cứ từ từ, không sao chứ? – cô thư kí mỉm cười tử tế và đưa cô chiếc khăn tay của mình.
Vừa xấu hổ vừa ngại ngùng, Xuân cầm lấy chiếc khăn đó và lau, cô nói nhỏ:
- Em cảm ơn.
- không có gì, lần đầu ai uống trà này rồi cũng thế thôi.
- Vâng.
Từ từ, Xuân chợt cảm nhận được vì ngòn ngọt ở đầu lưỡi, nó khiến cô cãmthấy tò mò và thích thú, cô bắt đầu uống lại, từ từ để cảm nhận đượchương vị đăng đắng, ngòn ngọt của li trà đó.
- Thích rồi chứ? – cô thư kí kia hỏi.
- Vâng, trà ngon thật ạ. – cô trả lời.
- Đúng. Nó rất ngon.
-………………  Xuân không nói gì mà im lặng để thưởng thức li trà đó.
Cô thư kí Lan kia thì vẫn cứ nhìn cô chằm chằm một cách kì lạ khiến Xuân hơi lúng túng nhưng cũng không biết nên làm gì.
- Tôi không ngờ có người có thể tác động được tới cậu chủ như vậy. Quảthật là rất đáng ngạc nhiên. – cô ta lên tiếng trước. giọng nói chuachát như mỉa mai khiến Xuân cảm thấy khó chịu.
- Dạ? Ý chị là sao? – Xuân nhìn cô thư kí ở trước mặt mình một cách nghi hoặc. Ánh mắt sắc lạnh trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô ta cũng đủ thểhiện được rằng cô ta chả ưa gì Xuân.
- Chỉ là tôi có ý khen thôi, cô đừng có suy nghĩ nhiều. – ánh mắt của cô ta lại thay đổi một cách kì lạ.
- Vâng. Em cảm ơn. – Xuân trả lời một cách dè dặt rồi lại tiếp tục uốngtiếp li trà của mình, tận hưởng hương vị đăng đắng chan chát của nó.
- Nhưng, chắc chắn 2 cậu chủ còn lại sẽ không dễ đâu. Chắc cô cũng biết rằng cô không phải là người đầu tiên làm việc đó chứ?
- Vâng. Em biết.
- Vì thế tôi mong cô hãy cố gắng nhiều đi nhé. – ánh mắt của cô thư kí khẽ ánh lên một tia nhìn độc ác hả hê.
- Dạ…vâng…em sẽ cố. cảm ơn chị đã ủng hộ.
- Không có gì. Đừng lo quá nhiều nhé. – ánh mắt của cô thư kí lại thay đổi, không còn độc ác và khó chịu nữa.
- VÂng. – Xuân trả lời có phần hơi dẻ chừng.
- Thôi, tôi phải đi, cô cứ ở đây nhé, một lát nữa sẽ có người qua đóncô. Tạm biệt. – cô ta nói xong rồi đứng dậy mở cửa bước ra ngoài luôn mà không cần lời chào tạm biệt của Xuân.

…………………………..

Kết thúc dòng hồi tưởng, Xuân quay về thực tại, cô vẫn không hiểu đượcthái độ kì lạ của cô thư kí kia và cả những ánh mắt của cô ta: khinhthường, căm ghét, bỡn cợt, dụ dỗ… Thật là kì lạ. Không hiểu đó có phảilà thật hay đơn thuần chỉ là cảm nhận của cô mà thôi. Càng ngồi lâu, côcàng cảm thấy lo lắng và mệt mỏi. Lúc này cô muốn về nhà, ở cái nơi lạlẫm này thật là khó chịu nhất là khi đang ở trong nhà của một bang mafia “nổi tiếng” ở Nhật nữa chứ.
Ngồi nhâm nhi li trà làm cô chợt nhớ tới bố mẹ của mình, có lẽ vì khinhìn thấy Triệt gặp lại mẹ mình chăng. Cô thầm mong mọi việc sớm kếtthúc để cô có thể quay về với họ nhưng cái nhiệm vụ của cô vẫn chưa cótiến triển gì khá khẩm hơn trước. Rồi cô chợt nhớ về những gì đã xảy ravừa qua, quả thật nó cũng đáng nhớ đó chứ, cô cũng đã học được rất nhiều điều. Không có gì là dễ dàng cả. Khẽ thở dài, Xuân nhớ tới Băng, hìnhảnh của anh chợt ùa về khiến lòng cô khẽ xao xuyến bồi hồi. Có lẽ mộtphần vì giữa cô và anh đã có gì đó thân thiện hơn rồi chăng hay là vì lí do gì đó mà tạm thời cô chưa nghĩ ra. Nói thật cô cũng “hơi” nhớ anhmột chút.
Lắc mạnh cái đầu để thoát khỏi dòng suy nghĩ lung tung đó. Sao lại đinhớ Băng chứ. Trong khi rõ ràng Phong và Vũ vẫn tốt với cô hơn mà, đángra cô phải quí hai người đó hơn chứ sao lại Băng. Anh đâu đối xửa với cô tốt, đâu giúp cô nhiều như Phong hay an ủi cô như Vũ…nhưng ngẫm lại anh cũng giúp cô nhiều đó chứ. Haizzz… thật rắc rối. Càng nghĩ Xuân càngthấy lúng túng.
Nằm gục xuống bàn vì “kiệt sức” với suy nghĩ vu vơ đó, cô nhắm mắt lạivà im lặng… cô chợt nhận ra tiếng gió thổi ngoài cửa sổ cùng với tiếngchim hót, tiếng xào xạc của những cái cây, thoang thoảng là mùi hươngdịu nhẹ của cây cỏ và cái mùi đất mộc mạc, giản dị…. Thoải mái thư giảntheo cái âm thanh và hương vị quanh mình rồi dần dần Xuân thiếp đi lúcnào không hay……

Chương 38

Cạch…………………

Tiếng cửa đóng lại rất nhẹ, tiếng bước chân nhẹ nhàng bước tới gần……Xuân chợt nhận thấy nó rất mơ hồ, mọi âm thanh đều rất nhỏ. Toàn thânmỏi nhừ, mắt vẫn cứ nhắm lại, không nhúc nhích gì.
Mọi thứ vẫn im lặng, mặc dù đang lim dim nhưng dường như Xuân vẫn có thể lờ mờ nhận ra được mọi thứ xung quanh. Cô bắt đầu khó chịu vì dường như có một ánh nhìn chằm chằm của ai đó cứ nhắm thẳng vào mình. Khẽ cựaquậy mình vì khó chịu, cô bắt đầu hơi hé mắt ra. Một khuôn mặt của ai đó đang gục đầu ở trước mặt mình, trong bóng tối khiến cô không nhìn rõkhuôn mặt của người đó. Bốn mắt họ nhìn nhau không chớp mắt.
- Aaaaaaaaaa………….. – Xuân hét thất thanh khiến cho người đối diện côcũng phải giật mình, vội dùng tay mình bịt miệng cô lại và bắt đầu minhoan.
- Này, cậu làm gì mà hét lên thế? Tớ đây mà, Triệt đây.
- Ư…ư…  lời nói bị chặn lại bởi bàn tay Triệt. Cậu cũng nhận ra rằng Xuân cũng đang muốn nói gì đó nên cậucũng buông tay ra.
- Cậu định dọa chết tớ à? Sao lại ngồi nhìn tớ ngủ? Sao không gọi tớ dậy chứ? – Xuân hơi bực mình nói lại.
- Xin lỗi mà. Tự dưng muốn ngắm cậu ngủ quá nên tớ không gọi dậy mà nhìn cậu ngủ ngon quá nên cũng không nỡ. – cậu cười cười hối lỗi, làm mặtcực kì baby. Hỏi thế thì làm sao mà trách được chứ.
- Cậu đùa hoài. Lần sau đừng có làm thế nữa nghe chưa? – cô đe dọa như một người chị dọa đứa em ngỗ nghịch của mình.
- Biết rồi mà. – Cậu lại cười nụ cười toe toét hơn “mặt trời” đó.
Cậu bật đèn lên, lúc này Xuân mới nhận ra căn phòng lúc nãy của mình cóphần hơi khác chút, nó được dọn dẹp gọn hơn. Giờ cô mới để ý kĩ lại kiến trúc của căn phòng. Ở giữa là một chiếc bàn thấp với bốn tấm nệm xungquanh. Góc tường là một cái tủ nhỏ. Kê ngay giữa căn phòng là một cặpkiếm Nhật của các võ sĩ thời xưa. Trông nó rất hay và thú vị.
Triệt cũng thế, bộ đồ cậu mặc lúc đền đây được thay bằng áo phông trắng và quần jean xanh trong rất khỏe khoắn và năng động.
- Sao nhìn tớ chằm chằm vậy? – Triệt nhìn Xuân khi nhận ra cô đang nhìn mình.
- Hả? Không có gì chỉ là thấy lạ? Mà cũng không có gì? – cô trả lời một cách thật ngớ ngẩn.
- Nào? Có gì thì hỏi đi? – Cậu nhận ra có gì đó hơi khác biệt trong cô.
- Cậu có biết…à không có gì quan trọng cả. – cô định nói cái gì đó rồi thôi.
- Nào, nói đi. Lúc nãy gặp ai sao? Có ai làm khó cậu à?
- Không có mà.
- Thôi đi, nhìn cậu là biết là có rồi.
- Không, không có gì hết. Chỉ là lúc nãy tớ gặp chị thư kí tên Lan, chịấy xinh lắm nhưng sao tớ thấy…có vẻ như chị ấy không thích tớ lắm. Màthôi chắc chỉ là do tớ nghĩ lung tung không có gì đâu. – cô nói hơi ngập ngừng vì có chút phân vân. Khuôn mặt hơi xìu xuống trông cứ như một đứa trẻ đang thắc mắc một cái gì đó nhìn trông thật đáng yêu kinh khủng.
Khẽ phì cười trước thái độ và khuôn mặt trẻ con của Xuân, Triệt tự nhiên muốn ôm cô kinh khủng. Cậu ôm chầm lấy cô vào người, vỗ nhẹ đầu cô nhưđang an ủi một đứa trẻ sắp khóc.
- Ôi, đáng yêu quá à. – Triệt vừa cười vừa ôm chặt Xuân khiến cô giật mình, khẽ đỏ mặt vì ngại, cô cố đẩy cậu ra.
- Cậu điên à, buông tớ ra. Đau quá. Cái gì mà đang yêu chứ. – cô hơi khó chịu khi bị cười như vậy.
- Đúng rồi nhìn cậu như trẻ con ấy.
- Này, không giỡn nữa, buông tớ ra, đau quá, nếu không thì đừng trách đó.
- Biết rồi. – cậu buông cô ra và lùi lại, đưa hai tay lên như là đangđầu hàng vậy. – cậu biết tại sao chị ấy khó chịu với cậu không? Tớ nghĩlà do chị ấy ghen tị với cậu đó.
- Cái gì? Ghen tị? Đùa à, tớ làm sao giỏi bằng chị ấy, mà tớ cũng chẳngcó gì để ghen tị cả. – Xuân ngạc nhiên trước câu trả lời vô tư củaTriệt.
- Cậu biết là cậu không phải là người đầu tiên làm nhiệm vụ “dụ dỗ” tớ và hai anh khác của tớ về nhà Chính đúng không?
- Ừm, mà nói dụ dỗ nghe ghê quá.
- Chị Lan lúc trước cũng là một trong những người đó đó. Chị ấy thậm chí còn không thể nào làm lay chuyển được tớ, người dễ tính nhất.
- Ax, cậu mà dễ tính nhất, khó kinh ấy chứ, cậu cũng có chịu về đâu. – cô chán nản nói, ngồi xuống chiếc nệm gần đó.
- Ừ, nhưng ít nhất cậu cũng tác động tới tớ.
- Thật à, tớ thấy cậu vẫn bướng vậy thôi. – nằm gục đầu xuống bàn nói.
- Tại cậu không nhận ra thôi.
- Thật à.
- Đương nhiên.
- Vậy cậu về đi.
- Tớ không muốn. Tớ sẽ suy nghĩ lại. – Triệt cũng nằm xuống bàn nhìn Xuân.
- Thấy chưa, vẫn vậy à. – Xuân tức tối đẩy nhẹ cậu cái.
- Hì…nhưng tớ nghĩ nguyên nhân sâu xa chị ấy ghét cậu còn nhiều lí dokhác nữa. Tớ nghe nói chị ấy còn suýt bị hại nữa. Sau đợt đó chị ấy phải điều trị tâm lí trong một thời gian khá dài.
- Hả? Sao mà…bị hại? Ý cậu là sao? ai hại cơ chứ? Chẳng lẽ là cậu và hai người kia. – giọng nói của cô lạc đi vì sợ.
- Tất nhiên là không phải tớ nhưng mà thật ra cũng không có gì đâu, tớ nghĩ là do chị ấy nhát quá thôi.
- Cậu đùa à? Điều trị tâm lí đó. – mặt cô tái đi choáng.
Dường như nhận ra được cô đang lo gì cậu liền trấn an, khẽ ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
- Cậu đừng lo, tớ sẽ bảo vệ cậu, tớ nghĩ hai anh ấy cũng không làm gìquá đang đâu chỉ là dọa một chút, do chị ấy nhát quá thôi, còn cậu, cậumạnh mẽ thế mà với lại cậu sẽ được tớ bảo vệ mà.
- Cảm ơn nhưng tớ không như cậu nghĩ đâu. – khẽ gật đầu cảm ơn, cô đẩy cậu ra. Quả thật cậu làm cô cảm động.
- Ừm, tớ biết. Cậu còn được anh Băng, anh Vũ, anh Phong giúp nữa mà.
- Sao cậu biết được, với lại đây là việc của tớ, tớ không muốn làm phiền mọi người đâu.
- Cậu…..
- Ta không làm phiền hai đứa chứ. – một giọng nói nhẹ nhàng xen vào trước khi Triệt kịp nói gì đó.
- Dạ, không đâu. Cháu chào cô. – Xuân lễ phép cúi chào mẹ Triệt. Cô hơi ngại vì đứng quá gần Triệt – con trai của bà ấy.
- Con chào mẹ. – cậu toe toét với mẹ cậu. Có vẻ như chuyện cậu đã đượcgiải quyết ôn thỏa rồi. Nhìn cậu vui, cô cũng cảm thấy được an ủi vìviệc này cô cũng một phần được bô Triệt giúp mà.
- Hai đứa đói chưa. Bữa tối đã chuẩn bị rồi.
- Dạ? Cháu xin lỗi, làm phiền cô quá. – Xuân lúng túng.
- Không sao. Cháu là bạn Triệt nên là khách rồi, đừng quá lo lắng thế.
- Đúng đó, cậu lo nhiều làm gì. – Triệt xen vào.
- Nhưng……
- Thôi nào, đi ăn, tớ đói rồi. Cả mẹ cũng cùng ăn với tụi con nhé.
Nói xong cậu đẩy Xuân đi ra thẳng cánh cửa trước khi kịp nói thêm câu gì.
Còn bà Kimiko, bà chưa đi vội mà chỉ nhìn theo bóng của đứa con trai của mình đẩy bạn mình về phía nhà ăn. Bà khẽ cười, nụ cười tuyệt đẹp : nhẹnhàng, thanh thoát. Nó làm cho khung cảnh như lắng đọng lại để nhườngbước trước vẻ đẹp của bà, một nét uy nghiêm, lạnh lùng nhưng cũng rất ấm áp.
Bà cười vì có lẽ bà chợt nhận ra sự trưởng thành của đứa con của mìnhchăng. Bà đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu và Xuân. Quảthật chỉ sau một năm mà cậu cũng đã trưởng thành nên rất nhiều. Sẵn sàng bảo vệ một cô gái ư? Có vẻ như cô gái này cũng phải có gì đó “đặc biệt” lắm.
Khẽ đóng cánh cửa lại rồi bước theo con đường lúc nãy Triệt và Xuân đi, nụ cười vẫn phảng phất trên khuôn mặt tuyệt đẹp của bà.

…………………………………………..

- Alo. Kimiko phải không? – giọng của ông Hùng vang lên ở đầu dây bên kia một cách đầy lo lắng.
- Là em đây. Rất vui được gặp anh. – giọng nói thanh thoát nhẹ nhàng của bà vang lên.
- Em đã gặp Triệt rồi phải không?
- Vâng, nó đã trưởng thành lên rất nhiều. – giọng bà xúc động.
- Đúng vậy, có lẽ nó thay đổi vì một ai đó.
- Là vì cô bé đi cùng Triệt đúng không?
- Ừm……………….

Chương 39

- Sao cậu không ăn mà cứ nhìn nó hoài vậy? Thức ăn không hợp khẩu vị à?Có cần đổi thức ăn không? – Triệt thấy lạ khi Xuân cứ nhìn chằm chằm vào bữa cơm vậy.
- Hả? Không có, không có gì cả. Chỉ là thấy hơi tiếc? – Xuân thú thật.
- Tiếc? Tiếc cái gì chứ? – cậu hỏi.
- LẦn đầu nhìn thấy thức ăn được bày theo kiểu Nhật, nhìn thấy hay hay nên không nỡ ăn.
- Haha….tớ bó tay cậu luôn đó, thôi ăn đi không là tớ ăn hết đó. – Triệt thấy buồn cười vì cái lí do ngớ ngẩn hết mức của cô.
- Biết rồi mà….
- Hai đứa ăn cơm ngon chứ? – mẹ Triệt khẽ kéo chiếc cửa ra và bước vào phòng ăn.
- Dạ, vâng. – Triệt nói to như một đứa trẻ vâng lời rồi cười toe toét với mẹ
- Dạ, ngon ạ. – Xuân chỉ nhỏ nhẹ đáp lại.
- Ừm, tốt, ta cứ sợ không hợp khẩu vị của các con. – bà ân cần nói.
- Dạ không, ngon lắm ạ. – Xuân biện minh ngay.
Nãy giờ cứ nhìn Xuân nói chuyện với mẹ mình mà không hiểu sao trong lòng Triệt lại có một cảm xúc rất lạ: vui vui xen lẫn hồi hộp. Cậu cũng thầm cảm ơn cô, có lẽ nhờ cô mà cậu mới có thể có đủ dũng cảm nói chuyện với bố mình, nhờ cô mà cậu mới có cơ hội lại được nhìn người mẹ mà mìnhhằng kính yêu như lúc này. Cậu phải cảm ơn cô nhiều lắm.
- Hai con có muốn đi đâu đó chơi không? – lời nói nhỏ nhẹ của mẹ làm Triệt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung của mình.
- Đi chơi? Đi đâu vậy ạ? – Triệt thắc mắc.
- Chẳng phải dù gì các con cũng mới tới. Các con không muốn thử đi tham quan Nhật một chút sao? – bà đề nghị.
- Ừ đúng rồi, con cũng muốn đi tham quan một chút. Ta đi chứ Xuân. – Triệt tỏ ra hào hứng trước lời đề nghị của mẹ.
- Ơ, nhưng mà, cháu còn phải về để chuẩn bị cho lễ hội của trường. Cháu…  Xuân bối rối.
- Chúng ta được nghỉ hai ngày cơ mà, cậu đừng lo. – Triệt nói ngay.
- Nhưng mà, tớ……
- Không nhưng nhị gì cả, cậu cứ đi chơi với tớ một ngày đi có sao đâu.Nói đi là đi, nghe chưa. – Triệt đe dọa. Cậu giả làm bộ mặt giận dữ đểdọa cô khiến cô thoáng e sợ không biết nói sao.
- Đừng làm bạn sợ chứ. – mẹ Triệt trách cậu. – Cháu đừng lo lắng quá, chỉ là giải trí thôi mà.
- Nhưng mà cháu… - cô đinh nói gì đó nhưng khi nhìn vào đôi mắt của mẹTriệt, cô cảm thấy lúng túng và không thể từ chối được nên chỉ đành gậtđầu ngoan ngoãn.
- Hehe…ngoan lắm. – Triệt cười toe toét rồi đưa tay vòng quá bàn véo nhẹ má cô một cái khiến cô khẽ kêu lên một cái vì đau và bất ngờ. Cô đẩyvội tay cậu ra, vừa xấu hỗ vừa ngại khi cậu cư xử “hơi” thân thiết nhưvậy nhất là khi ở trước mặt mẹ cậu như vậy.
- Ừ, tốt lắm. – mẹ Triệt thoáng mỉm cười, khẽ gật đầu nhìn đứa con trai của mình.

…………………………..

- Mệt không? – Triệt hỏi và đưa cho Xuân một lon nước ngọt ngay khi họ đang ở trước cổng của chùa Todai ở Nara.
- À, không, không mệt đầu. – Xuân trả lời nhưng mắt vẫn không rời khỏi ngồi chùa to lớn đó. Quả thật nó rất đẹp.
- Đẹp chứ?
- Ừ, đẹp lắm. – mắt vẫn không rời khỏi ngôi chùa đó.
- Nào đi vào thôi. – Triệt mỉm cười rồi lôi tuột cô vào bên trong.
Ngôi chùa này làm bằng gỗ, rất rộng lớn với nhiều nét trạm trỗ sắc sảovà tinh tế. Bức tượng Phật to lớn được đặt giữa, xung quanh được trngtrí với vài cây hoa sen.
Cái không khí se lạnh của những ngày cuối năm khiến con người ta chợtcảm thấy có chút gì đó cô đơn. Đi thơ thẩn dọc con đường của ngôi chùa,Xuân chợt cảm thấy bâng khuâng, nhớ nhung.
Cô nhớ bố mẹ cô, nhớ những người bạn ở ngôi trường cũ đặc biệt là MinhHoàng, cả Phong, Vũ và Băng. Thoáng đỏ mặt khi hình ảnh của Băng chợthiện ra trong tâm trí cô. Nhịp tim dường như bị trật mất đi một nhịp.Khẽ mỉm cười vì thái độ ngớ ngẩn của mình, cô vội xua đi hình ảnh củaBăng và nhập vào dòng người đang tấp nập kia.
- Xuân, cậu có muốn cầu nguyện gì không? Ở đây nghe nói nếu bạn cầu gìthì điều đó sẽ thành hiện thực đó. – Triệt nói, kéo tay Xuân về phía bức tượng Phật to kì vĩ kia.
Ngước đôi mắt to tròn của mình lên nhìn bức tượng Phật kia, lòng Xuân có chút gì đó hơi lưỡng lự. Nét mặt của bức tượng Phật thật hiền từ.
Bước tới gần hơn. Chắp tay lại, Xuân nhắm mắt lại và bắt đầu cầu nguyện.
Triệt bắt đầu dẫn Xuân đi dọc khắp con đường của chùa như một hướng dẫnviên du lịch thực thụ còn cô thì chỉ mỉm cười thích thú bước theo.
Đứng lặng ngắm nhìn lại mấy cái cây to ở hai bên đường. Xuân chợt có cảm giác có cái gì đó đụng vài chân mình.
Hơi giật mình và quay lại, cô chợt tròn mắt nhìn mấy chú nai đang vây quanh mình.
Đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mấy chú nai đó, cô cảm thấy thật thú vị. Cảmgiác nhồn nhột man mát khi mũi của chúng chạm vào tay mình làm cô thấybuồn cười.
Một chàng trai đứng từ xa, lặng ngắm nhìn cô, lòng hơi xao xuyến. Anhnhìn cô từ rất lâu, đưa vội chiếc máy ảnh của mình lên chụp vội khuônmặt đang cười tươi của cô mà cũng cảm thấy vui.

………………………………….

- Vui không? – Triệt vừa đi vừa hỏi.
- Có, cảm ơn cậu nhiều. – Xuân trả lời.
- Giờ đi tiếp nữa nào.
Nói xong cậu dắt cô chạy như bay vào một khu nào đó.
Xuân vừa đi vừa há hốc mồm nhìn xung quanh. Lần đầu tiên cô được tiếpxúc với văn hóa Nhật gần như thế này. Khu này, mọi người mặc yukata khánhiểu, màu sắc sặc sỡ trông rất đẹp.
- A, kia là Geisha đúng không? – Xuân cực kì phấn khích, giật tay Triệtchỉ về phía hai cô gái đang mặc kimono cực kì lộng lẫy kia. Khuôn mặtđược đánh phấn trắng, đi bằng guốc và mặc bộ kimono truyền thống.
Nhìn theo hướng cô chỉ, cậu khẽ mỉm cười rồi gật đầu.
- Đúng rồi, thích không? Muốn chụp hình không? – cậu hỏi rồi dẫn cô chạy về phía họ.
Cậu nói gì đó với hai cô gái, hai cô gái đó quay ra nhìn cô, khẽ mỉm cười.
Triệt chụp cho cô mấy kiểu, ban đầu hơi ngại nhưng dần cô cũng cảm thấythoải mái hơn, cô cười thật tươi, quả thật đây là một trải nghiệm cực kì thú vị đối với một đứa mê truyện tranh và anime Nhật như cô.
Chụp hình xong, cô và Triệt cũng đi lòng vòng quanh khu chợ đó, mua một vài món đồ lưu niệm khá dễ thương.

………when you’re felling lonely……

Bài hát vang lên, là điện thoại của Triệt.
- Alo, mẹ ạ? – cậu lễ phép trả lời.
- Hai đứa đi chơi vui không? – mẹ cậu hỏi.
- Dạ có. Con cảm ơn mẹ nhiều.
- Ừ, giờ con ghé qua nhà hàng Kobe được không? Ta muốn đãi các con một bữa.
- Vâng, bọn con tới ngay.
Cúp máy xong, cậu quay qua nói với Xuân mấy cuâ rồi hai người cùng đi tới nhà hàng đó.

Chương 40

Bước vào nhà hàng đó, đã cósẵn một vài người phục vụ đứng đó đợi. Họ mỉm cười và cúi chào Triệt vàXuân rồi nói gì đó với Triệt rồi dẫn họ lên trên một căn phòng.
Cánh cửa mở ra, mẹ Triệt đã ở đó từ lâu.
- Hai đứa đi chơi vui chứ? Có mệt lắm không? – bà nhẹ nhàng nói.
- Dạ, vui lắm ạ. – Triệt vui vẻ nói, miệng cười toe toét.
- Dạ, vui nhưng mà hơi mệt một chút. – Xuân thú thật.
- Ừm, tốt lắm, chắc hai đứa cũng đói rồi nhỉ? Ngồi xuống đây nào.
Bà chỉ tay để hai người ngồi ở hai bên họ.
Cánh cửa mở ra, người phục vụ bắt đầu mang thức ăn vào. Người nữ phục vụ trông thật nữ tính trong bộ yukata truyền thống màu vàng nhạt với họatiết là những bông hoa màu xanh nhỏ.
Thích thú ngắm nhìn nó, Xuân không để ý là Triệt cũng đang nhìn mình.
- Mẹ ơi, có bộ yukata nào không? Con muốn nhìn Xuân mặc thử. – cậu nói vu vơ.
- Sax, không… không có. Không cần phải thế đâu ạ. – Cô lung túng từ chối mặc dù cô cũng muốn thử.
- Ta biết mà, ta đã chuẩn bị rồi. – mẹ Triệt nói. Khẽ vỗ tay, hai cô nữphục vụ bước vào, kính cẩn cúi chào bà rồi đưa tay mời Xuân theo
Bối rối nhìn những người phục vụ đó, Xuân không biết làm gì.
Khẽ mỉm cười nhìn dáng vẻ ấp úng của đứa con gái đang ở trước mặt mình, mẹ Triệt nhẹ nhàng an ủi.
- Đừng lo, ta sẽ đi với cháu.
Hơi ngạc nhiên trước lời nói đó nhưng khi nhìn nụ cười hiền từ của bà không hiểu sao bất giác cô gật đầu.

………………………………………………….

Xuân ngỡ ngãng trước gương, dường như cô không còn nhận ra chính bảnthân mình nữa. Khoác trên người bộ yukata mày xanh nhạt họa tiến lànhững chiếc lá phong nhỏ, quấn ngang eo là chiếc thắt lưng màu xanh lácây đậm. Mái tóc được búi gọn gàng. Trông cô thật đẹp, không quá nổi bật nhưng lại rất thu hút.

Bước vào căn phòng đó một cách e dè. Triệt đang ngồi vân vê chiếc bát, chợt quay lại nhìn người con gái vừa bước vào.
Cậu tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô. Nhịp tim cậu bắt đầu loạn nhịp, hơi thở có phần gấp gáp. Hình ảnh của cô bắt đầu ngập tràn trong cậu.
Triệt sực tỉnh khi nhìn vào đôi mắt to tròn, trong veo ấy.
Cô mỉm cười nhìn cậu có phần hơi ngại.
- Đẹp chứ? – mẹ Triệt hỏi.
- Vâng, rất đẹp. Tớ không ngờ đó. – cậu cười đáp lại.
- Cảm ơn.  cô có phần hơi ngượng trước lời khen của Triệt.
Bước từ tù để không bị ngã vì quả thật cô chưa quen lắm nhưng kết quảvẫn là té. Nhắm mắt lại vì sợ nhưng cô nhận ra có một vòng tay của người nào đó đang giữ cô lại. Thì ra là Triệt. Vội vàng đứng dậy và quay mặtđi vì ngại.
- Hai đứa có muốn chụp hình lưu niệm không nào?
- Có ạ. – Triệt cười nói.
- Nhưng mà… - Xuân hơi lưỡng lự.
- Thôi nào, mấy khi có dịp chứ.
Cậu kéo cô lại rất gần cậu, khoác tay lên vai và cười. Có lẽ cũng vì thái độ tự nhiên của cậu mà cô cười.
Quay người đẩy cậu ra, đúng lúc đó cậu cuối xuống và hôn cô một cái thật nhanh lên má khiến cô đỏ mặt lên vì ngại nhất là khi đang ở trước mặtmẹ cậu. Cô vội chạy theo đánh cậu để trả đũa.
Bà Kimiko không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu và mỉm cười vì đứa con trai nghịch ngợm của mình.

…………………………………

Sau một hồi, Xuân đã “trả đũa” được Triệt. Cả hai đều đang ngồi cạnh mẹTriệt. Có lẽ vì vừa chạy xong nên cô cảm thấy mệt và đói. Nhìn đĩa sushi vừa bưng ra mà cô thấy nhũn người.
- A, có rượu sake nè. Mẹ ơi, cho Xuân uống thử đi. – Triệt đưa cho cô một li.
- HẢ? Không, tớ không biết uống rượu. – cô bối rối.
- Đừng ngốc thế, tới Nhật là phải uống thử rượu sake chứ. Không sao đâu, nhẹ lắm.
- Nhưng…
- Cháu uống thử đi, không sao đâu. – mẹ Triệt giải thích.
Nghe vậy, Xuân mới cảm thấy yên tâm, đón chiếc li rượu đó. Cô cảm thấycó gì đó thú vị và hồi hộp. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên cô thử nó.
Hương vị ấm nồng của rượu làm con người ta cảm thấy thật ấm áp, nhất làtrong cái se lạnh của những ngày cuối năm. Thoang thoảng có mùi vị dịunhẹ của trái cây, cái ngòn ngọt, cay cay của rượu. nó hòa quyện vào nhau khiến con người ta cũng cảm thấy lâng lâng.
- Ngon chứ? Muốn uống nữa không? – Triệt hỏi.
- Hả? Ừm, ngon thật ấy. – Xuân trả lời một cách thích thú.
Mỉm cười rồi rót thêm vào li của cô và nhìn cô tiếp tục uống.
Quay qua nói gì đó với người phục vụ sau đó lại quay lại nhìn Xuân. Một lúc sau, người phục vụ mang vào một bình rượu nữa.
Cậu cứ rót và cô cứ uống, uống cho tới khi say mềm luôn.

……………………………………..

Có lẽ uống nhiều quá nên Xuân bị say. Cô nằm mọp trên bàn ăn mà ngủ. Nói uống nhiều cũng không hẳn, có lẽ là do tửu lượng của cô quá kém thôi.
Nhìn Xuân nằm ngủ trên bàn trông đến buồn cười, có lẽ là do Triệt có ý chuốc cô hơi quá liều nhưng ai ngờ cô yếu như vậy.
- Con đưa cô ấy về nghĩ trước. – cậu nói với mẹ mình.
- Ừm.
Nhẹ nhàng bước lại gần và bế cô lên, khẽ mỉm cười rồi mở cánh cửa của phòng ăn ra.
- Con hơi quá tay đó. Rượu của Kochi hơi mạnh đấy. – mẹ cậu bình thản nói khi đang nhâm nhi tách trà.
- Mẹ phát hiện rồi sao? Con chỉ muốn thử một chút thôi mà.
Nói xong cậu cúi chào và đi về trước.

Cạch………

Đẩy nhẹ cánh cửa vào và nhẹ nhàng đặt Xuân xuống chiếc nệm đã được chuẩn bị sẵn. Với tay bật bóng đèn ngủ gần đó.
Ánh sáng le loi của bóng đèn cũng đủ làm cho căn phòng này sáng lên. Triệt im lặng và ngắm nhìn Xuân.
Khuôn mặt của cô lúc ngủ trông thật đáng yêu. Cậu thấy cô thật đẹp.Không biết đó có phải là do men rượu làm cậu trở nên như vậy không?
Khẽ vuốt nhẹ khuôn mặt tròn trĩnh đó, một tay cậu giữ tay kia của cô,hơi cúi xuống và hôn nhẹ lên trán của cô, ánh mắt trìu mến đang ngắmnhìn cô thật lâu, hơi siết nhẹ cánh tay cô một cách vô tình, anh imlặng, hơi thở bắt đầu gấp gáp và……..

- Ta nghĩ, con nên để cô ấy ngủ đấy. Con cũng say rồi đấy. – giọng nói dịu dàng nhưng uy nghiêm vọng ra từ phía cửa ra vào.

Chợt khựng lại một chút rồi đứng dậy, cậu bình thản quay lại nhìn mẹ mình.
- Con biết, con cảm ơn. – cậu vâng lời

Mỉm cười chào mẹ rồi cậu bước ra khỏi phòng, trong lòng có chút ngạingùng cứ như một đứa trẻ bị mẹ mình phát hiện ra lỗi của mình vậy nhưngquả thật lúc nãy, trong cậu cũng có chút suy nghĩ không được “trongsáng” lắm.

Vẫn đứng im lặng nhìn đứa con gái nhỏ kia nắm ngủ một cách ngon lành, bà bất giác mỉm cười. Mọi chuyện có vẻ bắt đầu thú vị rồi.

Chương 41
Tiếng chim ríu rít ngoài cửa sổ, tiếng xào xạc của lá cây.
Đâu đó thoang thoảng là mùi hương rất nhẹ của cây cỏ, cái se lạnh của không khí.
Nằm im lặng, mắt vẫn nhắm, Xuân sẽ cảm thấy thích nếu như lúc này đầu cô không đau như bây giờ.
Mắt mở ra từ từ và khẽ nheo lại vì chói, Xuân ngồi dậy và nhìn xung quanh.
Một căn phòng được bày biện khá đơn giản với chiếc bàn ngồi thấp và mấytấm gối ngồi, sát tường là một kệ sách nhỏ và một chiếc bàn được kê gầncửa sổ. Đúng theo phong cách truyền thống của Nhật.
Ngơ ngác nhìn quanh một hồi, cô mới nhận ra chiếc yukata hôm qua đã được thay bằng chiếc áo ngủ kiểu Nhật.
- Dậy rồi sao?
Cánh cửa mở ra một cách nhẹ nhàng, một người phụ nữ trong bộ yukata màu trắng bước vào, trên tay là một bó hoa cúc trắng.
Hình ảnh trước mặt Xuân thật đẹp. Dịu dàng, trong sáng và tinh khôi. Màu trắng của sự thuần khiết y như bản thân của người phụ nữ trước mặt cô.
Thoáng giật mình, Xuân vội bật dậy theo quán tính nhưng lại bị loạng choạng về phía sau.
Người phụ nữ đó khẽ mỉm cười, tiến lại gần và xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói.
- Không sao đâu. Cháu còn mệt chứ?
- Dạ, cháu cảm ơn, cháu ổn… - cô gượng cười.
- Ùm, uống chén canh giải rượu này đi. Có lẽ hôm qua Triệt cho cháu uống hơi nhiều, ta thay mặt nó xin lỗi cháu nhé. – giọng nói êm dịu khiến cô thoáng xao động.
- Dạ, không…không cần thế đâu ạ… Cháu ổn. Cô không cần phải như thế đâu ạ. – cô vội nói.
- Ừm, cháu uống nhanh đi. Đồ ta đã cho người chuẩn bị, cần thêm gì cháu cứ nói.
- Cháu cảm ơn, làm phiền cô quá ạ.
- Không có gì, ta mới là người cảm ơn cháu chứ.
Bà mỉm cười thật hiền lành và ấm áp khiến cô bất giác nhớ về mẹ mình.
- Ơ dạ? Cảm ơn cháu sao?
- Ùm, thôi nào, nhanh lên, Triệt đang đợi cháu ở dưới nhà đó.
- Dạ.
Cô trả lời rồi cũng đứng lên. Nhìn người phụ nữ kia đi ra mà lòng cô chợt thấy thắc mắc rất nhiều.

……………………………………..

Bước ra khỏi phòng tắm, Xuân cũng đi ra khỏi căn phòng lúc nãy mà ở ởluôn và đi về phía phòng khách chính. Dọc hành lang là những hàng cây.Nhìn thì có vẻ là tự nhiên nhưng thật ra là được chăm chút rất kĩ lưỡng, tạo nên một nét hoang dã, mạnh mẽ. Từ mỗi cành cây là một sức sống tiềm tàng rất mãnh liệt y như cái nơi mà nó đang sống: im lặng nhưng ồn ào.

Cạch………

Cánh cửa bật mở bất ngờ khiến cô giật mình vội lùi lại.
- Cậu dậy rồi à?
Triệt từ đâu xuất hiện với dáng vẻ ngái ngủ. Bộ đồ ngủ xộc xệch, mái tóc bù xù, tay cậu thì đang cố che đi cái ngáp. Nhìn cậu không hiểu sao côlại bật cười vì nó làm cô nhớ tới đứa em trai ở nhà mình.
- Ừm. cậu cũng thế. Mẹ cậu gọi ra ăn sáng kìa.
Cô nói như là một người chị nói với người em.
- Vậy hả? Cậu đợi tớ một lát rồi ra luôn nhé.
Triệt tỉnh ngủ hẳn, vội vã chạy nhanh vô phòng để chuẩn bị

15 phút sau………

Triệt đã hoàn toàn thay đổi. Bộ đồ lếch thếch lúc nãy được thay bằngchiếc áo thun kiểu màu đen với quẩn jean lửng. Trông rất style và năngđộng.
Hơi mỉm cười tỏ ý hài lòng rồi Xuân cùng Triệt đi về phía nhà ăn.

Căn phòng ăn hôm nay vẫn yên tĩnh như mọi ngày, nó làm con người ta thấy có chút gì đó lưỡng lự.
- Hai đứa tới đây mau lên. – Mẹ Triệt gọi.
Ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn đã được dọn sẵn và bắt đầu bữa sáng của mình.
Xuân vừa ăn vừa suy nghĩ, cô cảm thấy bứt rứt, không yên.
- “A” – cô khẽ rên lên vì nóng.
- Cậu ngốc thật đấy. Canh đang nóng ăn từ từ thôi chứ. – Triệt nhăn mặt nói tay đưa cô một ly nước.
- Cháu có điều gì cần nói sao? – Mẹ Triệt vẫn bình thản ăn.
Cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn bà ấy, dường như bà ấy đọc được suy nghĩ của cô. Triệt cũng tròn mắt nhìn cô.
- Thật hả? – cậu hỏi.
- Sao cô biệt ạ? – cô hỏi.
- Nhìn dáng vẻ của cháu là ta có thể đoán ra một phần rồi. Sao có gì cần nói phải không?
- Dạ, thật ra cũng có. – cô hơi ngập ngừng. – thật ra cháu muốn hôm naymình có thể về trường, không phải vì cháu không thích ở đây mà là vìcháu có việc phải làm, mong cô đừng hiểu lầm. – cô vội giải thích.
Không nói gì mà chỉ mỉm cười thật nhẹ, bà Kimiko dường như biết trước mọi việc.
- Nếu cháu muốn như thế thì ta cũng không có lí do gì để cản lại. – bà nói nhẹ khi đang nhâm nhi tách trà hoa sen.
- Nhưng mà…con chưa muốn về. – Triệt xen vào.
- Tớ…sẽ về một mình cũng được mà. – cô vội nói.
- Cậu nghĩ sao mà tớ sẽ để cậu về một mình vậy? – cậu trả lời có phần bực mình.
- Nhưng mà quả thật tớ cần phải về. Tớ còn phải chuẩn bị cho lễ hội nữa. Hơn nữa cậu đã hứa với anh Băng là sẽ chỉ đi hai ngày thôi mà. – cô cốphân bua.
- Tớ…
- Con đã hứa rồi thì cũng nên thực hiện lời hứa đi nào. Ta cũng sẽ về Việt Nam sớm thôi mà. – bà Kimiko từ tốn giảng giải.
- Con… Vâng, con sẽ về. - cậu định nói gì đó với mẹ nhưng rồi thôi.

………………………………………………..

Đứng ở trên sân bay rộng lớn đó mà Xuân cảm thấy hồi hộp. Chiếc trựcthăng đã sẵn sàng cất cánh. Cô run run bước lên nó và chờ đợi.
Triệt bước thật chậm như không muốn rời xa mẹ. Cũng nhận ra sự luyếntiếc đó của con trai mình bà Kimiko cũng khẽ cười. Đưa tay vuốt nhẹ máitóc của đứa con trai.
- Không sao, chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi mà.
- Vâng. – mặt buồn so cậu đáp lại.
Quay lưng và tiến về phía cánh cửa của chiếc máy bay.
- Ta nghĩ con cũng nên thành thật với lòng mình đi. Nhưng cũng phải suy nghĩ kĩ trước khi làm đấy. – bà Kimiko nhẹ nhàng nói.
Giọng nói thanh thoát chậm rãi vang lên khiến Triệt cảm thấy hơi chững người lại.
- Dạ? Ý của mẹ là…. – cậu bỏ lửng cậu.
- Đó chỉ là lời khuyên thôi. Ta hi vọng con sẽ sử dụng nó đúng lúc.

Vẫy tay chào tạm biệt Xuân và Triệt. Bà Kimiko vẫn cứ đứng đó nhìn theo chiếc máy bay đang dần bay xa.
Triệt suy nghĩ rất nhiều về lời nói của mẹ mình. Thật lòng với bản thânmình là sao chứ? Chẳng lẽ mẹ cậu đã nhận ra điều gì đó rồi sao?
- Xin lỗi cậu nhiều lắm. Vì tớ mà cậu không thể ở lại với mẹ cậu được.Tớ xin lỗi cậu nhiều lắm. – Xuân quay sang nói với Triệt, khuôn mặt chứa đầy sự hối lỗi.
- Hả? Không có gì đâu. Đừng lo. – cậu mỉm cười đáp lại.
- Không là do tớ.
- Không sao mà.
- Cậu buồn như thế mà còn nói thế thì tớ càng thấy có lỗi hơn đó. – côhơi xịu mặt xuống. Tự dưng cô lại thấy có lỗi kinh khủng, có lẽ do côích kỉ quá chăng.
Nhìn Xuân đang ỉu xìu như thế bất giác tim cậu đập nhanh hơn. Vội quayđi như một đứa trẻ sợ bị người khác phát hiện ra tật xấu của mình.
- KHông có gì cậu đừng lo. Cậu nghĩ đi.
Nói vội mấy câu rồi cậu dựa lưng vào chiếc ghế đó và nhắm mắt lại. Tạisao chứ? Cậu lại có cảm giác trốn tránh thế nhỉ? Siết nhẹ bàn tay củamình, có vẻ như cậu đã một phần hiểu ra lời của mẹ mình rồi.

Chương 42

Đặt chân về nhà thì không còn gìbằng. Sau mấy tiếng liền ngồi trên máy bay, cả người Xuân mệt nhoài cảra. Chân cô bắt đầu tê đi, người cũng thế. Khẽ vặn mình mấy cái để thoát khỏi tình trạng ê ẩm đó. Đưa mắt nhìn Triệt đang đứng sau lưng cô.

Khuôn mặt cậu có phần hơi buồn. Nhìn cậu như vậy, tự dưng thấy mình có lỗi ghê gớm.
- Thôi nào, chúng ta về tới nơi rồi, cậu đừng buồn kiểu đó nữa nhé. – cô huých nhẹ vào tay anh.
- Hả? À, ừm, không sao, tớ chỉ suy nghĩ một số việc thôi. Cậu cứ vềtrước, tớ còn một số việc cần làm vì thế đừng lo cho tớ. – cậu giảithích.
- Vậy sao? Ừm, tớ về trước. Cậu nhớ cần thận đó. – cô nhìn cậu, có mộtchút lo lắng cho cậu khi có vẻ như tâm trạng của cậu không tốt lắm.
- Ừ, tạm biệt. – cậu mỉm cười chào tạm biệt, cúi xuống mở cửa chiếc xe Ford cho cô.
- Cảm ơn, tạm biệt.

Cô chào lại rồi chui vào xe ra về luôn.
Triệt đứng nhìn chiếc xe đó khuất bóng khá lâu mới quay lưng bỏ đi.

………………………………………….

Mệt mỏi, đẩy cánh cửa cổng của Nhà chính vào, Xuân chạy như bay vàotrong. Không hiểu là do đâu mà hôm nay nó thấy nơi này đẹp đến thế. Mớiđi có hai ngày mà nó đã thấy nhớ rồi. Cũng phải, dù gì cô cũng đã ở đâyhơn ba tháng rồi mà.
Cô dừng trước cửa của Nhà Chính. Quan sát một lúc lâu, cô mỉm cười rồi chạy ngay về phía nhà bếp.
- Cháu chào bác. – cô chào thật to khi vừa nhìn thấy bóng của bác Kim
Bác ấy trợn mặt quay lại nhìn cô vì ngạc nhiên.
- Về rồi sao?
- Dạ, vâng.
- Tốt lắm. VẪn khỏe chứ nhỉ?
- Vâng ạ. Bác cũng thế chứ?
- Tốt. Cháu đi có mấy ngày mà nhà yên ắng hẳn.
- Hihi…cháu về rồi, có gì cần cháu giúp không đây.
- Có chứ. Đúng lúc ta đang đi chuẩn bị trà cho ba cậu chủ. Cháu làm giúp ta nhé. – bác mỉm cười.
- Vâng. – cô cười đáp lại.

Không hiểu sao tim cô tự dưng đập nhanh hơn một chút. Chợt hình ảnh của Băng xuất hiện làm cô hơi đỏ mặt.
Vội cúi đầu và chạy như bay xuống nhà bếp. Có lẽ là do đi lâu quá nên cô mới thấy như vậy thôi.

Cộc…cộc…

- Vào đi. – giọng nói của Vũ vang lên.

Xuân đẩy cửa, rón rén đi vào. Cô hồi hộp không biết biểu hiện của ba người đó khi thấy nó như thế nào.
Cô im lặng bước vào. Rón rén bước tới gần ba người ấy. Có vẻ như càngsắp tới lễ hội công việc càng bận rộn vì ngay lúc này, trong phòng nhưng không ai quan tâm tới cô đang bước vào. Mỗi người đều đang chăm chú vào chiếc lap của mình.
Mới có hai ngày thôi mà cô cảm thấy họ có vẻ gầy đi. Nhất là Băng. Bỗngcô thấy hơi chạnh lòng. Chắc vì cô đi nên mọi người đã bận nay còn thêmcả đống việc nữa.
Nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn mà không nói thêm gì.
- Cảm ơn…b.... – Phong ngước lên nhìn Xuân. Ánh mắt anh mở lớn vì ngạc nhiên. – Xuân, em về rồi sao?
- Vâng. – nó cười toe toét.

Ngay khi nghe Phong nói vậy, cả Băng và Vũ cũng bắt đầu chú ý. Vũ cũng cười khi thấy Xuân.
- Em về rồi à. Đi chơi vui không? Có mang quà không đó? – Vũ nháy mắt, chạy lại bắt tay cô rất thân thiện.
Phong cũng đứng dậy, đi đến bên cô. Nhẹ nhàng đặt tay lên vai nó, anh mỉm cười.

Xuân cảm thấy rất vui vì không ngờ cô được chào đón như vậy nhưng chỉ có Băng là vẫn ngồi đó. Đôi mắt đen đó vẫn lạnh lùng nhìn cô. Khuôn mặtvẫn không một chút thay đổi như không có gì xảy ra. Không hiểu tại saoXuân lại có chút gì đó……hụt hẫng.

Cô liếc nhìn anh một chút. Cô chợt nhận ra anh đang quan sát mình. Ánhmặt lãnh đạm, đầy cuốn hút. Vội cụp đầu xuống để cúi chào anh nhưng thực ra là để tránh ánh mắt đó vì không hiểu sao khi nhìn ánh mắt đó là timcô như muốn loạn nhịp.
- Về rồi sao? – giọng nói nhẹ nhàng mang chút uy quyền nào đó.
- Vâng. – cô khẽ gật đầu.
- Tốt lắm. Cũng đúng lúc là đang có việc cho cô. Minh vừa gửi cho cô một vài tài liệu mới đấy. – anh bình thản nói.
- Vâng. – cô chỉ đáp gọn lọn như thế.
Đúng là băng, lúc nào cũng là công việc. Quả thật không có gì có thể thay thế nó trong anh mà.
- Cô theo tôi về phòng để lấy nó được chứ?
- Vâng.
- Em ấy mới về, cậu không cần phải gấp gáp như vậy đâu. – Phong bực bội chen vào.
Bình thản đưa đôi mắt đen ấy nhìn Phong, Băng khẽ nhéch mép tạo một nụ cười. Anh đáp:
- Nếu cậu nói 5 ngày là thời gian dài để chuẩn bị cho lễ hội thì việc này không cần gấp gáp.
- Nhưng cũng không cần quá nghiêm khắc như vậy chứ. – Vũ chen vào.
- Cậu nghĩ đó là nghiêm khắc sao? – Băng nhướn mày.
- Tất nhiên rồi. – Vũ cười cười đáp lại.
- Thôi, em không sao. Là do em cả. Đưa em sấp tài liệu đó đi ạ.

Xuân xen vào giữa khi nhận ra không khí căng thẳng giữa họ. Haizz…đúng là cứ đung vào công việc tì Băng sẽ thành người khác.
- Đươc thôi, chúng ta đi nào. – anh đáp gọn lọng rồi quay lưng đi về phía cánh cửa ra vào.
- Em đi đây. Cảm ơn hai anh chuyện lúc nãy nhé. Em ổn mà. Đừng lo.

Cô mỉm cười an ủi rồi cũng chạy luôn ra tới cửa. Vũ thì vẫy tay chào với nụ cười quen thuộc. Chỉ có Phong là đang cau có khó chịu. Bực mình quay trở về phía bàn làm việc. Anh cảm thấy khó chịu một cách kì lạ. Cứ nghĩ tới cảnh Băng và Xuân đi với nhau là lòng anh thấy bực. Chắc là do anhđang lo cho Xuân.
Vũ nhìn thấy thái độ hậm hực của Phong một cách thích thú.
Bước dọc hành lang đó một cách thậtchậm rãi. Xuân im lặng đi theo Băng. Nhìn cái dáng đi của Băng, nó thậtnhẹ nhàng nhưng lại vô cùng chói lóa dường như anh luôn tỏa ra một ánhsáng nào đó mà khiến cho người đối diện bị mê hoặc. Có lẽ vì thế mà côcứ ngắm mãi mà không thôi. Không hiểu sao lúc này, cô lại cảm thấy vuivui.

Băng đi thật chậm, thật nhẹ như để nghe tiếng bước chân của người congái đang đi sau lưng anh. Tim anh dường như đập nhanh hơn theo tiếngbước chân đó. Không gian im lặng xung quanh lại càng làm anh có chút gìđó hồi hộp. Chờ đợi. Đúng, có vẻ anh đang chờ đợi một điều gì đó rấtlâu, rất mơ hồ. Anh cũng không rõ nhưng nó có thể sẽ khiến anh mỉm cườivì hạnh phúc.

Bước chân của hai người bắt đầu chậm lại và dừng hẳn khi họ đi đến gầnphòng của Băng. Anh mở cánh cửa đó và đi vào, Xuân cũng lẳng lặng đitheo vào. Vẫn không ai nói điều gì với nhau mà vẫn im lặng nhưng họ lạimuốn như thế.

Băng quay qua bất chợt chạm vào ánh mắt của Xuân. Dù chỉ rất nhanh nhưng cũng đủ làm Xuân ngại ngùng quay đi. Anh cũng hơi bối rối khi gặp ánhmắt đó.
Không gian bỗng trở nên gượng gạo đến kì lạ.
- Cô ở đây đợi tôi đi lấy tài liệu. – Băng nói.
- vâng. – cô khẽ đáp.
Nói xong, Băng quay lưng bỏ đi. Xuân lặng nhìn theo cái dáng đi đó. Đưamắt nhìn khắp căn phòng đó. Nó vẫn như thế. Gọn gàng sạch sẽ và thoangthoảng một mùi hương nào đó rất dễ chịu.
- Đây là tài liệu mới của lễ hội. – Băng xuất hiện sau lưng cô lúc nào không hay làm cô giật mình.
- dạ, vâng. Em cảm ơn. – cô đón lấy sấp giấy đó rồi đưa mắt nhìn nó.
Vất vả thật đấy. Chỉ mới hai ngày thôi mà mọi việc đã tăng lên kinhkhủng như thế này. Cô khẽ nhăn mặt. Lâu lâu là khẽ tặc lưỡi một cái khithấy có gì đó thú vị trong bản kế hoạch. Cái cau mày, rồi nụ cười mỉmthích thú hay cái gật đầu…những cử chỉ nhỏ bé đó của cô đã được Băng từtừ ghi vào trí nhớ.
Anh nhìn cô một cách rất chăm chú. Những hành động của cô khiến anh tòmò. Khẽ mỉm cười khi nhìn cô. Quả thật anh cũng không hiểu tại sao mìnhmuốn nhìn cô. Đúng. Anh đã muốn nhìn cô từ lâu.

Anh chợt nhớ về những ngày trước. Ấn tượng ban đầu của anh về cô là sựngông cuồng, mạnh mẽ và cả cái tát dữ dội nữa. Dần dần anh lại nhận rađược nhiều điểm thú vị từ cô. Đôi khi nhìn cô từ qua cửa sổ khi cô đanglàm vườn ở dưới kia khiến anh tò mò không hiểu tại sao cái vóc dáng nhỏbé đó lại chứa một cái năng lượng to lớn thế. Hoạt động vất vả cả ngàymà vẫn còn chạy nhảy và mỉm cười nữa chứ. Nụ cười đó cũng giúp nhữngngười xung quanh thấy vui vẻ theo. Rồi ngay khi bước vào trường, dù khókhăn như thế nào cô cũng vượt qua. Mạnh mẽ thật đấy nhưng đó cũng chỉ là để che dấu cho con người thật bên trong mà thôi.
Anh nghĩ vu vơ như thế. Anh chỉ thầm ngưỡng mộ cô mà thôi. Hoàn toànkhông có ý gì khác cả. Anh khẳng định nhưng điều đó có thật không?
- Thế việc trang trí như thế nào rồi ạ? – cô hỏi làm anh giật mình khỏi dòng suy nghĩ vu vơ vừa rồi.
- À, đã tiến hành trang trí ở một số khu vực quan trọng. Còn những phầnnhư trong phòng vũ hội, hội trường thì đang cần trang trí. – anh đáp.
- Vậy ạ…nếu như được có thể cho em tham gia vào việc trang trí đó mộtchút được không. – cô rụt rè nói vì cũng muốn tham gia dù gì đó cũng là ý tưởng của cô mà.
Hơi ngạc nhiên trước đề nghị đó nhưng cũng khẽ gật đầu đồng ý.
- Được thôi. Tôi sẽ nói với Minh. Dù gì giờ cũng đang thiếu người.
- Vâng, em cảm ơn. – nó mỉm cười hớn hở.
- Nhưng sẽ rất vất vả đấy vì cô còn phải chuẩn bị nhiều thứ khác nữa.
- Vâng, em không sao. – cô vẫn giữ nụ cười ấy trên môi.
Khẽ gật đầu hài lòng. Anh nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt của anh chợt chạm vào mắt cô lần nữa. Cả hai chợt khựng lại và cũng nhìn nhau một lúc khá lâu rồi Xuân vội quay đi vì ngại ngùng.
- Vậy giờ em về chuẩn bị.
Nói xong, cô vội quay lưng bước nhang ra khỏi phòng nhưng vừa tới cánh cửa giọng của Băng vang lên.
- Nếu mệt, cô có thể nghỉ ngơi một chút.Chiều nay ghé qua trường cũng được.
Cô ngạc nhiên nhìn anh, hơi lúng túng khi nhận được lời quan tâm ấy.
- Em…em, cảm ơn…em…sẽ cố. – cô chợt thấy khó nói.
- Ừm… - anh gật đầu.
Cúi chào anh lần cuối rồi phóng như bay ra khỏi phòng mà tim cô thìkhông khỏi đập loạn nhịp. Anh lo cho cô sao? Cô thắc mắc. Nhưng mặc dùthấy lạ nhưng cô vẫn cảm thấy vui vui mà không rõ lí do.

Chương 43

Nằm trên giường vừa xem qua sấptài liệu. Càng xem cô càng thấy thích thú. Sẽ có nhiều sự kiện diễn ra,không chỉ có sự tham gia của các học sinh trường Will và trường Kin màcòn có các phụ huynh tham gia với tư cách là khách mời. Các tiết mục văn nghệ cũng được gài dựng khá công phu nghe nó là có mời cả một số ca sĩnổi tiếng nào đó. Lễ khai mạc cũng dẽ được tổ chức đầu tiên xen kẽ vớicác tiết mục giải trí khác. Sau lễ khai mạc sẽ là buổi tham quan và tham gia các hoạt động của trường tổ chức kết thúc là buổi lễ hội hóa trangvà dạ tiệc cho học sinh các trường.

Đó là sơ lược kế hoạch của buổi lễ, cô cần nắm rõ và tham gia tổ chứcbuổi lễ. Mặc dù nói cho oai thế thôi chứ thật ra cũng chỉ là làm vàiviệc lặt vặt.

Xem xong tài liệu đó cô lại tiếp tục nghiên cưa bản thiết kế phòng hộitrường và phòng dạ hội. Càng xem càng hào hứng. LẦn đầu làm một việc như thế này làm cô cảm thấy hồi hộp, mặc dù có hơi run nhưng lại rất thúvị. Vừa cười vừa đọc kĩ bản thiết kế đó rồi cô thiếp lúc nào không hay.

Mở mắt từ từ ra, Xuân nhận ra là mình đã ngủ đi mất một lúc, trên tayvẫn còn cầm sấp tài liệu. Vội vàng đứg dậy nhìn vào chiếc đồng hồ.

4h45’

Cô hốt hoảng phóng như bay ra khỏi phòng. Vậy là cô đã ngủ 2 tiếng rồi.Đã tính là sẽ đi lên trường sớm vậy mà ngủ quên mất. Vừa bực mình vừaxấu hổ, cô phóng như bay trên chiếc xe đạp của mình đến trường.
- Cháu chào bác. – cô vội chào bác bảo vệ rồi chạy thẳng vào trong sau khi “ném” tạm chiếc xe vào trong bãi giữ xe.

Đúng là sắp tới lễ hội có khác, mọi thứ đều được chuẩn bị rất kĩ lưỡng.Không khí của lễ hội cũng bắt đầu tràn ngập khắp mọi nơi. Khẽ mỉm cườivì hào hứng, Xuân bước nhanh về phía văn phòng hội học sinh.

Cạch……

Xuân đẩy cánh cửa bước vào và ngay lập tức thu hút được sự chú ý của nhiều người trong phòng.
- Em về rồi sao? – Minh cười nồng nhiệt chào cô.
- Dạ. - cô mỉm cười chào lại.
- Tới hơi trễ nhưng không sao. Cô hãy xử lí nốt sấp giấy mời này đi. – Băng lạnh lùng nói mà không nhìn cô.
Khẽ cúi đầu chào rồi cô đi vào phòng làm việc phía trong để hoàn thành nốt công việc.
Lúc bước vào, cô nhận ra là có Hà đang ở trong đó. Ôi, năm bông hồng gai nhưng giờ chỉ có một (thế cũng đủ chết rồi =.=) chứng tỏ là công việcphải bận rộn lắm.
Cô hơi cúi chào Hà nhưng đáp lại chỉ là cái lườm sắc lạnh của Hà. Côkhông nói gì mà cũng không ngạc nhiên cho mấy vì cô biết Hà cũng như bốn người kia cũng không ưa gì cô, chỉ cần họ không làm gì quá đáng là được rồi.
- Về rồi à? Nghe nói cô sẽ là người trang trí phòng dạ hội đúng không? – giọng nói hoàn toàn không một chút thiện cảm.
- Vâng. – cô đáp rất nhỏ.
- Vậy sao? Chúc may mắn. – Hà mỉm cười giả tạo trông đến kệch cỡm, ánh mắt của cô lộ rõ sự khó chịu dành cho Xuân.
Nói xong, Hà bỏ ra ngoài mà không thèm chú ý tới Xuân. Lắc đầu ái ngại,Xuân không biết phải nói gì mà quay lại công việc, quả thật cô cũng thấy hơi áy náy khi dành mất việc “tuyệt” nhất chứ. Thôi, biết sao được, côphải làm sớm để còn ra vườn hoa nữa. Hoa cho lễ hội chắc cũng sắp chuẩnbị đầy đủ rồi.

…………………………………

Công việc nhiều quá khiến Xuân mệt cả người, mới ngồi máy bay mấy tiếngliền mà giờ còn phải làm việc vất quả là mệt thật. Xoa bóp vai cho đỡmỏi rồi cô đứng dậy. Đã gần 8h rồi nhưng chắc không sao. Mở cửa sổ ra và hít thở không khí trong lành xong, cô quyết định đi ra vườn hoa. Bướctừ từ ra khỏi phòng, không quên tắt điện và chào mọi người ở đó, Xuânvui vẻ ra về.
Đi dọc con đường dẫn ra khu vườn, cô tận hưởng không khí trong lành.Thoang thoảng trong gió mang theo mùi hương của cây cỏ, hơi lạnh củanhững này cuối năm làm cho con người thấy hơi cô đơn. Nhưng không hiểusao lúc này cô lại thấy thích cái cảm giác kì lạ đó.

Cạch……

Xuân đẩy nhẹ cánh cửa đi vào trong nhà kính. Cô trố mắt ra vì ngạcnhiên. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị gần như xong xuôi rồi. Các bông hoađược chăm chút khá kĩ lưỡng và cũng bắt đầu nở. Màu sắc rất phong phú đa dạng, chủng loại cũng thế, có nhiều loại mà cô cũng không rõ. Thích thú lượn một vòng quanh khu vườn một lúc và chìm đắm trong đó.

An empty street, an empty house……

Tiếng chuông điện thoại, làm Xuân chợt tỉnh.
- Alo. – cô trả lời.
- Em chưa về sao? – giọng nói ấm áp ở đầu dây bên kia giúp cô nhận ra đó là Phong.
- Dạ. – cô nhìn đồng hồ và phát hoảng. Hơn 9h rồi. – Vâng, em về.
- Ừm, anh đợi em ở cổng trường. – anh nói.
- Nhưng còn xe đạp của em.
- Không sao. Để đây cũng được. Ra nhanh anh đợi.
- Vâng.
Nói xong cô cúp máy rồi bay vội ra khỏi nhà kính mà không hề hay biết ở đó đã có người.

- Tao không chấp nhận việc con nhỏ đó có thể nhận được việc đó. – mộtđứa con gái tức tối nói, tay giựt phắt một cành hoa – Quyên.
- Tao biết tao cũng như mày thôi. – một giọng đanh đá của Linh xen vào.
- Hừ, ghét thì ai mà không ghét. Tao chắc chắn, mọi việc sẽ không dễdàng như thế. – một giọng nói chanh chua xen vào với một sự căm ghétkinh khủng mà không ai khác là Hà.
- Mày định làm gì? – Linh hỏi.
Không trả lời câu hỏi đó mà Hà chỉ nhéch mép lên cười – một nụ cười đắc chí và độc ác.
- Ai biết được. – Hà “ngây thơ”.
Đưa chiếc điện thoại lên và gọi điện thoại cho một ai đó trước ánh mắttò mò của Linh và Quyên. Ngước nhìn bầu trời đêm đang bắt đầu mưa.
- Ta muốn…..
Trong màn đêm đang buông xuống, giọng nói cay nghiệt của một đứa con gái đang bắt đầu chìm trong tiếng mưa nhưng như thế lại càng khiến cho nócàng trở nên xấu xa hơn nhiều…….

Chương 44

Một ngày mới bắt đầu với những cơn mưa nhỏ từ hôm qua. Mọi thứ đều đang tắm mình trong cái lạnh của mưa.
Bầu trời âm u.
Xuân từ từ bước ra về phía cửa sổ. Nó cũng đã ướt sũng do cơn mưa hôm qua.
Cô hơi tiếc một chút vì sắp tới lễ hội rồi mà trời mưa suốt như thế nàythì sẽ có nhiều rắc rối lắm. Nhưng nói là thế chứ cô cũng thích mưa lắm.
Mỉm cười thích thú đưa tay ra đón nhưng hạt mưa còn vương lại mà thấyvui vui. Thôi thì thay vì đón một ngày mới với nắng ấm thì những giọtmưa chắc cũng không sao.
Đứng ngoài nhìn mưa một lúc, cô quyết định sẽ tới trường. Không hiểu sao cô lại có cảm giác khó chịu kì lạ . Một cảm giác bồn chồn cứ chực tràokhiến cô không thể ngồi yên. Có lẽ là do lễ hội sắp tới nên khiến có như thế chăng?

…………………………………

Đạp xe dọc con đường tới trường trong cái không khí lạnh thoang thoảngmùi đất làm Xuân cảm thấy hơi khó chịu. Cố gắng đi tránh những vũng nước còn đọng lại trên đường rồi cô tiến thẳng tới ngôi trường.

Sau cơn mưa, ngôi trường có phần hơi khác. Những thứ được trang trítrước đây đã được cất đi để tránh đi “sự tàn phá” của cơn mưa tối qua.
Bước vội tới văn phòng của hội học sinh. Hôm nay đã là thứ tư. Chỉ cònmấy ngày nữa là tới lễ hội rồi, tất cả đều phải chuẩn bị nhanh chóng.

Cạch……

Cánh cửa văn phòng hội học sinh mở ra, Xuân bước vào và ngay lập tức cônhận ra được điều gì đó khác thường trong mắt mọi người. Có gì đó rấtcăng thẳng.
- Đến rồi sao. – Khuôn mặt lạnh lùng của Băng nay còn lạnh hơn, ánh mắttức giận, độc ác. Giọng nói cay độc khiến Xuân cũng cảm thấy run sợ.
Cô im lặng nhìn mọi người. Có chuyện gì đã xảy ra sao?
- Xuân, hôm qua em là người về cuối cùng ở khu nhà kính đúng không? – Minh hỏi, khu6on mặt lộ rõ sự lo lắng căng thẳng.
- Vâng, có chuyện gì sao ạ? – cô chợt thấy có gì đó không ổn.
- Lúc ra về em không khóa cửa sao? – anh hỏi tiếp.
- Ý anh là sao ạ? – nó chợt thấy khó chịu. Chẳng lẽ đã có chuyện gì xảyra. Cô vội nhìn khuôn mặt khó xử của Minh, ánh mắt lạnh lùng của Băng,sự hả hê của “năm bông hồng gai” và cô biết có chuyện không hay xảy rarồi.
Vội lao nhanh ra khỏi văn phòng và chạy như bay tơi nhà kính.

Ánh mắt đờ đẫn, toàn thân run lên vì kinh hoàng. Trước mắt cô là một cảnh tượng vô cùng bừa bộn của nhà kính.
Kính thì bị bể rơi tung tóe, những chậu hoa mới hôm qua còn xanh tốt bao nhiêu thì hôm nay đều đã bị dập nát hoàn toàn cũng như hi vọng của côbị dập tắt. Toàn bộ hoa để trang trí cho hội trường đều bị hư hại.

Đôi chân run run bước vào căn nhà kính đó. Những mảnh thủy tinh vung***, hoa dập nát, đất cát bừa bãi. Khung cảnh thật hoang tàn.

Sao có thể chứ. Mắc dù hôm qua mưa rất to nhưng cũng đâu tới mức làm hư hại toàn bộ những cành cây ở đây. Không thể nào.

Cô cố lắc đầu để xua đi những suy nghĩ trong đầu nhưng không thể tìm rađược một lí do gì đó để bào chữa cho lỗi lầm của mình. Làm sao đây? Côcảm thấy bất lực quá.

Không có hoa thì không thể trang trí được nữa. Chỉ còn mấy ngày nữa làtới lễ hội mà chuyện này còn xảy ra. Đã thế đây còn là việc mà cô sẽchịu trách nhiệm hoàn toàn. Phải làm sao đây chứ? Lễ hội sẽ ra sao?

- Thật là bất cẩn. Giờ này mà còn gặp chuyện này nữa. Thật không nêngiao trách nhiệm quá lớn này cho một người mới đến mà. – Hà bước tới gần Xuân đang đứng chết trân nói với giọng trách móc nhưng thực ra đang rất hẻ hê.
- Giờ chúng ta phải làm sao đây? Thời gian gấp rút lắm rồi. Không ngờXuân bất cẩn khi không đóng cửa để cho mưa phá hư hết hoa rồi. – Quyênxen vào.
- Hoa giờ không thể nhập về kịp rồi. Rắc rối thật. – Linh giả bộ “lo lắng”.

Lời nói vô tình như cứa vào tim Xuân. Là lỗi của cô sao? Vì cô mà mọi công sức của mọi người đều đổ sông đổ bể.
Rồi còn Băng. Anh ấy sẽ như thế nào? Anh đã tin tưởng giao cho cô mộtnhiệm vụ quan trọng như thế này. Anh sẽ thất vọng lắm không những thếanh còn phải chịu trách nhiệm nhiều lắm.
Nghĩ tới đó thôi, lòng cô đã thấy nhói đau. Một cảm giác tội lỗi đang xâm chiếm khắp cơ thể.
Không. Cô sẽ không để điều đó xảy ra.
Suy nghĩ đó đã giúp cô một ý định “không tưởng” nhưng lúc này có lẽ là giải pháp duy nhất. Không thử làm sao biết.
Vụt chạy nhanh đi về phía chiếc xe đạp và phóng thật nhanh ra khỏi trường.

…………………………………………………

Ngồi cặm cụi xếp từng cánh hoa giấy lại, một đứa con gái đang chăm chú hết sức vào bông hoa đó.
Xung quanh là những vụn giấy nhiều màu, còn một bên là những bông hoa giấy.
“A” – cô khẽ rên lên một tiếng khi cây kim đâm vào tay. Cố gắng xua đi cái đau đó đi để tiếp tục tập trung vào công việc.
Thời gian rất gấp, chỉ có ba ngày để làm thôi. Cô cần phải thực sự gấp.

………………………………………………….

Lan Anh và Kim ghé qua trường Lâm Quang để xem qua trước kế hoạch của lễ hội. NĂm nay, có vẻ như trường LÂm Quang tổ chức với quy mô lớn lắm.
Mọi thứ đều đã được chuẩn bị kĩ càng. Sau cơn mưa, mọi người cũng bắt đầu trang trí lại cho sân lễ.
Lướt nhanh qua khu vườn đó và tiến thẳng vào văn phòng hội học sinh.

Cạch……………

Cánh cử nhẹ nhàng được mở ra. Lan Anh và Kim bước vào, hơi cúi chào vớinhững người đang ở trong phòng và tiếng về phía phòng làm việc của Băng.
- Chào anh. Không phiền chứ? – giọng nói ngọt ngào vang lên phá tan sự tĩnh lặng trong phòng.
Hơi ngẩng đầu lên nhìn người con gái mới đi vào, Băng chợt nhận ra đó là Lan Anh – hội trưởng hội học sinh trường Will.
- Tất nhiên rồi. Chào cô. – anh nói một cách máy móc.
- Vâng. – Lan Anh mỉm cười.
Kim bước vào theo sau nhưng chỉ hơi cúi chào anh và anh cũng thế.
Liếc qua kế hoạch đón tiếp và chào mừng của trường Lâm Quang mà Băng vừa đưa rồi gật gù tán thành.
Quả thật kế hoạch rất hoàn hảo, không còn gì để bàn nữa.
Cô và Băng trao đổi với nhau một lúc rồi đứng lên ra về. Nhưng vừa bước tới cánh cửa, cô dừng lại và quay lại hỏi Băng:
- Xuân đâu? Em có thể gặp bạn ấy chứ?
Hơi nhíu mày một chút rồi anh cũng gật đầu và chỉ cho cô đường tới nơi mà Xuân đang ở.

Cạch…………

Cánh cửa đóng lại, Băng chợt thấy suy nghĩ. Có vẻ như anh hơi quá đángvới Xuân một chút khi đã vô tình kết tội cô vì vụ nhà kính bị hư. Lúc đó anh đang mất bình tĩnh. Chứ để phá hư nhà kính thì phải cần có một“ngoại lực” tác động vào rất lớn. Kính chịu lực loại tốt nhất mà có thểdễ dàng bị hư vì mưa gió sao.
Khẽ lắc đầu một chút để xua đi suy nghĩ đó và quay lại tập trung vào công việc hiện tại của mình.

………………………………..

Lan Anh và Kim khá shock khi nghe sự việc vừa rồi. Toàn bị hoa bị hư hại hết và Xuân đang cô gắng thay thế chúng bằng hoa giấy sao. Không hề dễdàng chút nào.
- Tôi nghĩ ta nên dừng em ấy lại. – Minh nói giọng lo lắng.
- Không. Như thế không được. Đừng bắt bạn ấy phải dừng lại vì chắc chắnbạn ấy không thể. Em sẽ giúp. Chị Kim giúp em xử lí một số việc cònlại.– Lan Anh nói vậy rồi cũng đẩy cửa phòng bước vào trong đó để làmvới Xuân.
- Nhưng…
Minh chưa kịp nói hết câu, Kim đã xem vào.
- Không sao. Anh không ngăn được họ đâu. Chúng tôi sẽ giúp. Các anh cứ lo tốt việc còn lại đi. Tôi sẽ giữ bí mật việc này.
Nói xong cô quay lưng đi và rút điện thoại thông báo về kế hoạch sắp tới của trường cho một bạn trong hội học sinh và yêu cầu họ triển khai kếhoạch sao cho nhanh nhất.
Minh chỉ biết thở dài. Ai cũng ngoan cố. Chẳng lẽ con gái khó hiểu tới mức đó sao.

Đã ba hôm rồi.
Ba ngày liên tiếp Xuân ngồi trong căn phòng đó. Miệt mài và cắm cúi hoàn thành nốt những bông hoa giấy đó.

Cạch……

Lan Anh bước ra với khuôn mặt mệt mỏi.
- Có lẽ là xong rồi nên tôi về trước. Gửi lời hỏi thăm của tôi cho cậu ấy.
Lời nói ểu oải đó chấm dứt thì cũng là lúc cô khuất sau cánh cửa của văn phòng hội học sinh.

Đã hơn 10h đêm, mọi người cũng đã về hết chỉ còn lại một mình Băng.
Anh đứng rất lâu. Đôi mắt hướng về cánh cửa đó. Nhẹ nhàng đứng thẳngngười lên, anh tiến về phía căn phòng nơi mà Xuân đã ở suốt ba ngày qua.
Đẩy cánh cửa đó thật nhẹ và bước vào.
Một cô gái đang nằm gục vào tường, đôi mắt nhắm nghiền mệt mỏi, khuônmặt xanh xao đến tội nghiệp, đôi bàn tay đang sưng lên đỏ tấy vì nhữngmũi kim đâm. Xung quanh cô là hàng ngàn bông hoa giấy với những màu sắcsặc sỡ.

Khung cảnh thật đẹp, tựa như là đang ở giữa một cánh đồng hoa rực rỡ.

Cố gắng bước thật nhẹ và tránh không làm những bông hoa kia bị nát, Băng tiến lại gần cô. Quì xuống cạnh cô, cánh tay anh khẽ vuốt lấy đôi máđó, hôn nhẹ lên nó rồi từ từ bế cô lên.
Đã đến giờ về nhà rồi nào.

Tiếng bước chân đều đều vang lên đang cố che dấu đi nhịp tim đang đập loạn xạ của người con trai kia.

Đứng khuất sau một góc, Triệt nhìn thấy cảnh đó không hiểu sao cậu lạithấy khó chịu. Một cảm giác lạ lùng cứ nghẹn ứng trong lồng ngực khiếnnó cứ nhói đau lên một cách khổ sở.

Chương 45

Gió nhẹ thổi, ánh nắng đang từ từ buông mình xuống khắp con đường, tắm mình trên những cành cây và sưởi ấm tất cả sau cơn mưa.
Con đường hôm nay thật náo nhiệt vì cuối cùng ngày diễn ra lễ hội mùa xuân của trường Lâm Quang cũng đã diễn ra.
Hòa vào không khí của buổi lễ cuối năm, tất cả các học sinh đều khôngdấu nổi niềm vui cũng như là cái thở phào nhẹ nhõm sau kì thi cuối kìvừa rồi. Mọi thứ đều đang càng ngày càng trở nên thú vị hơn nữa rồi.

Tiếng pháo nổ lên báo hiệu lễ hội bắt đầu khai mạc.

Một dàn xe ô tô bắt đầu đi đến trước cổng trường Lâm Quang. Đầu tiên làmột chiếc xe limouse đen dừng trước công trường và bước ra là ba chàngtrai. Một người lịch sự trong bộ comple đen vạt dài làm lộ vóc dáng dỏng cao, khuôn mặt nửa cười nửa không làm tăng độ bí ẩn của anh – MinhTuấn, hội trường hội học sinh của trường Kin.

Theo sau anh là một người cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng cuốn hút – BìnhNguyên, phó hội trưởng hội học sinh và cuối cùng là một cậu con trainữa. Chiếc áo sơ mi kết hợp áo khoác comple cách tân, mái tóc bồng bềnhlàm thấp thoáng che đi chiếc khuyên bạc ở tai trái, khuôn mặt bất cầnmột cách “ngông nghênh”, không ai khác chính là Minh Hoàng.

Ba người đại diện của trường nam sinh Kin bước vào trước rồi mới tới học sinh của trường đó đi vào. Họ từ tốn bước dọc con đường được trang tríkĩ lưỡng kia.

Ánh mắt của Hoàng khẽ đưa khắp sân trường như tìm kiếm một điều gì đó.Hơi nhăn nhó khi tầm nhìn cứ che khuất bởi đám đông gần đó và rồi ánhmắt của anh cuối cùng cũng tìm được điều anh muốn – một vóc dáng nhỏ bécủa một cô gái, mái tóc dài được buộc gọn gàng, đơn giản trong chiếc áothu đen và quần jean lửng. Cái vóc dáng ấy chạy lăng xăng một cách vộivàng, có vẻ là rất bận rộn. Khẽ bật cười vì nó gợi nhớ cho anh một điềugì đó.

Theo sau trường Kin là trường nữ sinh Will. Đầu tiên cũng là một chiếcxe Limouse dừng lại và người đại diện của trường bước xuống.

Một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy voan hồng, chiếc ruy-băng cùng màu,cô lướt nhẹ trên đôi dép cao gót thật duyên dáng – Lan Anh, hội trưởnghội học sinh trường Will, theo sau cô là Kim.
Đó là một cô gái cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng, đôi môi mím chặt. Côtrông thật sang trọng trọng bộ váy đen buông thỏng xuống, che phủ vócdáng cân đối của mình. Cả hai bước dần vào ngôi trường Lâm Quang mộtcách thoải mái.
Khuôn mặt của Anh khẽ thấp thoáng một nụ cười quyến rũ nhưng ẩn sau đó là một sự mệt mỏi nào đó.

Và mọi người đã có mặt đầy đủ. Ba trường Lâm Quang, Kin, Will đã có mặtđầy đủ. Lễ hội chính thức bắt đầu trong sự trông ngóng của nhiều ngườivà trong đó có Xuân. Cô đã dồn nhiều tâm huyết vào nó, đã đến giờ cônhận lại kết quả.

Buổi lễ khai mạc bằng bài diễn văn của Băng. Giọng nói trầm ầm khiếnXuân hơi xao xuyến. Đứng nhìn từ xa nhìn với một ánh mắt trìu mến vàngưỡng mộ.

Khi Băng kết thúc bài diễn văn cũng là lúc cuộc tham quan bắt đầu. Sântrường bắt đầu đông đúc nhôn nhao hơn. Vội đưa mắt về phía Băng đứngnhưng không thấy anh đâu nên có chút thất vọng. Quay đầu lẫn thận bướcđi.

- Cậu vẫn xấu như ngày nào? – một giọng nói đùa đang sau lưng cô quen quen lắm.
Vội quay lại, cô ngạc nhiên khi nhận ra người bạn thân của mình – MinhHoàng. Mọi hôm cậu đã rất thu hút rồi nhưng hôm này phải nói là rất rấtthu hút. Mái tóc được làm cho nó có phần bồng bềnh hơn, chiếc áo khoácsát nách đen ngoài chiếc áo sơ mi trắng, chiếc carvat đỏ làm cậu trôngkhá thanh lịch và cũng không kém phần cá tính. Nhưng quả thật có hơikhác thường ngày nên Xuân thấy hơi lạ.

- Cậu cũng đâu kém, nhìn chẳng giống cậu chút nào. Tính giả bộ làm người lớn hả? – cô khẽ thè lưỡi trêu trọc.
- Cũng ra dáng lắm chứ. Tay cậu làm sao thế? – cậu cười chợt ánh mắt dừng lại trên đôi bàn tay bị băng bó kín mít của cô.
- Không có gì đâu. Cậu đừng quan tâm. – cô vội giấu đôi tay đi vì không muốn làm cậu lo lắng.
- Cậu…
Hoàng định nói gì đó nhưng bị chặn lại bởi một nhóm con gái là học sinh trường Will.
- Anh Hoàng ơi ra khu kia chơi với bọn em đi.
- Anh Hoàng….
-……………..
Bị vây quanh bởi một đám con gái, liên tục bị lôi kéo ra xa, khiến cậukhó chịu. Càng ngày cậu càng bị lôi ra xa khỏi Xuân. Hơi ngoái đầu lạinhìn cô một cách tiếc nuối với hi vọng cô sẽ giúp mình thoát nhưng đáplại chỉ là nụ cười thích thú ra vẻ đắc ý.
Đúng là “hotboy đi đâu thì vẫn là hotboy”. Dù trường mới hay trường cũ thì cậu ấy đều rất có sức hút.
Nhìn xung quanh một lúc, rồi cô quyết định đi về phía khu nhà phía đông – nơi yên tĩnh nhất. Có lẽ là vì cô không hợp với không khí ồn ào ở đâylắm.
Bước dọc hành lang của dãy nhàđông. Đúng là yên tĩnh thật nhưng cô lại thích cái cảm giác này. Nhẹnhàng tận hưởng cái không khí êm dịu và cái mát thoang thoảng của gióvới mùi cây cỏ mang vào qua cửa sổ.
Bước chân cô chợt dừng lại khi cô nghe thấy có một tiếng nhạc phát ra từ đâu đó.
Nó phát ra từ một căn phòng nằm khá khuất trong dãy hành lang. Tiếng đàn ghi ta hòa theo giọng hát trầm ấm của một người con trai nào đó. Đó làbài “I’m yours”.

Cô thích thú lắng nghe rồi không kiền nổi bước chân tiến về phía căn phòng đó. Cố gắng mở nhẹ cánh cửa rồi ló đầu vô.

Là một người con trai. Mái tóc nâu được cắt ngắn cá tính. Anh đơn giảntrong chiếc áo sơ mi dài tay được sắn lên một cách vội vàng, ở chiếc ghế bên cạnh là chiếc áo khoác được để một cách bừa bộn, đôi môi anh khẽcười và đang mấp máy theo lời bài hát. Dường như lúc này quanh anh chỉcó mình anh trong cái thế giới riêng của mình.
Người anh hơi cúi xuống nên cô không thấy rõ mặt nhưng có vẻ như anh làmột người khá đặc biệt và nếu cô không đoán nhầm anh yêu âm nhạc lắm. Vì cô có thể cảm nhận được cảm giác hài lòng, hạnh phúc khi anh cất lêntiếng hát.

Tiếng nhạc dứt chỉ còn lại một âm thanh của chiếc ghi-ta. Quả thật rấthay. Có lẽ mọi vật xung quanh anh đều im lặng vì muốn nghe được tiếngđàn của anh vậy.

Ngước mắt lên nhìn, anh chợt thấy một đứa con gái đang lấp ló ở ngay chỗ cửa ra vào. Dáng vẻ thật buồn cười. Anh bắt đầu chú ý.
- EM đứng ngoài đó làm gì thế? – giọng nói trầm ấm của anh làm cô giật mình.
Bỗng dưng thấy mình giống như người có tội nên cô lúng túng. Cứ ấp a ấp úng mãi chưa nói được gì.
- Em…em…xin lỗi, em chỉ nghe thấy tiếng nhạc nên em đi theo thôi. Anh hát hay quá. – cô cúi gắm mặt để giải thích vì xấu hổ.

Không nói gì. Khuôn mặt thanh tú của người con trai đó nhìn nó một cáchtò mò. Đôi mắt nâu này sáng lên, đôi môi ẩn hiện một nụ cười, ẩn hiệnqua mái tóc được cắt rất style là một chiếc khuyên tai bạc.
- Vậy sao?
Câu nói nửa hỏi nửa không của anh làm cho cô thấy hơi bối rối.
- Vâng. – Cô trả lời một cách máy móc.

Khẽ mỉm cười một nụ cười hài lòng, tay anh bắt đầu gảy thử lên chiếc ghi-ta một nhạc điệu nào đó nghe rất vui tai.
Xuân cứ đứng im lặng ngoài cửa và lắng nghe mà không dám bước vào như sợ phá đi không gian của người con trai kia.
- Em muốn nghe bài nào không? – người con trai đó hỏi một cách thờ ơ làm cô bất ngờ.
Hơi ngập ngừng một chút rồi cô trả lời.
- Dạ có, “ I promise you that” của Weslife ạ.
Anh hơi ngước nhìn cô khiến cô thấy mình hơi bị “tự nhiên” thái quá.Không nói gì mà chỉ khẽ mỉm cười rồi tiếng nhạc của bài “I promise youthat” bắt đầu vang lên.

....................................
There’s no reason you should feel like this…
I know that I am the only one to blame…
I feel your agony
It’s hidden in your kiss……
………………………

Giọng hát trầm ấm ấy khiến Xuân cảm thấy xao lòng. Phải nói là giọng hát của người con trai đó có gì đó rất đặc biệt. Nhẹ nhàng, ấm áp, bìnhyên. Nó mang lại cho ta một cảm giác là người con trai đang hứa vớingười yêu của anh ta vậy.

Đứng lặng im mà nghe. Không hề nhúc nhích, dường như cô sợ một tiếng động nhỏ cũng sẽ làm cho giọng hát đó mất đi.

Khung cảnh tĩnh lặng. Gió thổi man mát mang theo mùi hương của đất, của cây cỏ. Hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào của ngoài kia.
Một đứa con gái đứng lấp ló qua cánh cửa để lắng nghe giọng hát trầm ấm của một người con trai.

……………………
Whatever you say
Whatever you do
There wil be good times waitng for you
Whatever you hear
I won’t disappear
I promise you that
I promise you that……
…………………………………

Câu hát vừa dứt trong tiếng vỗ tay của đứa con gái kia. Đôi môi khẽ nởnụ cười, đôi mắt mở to thích thú trông rất đáng yêu để lộ rõ sự ngưỡngmộ không kìm nén được.
- Anh hát hay lắm.
- Cảm ơn. – người con trai đó khẽ nở nụ cười, trông thật quyến rũ.

……… Hide from the rain and snow…

Bài hát “Take me to your heart” từ đâu vang lên khiến cả hai chú ý. Thì ra là nhạc chuông điện thoại của người con trai kia.
- Alo.
Anh nói gì đó với người ở đâu dây bên kia một lúc, khẽ gật đầu rồi anhcất chiếc điện thoại vào túi áo khoác gần đó. Đứng dậy và cất chiếcghi-ta đi.
- Giờ anh phải đi rồi. – anh quay trở lại và đứng trước mặt Xuân.
- Dạ, em không làm phiền. Cảm ơn anh, bài hát hay lắm. – cô mỉm cười đáp.
- Ừm.
Đang định quay lưng đi thì người con trai kia lại lên tiếng tiếp.
- Em có thể giúp anh đeo caravat không?
- Dạ?
Cô ngạc nhiên quay lại thì thấy anh đưa chiếc carvat về phía mình và côhiểu ngay. Hơi bối rối một chút nhưng rồi cô cũng cầm chiếc carvat đó.Coi như là “trả ơn” anh vì bài hát.

Anh ngồi xuống chiếc ghế lúc nãy để cô có thể đeo chiếc caravat. Anh nhìn cô một cách khá chăm chú. Hình như anh biết cô.
- Em tên gì?
- Dạ. Diệp Xuân.
Hơi nheo mắt khi nghe cái tên đó. Dường như anh vừa phát hiện ra một điều gì đó thì phải.
- Xong rồi ạ.
Cô nói sau khi hoàn tất công việc. Càng ngày “tài thắt caravat” của cô càng tăng.
- Cảm ơn.
Cúi chào anh lần cuối rồi Xuân bước ra khỏi phòng. Sắp tới giờ lễ hội nên cô cũng phải quay về.

Cạch……

Cánh cửa phòng nhạc khu nhà phía đông mở ra, Băng bước vào. Anh thấy Duy đang đứng dựa cửa sổ, đưa ánh mắt của mình về phía không gian rộng lớnngoài kia. Anh thấy ngạc nhiên vì hôm nay Duy đã thắt được carvat rồisao.
- Cậu còn chưa đi sao? Thắt được carvat rồi à? – Băng lên tiếng trước.
- Chào. Carvat này có người thắt cho tớ. – Duy hơi ngoái nhìn băng và trả lời.
- Có người thắt?
- Ừ, một đứa con gái nhỏ. – anh đáp. Khẽ mỉm cười khi nhớ về khuôn mặt đó của cô. Quả thật rất thú vị.
- Con gái? – Băng hơi gạc nhiên vì từ trước tới giờ Duy là người rất ít tiếp xúc vơi người khác đặc biệt là con gái.
- Không có gì. Đi thôi. Sắp trễ rồi. – Duy không trả lời mà keo tay Băng đi thẳng về phía hội trường

Chương 46

Tiếng đàn violin nhẹ nhàng du dương đang từ từ vang lên trong hội trường.
Từng tốp người đang chầm chậm bước vào, trong niềm phấn khởi nhất. Đây là giây phút đang chờ đợi nhất của lễ hội.
Căn phòng được chiếu sáng bởi một thứ ánh sáng rất dịu nhẹ. Nó từ từ lan tỏa khắp không gian làm cho cả căn phòng thêm rực rỡ.
Những chùm hoa được kết thành bó và được trang trí dọc theo khắp cănphòng. Màu sắc sặc sỡ của những bó hoa đó mang lại một sắc màu mới chocăn phòng. Và có vẻ như điểm nhấn chính là những bông hoa đó.
…………………………………..
Hoàng bước vào hội trường với thái độ hơi khó chịu vì bị làm phiền quánhiều. Cậu khẽ cười khi nhìn thấy căn phòng đó. Nó quả thật công phu.Treo hoa lên cả căn phòng này thì cần phải chuẩn bị một lượng hoa rấtlớn đó chứ. Khẽ nheo mắt lại, cậu tiến tới chỗ bó hoa gần nhất.
Là hoa giấy sao?
Cậu ngạc nhiên nhìn nó. Chuẫn bị một lượng hoa lớn như thế này quả làkhông dễ chút nào. Cậu chợt nhớ tới bàn tay bị băng bó của Xuân.
Thì ra đây là lí do sao.
Cậu khẽ cười, chạm nhẹ vào những bông hoa đó. Không hiểu sao cậu thấykhó chịu. Cô vẫn ngốc như thế. Tại sao lại phải làm như thế chứ?
Tiếng nhạc làm cậu hơi chú ý. Cũng đã tới giờ bắt đầu buổi tiệc rồi. cậu quay lưng bước đi nhưng rồi dừng lại. Cậu tiến lại chỗ bó hoa kia vàrút nhẹ một bông ra và cài vào áo.
……………………………………………………..
Đứng ở một góc của hội trường, Xuân đang run lên vì hội hộp và cũng vìhơi sợ. Căn phòng này được trang trí thật rực rỡ. Điều đó cũng khiến cô“hơi” tự hào đó chứ. Dù gì cô cũng đóng góp một chút sức lực bằng việclàm những bông hoa đó. Thích thú nhìn ngắm thành quả của mình.
- Đẹp chứ? Công nhận chúng ta cũng khéo tay đó chứ. – Lan Anh từ đâu bước tới bên cô.
- Ừm, cảm ơn cậu nhiều lắm. Không có cậu tớ không biết phải làm sao cả. – Xuân quay qua nhìn cô bạn với ánh mắt chứa đựng tất cả sự biết ơn vô bờ bến của mình.
- Không, chủ yếu là do cậu mà. Tớ làm gì được chứ. – Lan Anh khẽ mỉm cười từ chối.
- Cậu cứ đùa hoài. – nhẹ nhàng kéo tay cô bạn lại và nói.
- Hihi… là cả hai ta được chưa.
- Ừ.
- Mà cậu không tính tham dự buổi tiệc này à? – Lan Anh hỏi khi nhìn bộ đồ của cô. Áo thun quần jean lửng và giày thể thao.
- HẢ? À, ừm…tớ không hợp mấy nơi như thế này, tớ chỉ muốn xem thôi. – cô lắc đầu nói.
- Không. Đừng ngốc như thế. Tớ biết cậu sẽ nói thế mà. Đi với tớ nào. – Lan Anh kéo tay cô đi ra khuất khu sảnh chính.
- Này, tớ không tham gia mà. – cô cố nài nỉ.
- Cậu có muốn trả ơn vụ hoa giấy cho tớ không? – Lanh Anh khẽ liếc cô một cái và cười một nụ cười ranh mãnh xuất hiện.
- À, tất nhiên rồi. – cô nói nhưng lòng thấy hơi kì.
- Thế thì phải nghe lời tớ. Đi thôi. – Lan Anh mỉm cười đác ý rồi kéo cô đi thẳng ra khu nhà sau.
………………………………………………….
Buổi tiệc bắt đầu. Từng cặp nam – nữ của ba trường đang từ từ dắt taynhau bước vào. Sau đó là ba đại diện Tuấn – Nguyên – Hoàng của trườngKin bước vào rồi tới đại diện của trường Will nhưng lần này chỉ có Kimvà bạn nữ nào đó bước vào mà thôi. Hội trưởng Lan Anh thì không thấy.
Sau bài khai mạc của phó hội trưởng thì bữa tiệc bắt đầu. Tiếng piano du dương vang lên. Điệu nhạc “Kiss the rain” nhẹ nhàng làm nền cho nhũngmàn khiêu vũ.
Duy bước lên với bài “ Canon in D” đã nhanh chóng chinh phục được trái tim của bao cô gái trường Will.
Bữa tiệc thật sôi động, từng cặp từng cặp bắt tay nhau và nhảy. Một số thì tụ tập để nói chuyện về những vấn đề nào đó.
Và… mọi thứ chợt im lặng khi từ cửa ra vào xuất hiện bóng dáng thấp thoáng của hai người con gái.
Một người cực kì dễ thương trong bộ váy hồng. Mái tóc dài buông nhẹ được cài gọn bởi chiếc ruy-băng cùng màu. Đôi môi khẽ mỉm cười làm khuôn mặt của cô trông càng đáng yêu và đương nhiên đó là Lan Anh – hội trưởnghội học sinh của trường Will mà ai ai cũng biết. Cô nhẹ nhàng tiến vào,một tay đang dắt theo một cô gái khác đang e dè bước vào.
Chiếc váy trắng xếp tầng, nổi bật với bồng hoa ở ngang eo. Mái tóc dài,hơi gợn sóng buông nhẹ xuống bờ vai thật duyên dáng. Đôi mắt to tròn với hàng mi dài cong vút, đôi môi đang khẽ mím để lộ sự bối rối, khuôn mặt e ấp, ngại ngùng đó khiến cho trái tim của tất cả nam sinh đang có mặt ởđây cũng phải xao xuyến. Cô bước đi thật nhẹ, thật chậm có vẻ như việcđi lại bằng đôi giày cao gót kia là một điều “khá khó khăn” nhưng điềuđo lại càng làm cho cô trông đáng yêu hơn.
Hoàng đứng từ xa nhìn người con gái xinh đẹp vừa bước vào kia. Tim cậunhư bước trật mất một nhịp. Dù biết là Xuân đã lâu nhưng không ngờ cô ấy lại đẹp như thế. Ánh mắt của cậu dường như chẳng muốn rời khỏi ngườicon gái đó mất rồi.
- Sao thế? Yêu rồi à? Cậu cũng khéo chọn bạn gái đó chứ? – Tuấn tiến lại gần trêu trọc.
- Em và cậu ấy chỉ là bạn. – Hoàng giải thích và cố quay trở lại vẻ mặt bình thản ban đầu.
- Thật sao? Thế càng hay. Anh đang tính tìm bạn gái. Có lẽ là tìm được rồi. – anh tiếp lời.
- Anh đùa à. Cậu ấy đâu thuộc tuýp người của anh. – Hoàng hơi khó chịu.
- Cũng phải. Nhưng xinh thế kia thì cũng được đó chứ. – anh tiếp tục trêu khi nhận ra thái độ khác thường của cậu.
- Anh không nên làm thế. – cậu tuyên bố một câu cụt lủn rồi bỏ đi luôn để lại Tuần đang cười thích thú nhìn cậu.
Băng nhìn cô thật lâu. Anh cũng đã ở gần cô khá lâu nhưng đây là lần đầu anh nhận ra một nét đẹp khác của cô. Không hiểu sao nó cũng khiến anhcảm thấy hồi hộp mặc dù đây không phải là lần đầu anh thấy được một côgái đẹp. Thật kì lạ.
Phong nhìn cô thật lâu. Bất giác anh khẽ mỉm cười. Dáng vẻ đó của côthật khác so với thường ngày. Không còn hồn nhiên, năng động cũng nhưvui vẻ nữa mà được thay bằng một vẻ đẹp nhẹ nhàng của một cô công chúa.Dáng vẻ e ấp kia trông thật quyến rũ. Anh nhìn cô rất lâu, rất lâu.

Chương 47

Xuân cảm thấy xấu hổ kinh khủng. Ánhmắt của mọi người cứ đổ dồn về phía cô một cách lộ liễu. Giờ cô chỉ muốn trốn đi mà thôi nếu như không phải là mình đang đi giày cao gót và đang bị giữ lại như thế này.
- Thấy chưa. Tớ nói cậu đẹp mà. – Lan Anh khẽ thì thào vào tai Xuân.
- Tớ muốn ra khỏi đây. – cô lí nhí.
- Không còn cơ hội đâu. – Lan Anh nhìn cô rồi khẽ cười nũ cười tinh quái.
- Biết vậy tớ không vào đây.
- Muộn rồi. Tớ đi trước.

Lan Anh nháy mắt với cô một cái rồi buông tay cô ra và chạy đi mất đểmình cô bơ vơ giữa chốn đông người này. Chợt thấy hơi run, cô cố lấy lại bình tĩnh và đi một cách bình thản như không trong cái ánh nhìn của mọi người.

Nhưng mà làm sao được chứ, cô vẫn đang run lên vì sợ đây. Cố uống nốt li nước mà cô vừa lấy từ người phục vụ kia. Cô cũng không rõ đó có phải là rượu không nhưng nó rất ngon. Ngòn ngọt, hơi cay cay, chua chua làm côcảm thấy thích thú.

Tạm thời bình tĩnh lại rồi, cô quyết định đi ra ngoài để tránh khỏi sự ồn ào trong này.
- Này đi đâu thế? Đi một mình sao? – một giọng nam vang lên ở đằng sau cô.
Khẽ đưa mắt nhìn về phía tiếng nói phát ra, cô nhận ra là không chỉ cómột mà là có ba. Cả ba đều học trường cô vì đã có lần cô thấy họ.
- Không…tôi…
- Đi chơi với bọn tôi chứ? – một tên trong ba người kia khoác vai cô một cách “tự nhiên” thái quá rồi kéo cô đi theo hắn.
Vội vàng đẩy hắn ra và lùi lại thật xa khỏi đám người đó. Cô cố giữ bình tĩnh.
- Xin lỗi, tôi muốn ở một mình.
Cô cúi xuống chào rồi đinh quay đi nhưng lại bị giữ tay lại. Tên vừa rồi kéo giật cô lại, hắn nhìn cô bằng ánh mắt hình \"viên đạn\". Có vẻ như cô đã xúc phạm hắn dữ lắm.
- Cô tưởng mình có quyền từ chối sao? Tôi tốt bụng cho cô một cơ hội mà cô dám từ chối sao? – hắn gằn giọng rồi kéo cô đi.
Dù cố giật tay lại cũng không được nhưng cũng không thể hét lên để cầu cứu ngay giữa bữa tiệc được.
- Buông ra, tôi không thích.
Hắn vẫn im lặng mà kéo cô đi trong sự khoái chí.

Nhìn thấy cảnh đó, Hoàng định xông lên để bảo vệ cô nhưng rồi lúc đó,một chàng trai khác đã lao đến và ngăn tên con trai kia lại.

- Cô ấy đã nói không thích rồi mà, cậu không nên bắt ép người khác như thế.

Giọng nói ôn hòa phát ra từ một chàng trai. Khuôn mặt có chút gì đó “hơi lạnh”, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía tên con trai kia. Trông cậu rất radáng người lớn trong bộ comple đen cách tân. Nó làm tôn lên nước datrắng và thân hình dỏng cao của cậu.
Và rồi tên con trai kia cảm thấy bối rối, hắn tự động buông tay ra và “rút lui” trong im lặng cùng với hai tên bạn kia.
Lúc này người con trai kia mới quay qua nhìn Xuân.
- Cậu mà ở một mình thì kiểu nào cũng có chuyện.
- Cậu không nói được cậu nào an ủi hơn hả Triệt? Lâu không gặp cậu. – cô mỉm cười nói.
- Ừ, lâu không gặp. – cậu đáp.
Khẽ gật đầu cậu một cái rồi lại ngước nhìn xung quanh. Có vẻ như chuyệnlúc nãy thu hút sự chú ý hơi nhiều. Cô cảm thấy lúng túng.
Cũng nhận ra điều đó, Triệt kéo tay cô đi ra thẳng khỏi sảnh chính để ra lan can. Đến được một chỗ khá yên tĩnh rồi, cậu mới buông tay cô ra.
- Lâu không gặp, cậu khỏe chứ? – cậu hỏi.
- Ừm, khỏe. Cậu cũng thế?
- Tất nhiên rồi. À, mà tay cậu sao thế? – cậu chợt chú ý tới bàn tay bi băng của cô.
- Không có gì quan trọng. Cậu đừng hỏi. – cô vội giải thích.
- Nhưng…
- Không hỏi.
- Ừm, được thôi. Nhưng phải nói là cậu ngốc.
- Ê, được rồi đó.
Im lặng nhìn cô một lúc rồi cậu mới lên tiếng.
- Tớ có chuyện muốn nói. Được chứ?
- Tất nhiên rồi. – cô trả lời. Có vẻ đó là chuyện qua trọng.
- Đợi tớ một lát.
Cậu bỏ đi đâu đó rồi lúc sau quay lại với hai li sâm banh nhỏ, một đưacho cô còn một li cho cậu. Khẽ nhấm nháp li sâm banh đó như đang chuẩnbị lấy tinh thần cho một câu chuyện quan trọng nào đó. Xuân đứng im lặng bên cậu, đôi tay vân vê chiếc lí, đôi mắt to tròn kia gián chặt vào thứ chất lỏng màu đỏ kia.
- Uống đi, không say đâu. – Triệt phá vỡ bầu không khí im lặng bằng một lời mời.
- Hả, ừm. – cô hơi giật mình, khẽ gật đầu rồi hơi nhấp môi vào li sâm banh đó.
Vị chua chua, cay cay, và hơi ngọt nhanh chóng lan tỏa kích thích vịgiác của cô. Vị ngọt tan dần để lại trong lưỡi một vị hơi đắng nhưng lại thú vị.
- Ngon chứ? – cậu hỏi.
- Ừm.
- Ừm.
- Cậu muốn nói chuyện gì mà? – cô hỏi.
Cậu im lặng một lúc. Và cũng lúc đó bên trong kia tiếng nhạc du dương vang lên thay thế cho bản nhạc sôi động vừa rồi.
- Cậu nhảy với tớ một bài nhé. – Triệt khẽ đưa tay ra mời cô lịch sự như một quí ông.
- Nhưng…tớ không biết nhảy. – cô cảm thấy bối rối vì cậu đổi chủ đề quá nhanh.
- Rồi tớ sẽ kể cho.
Cậu nói rồi cầm lấy chiếc li kia đặt lên lan can đó và kéo cô lại sátmình. Một tay cậu vòng qua eo, một tay khẽ cầm tay cô lên, nhẹ nhàngbước đi theo điệu nhạc.
Cô cảm thấy xấu hổ kinh khủng, cô đã từng thấy người ta nhảy với nhaunhưng chỉ trên tivi thôi, chứ chưa bao giờ lại đặt mình vào trong trường hợp đó. Thật không hiểu sao người ta có thể nhảy nó một cách nhẹ nhàngthể nhỉ, trông khi cô gần như phải gồng mình lên nhất là khi đang đi đôi dép cao gót này. Chân cô đau lắm nhưng vẫn không dám kêu. Không hiểusao cô lại không dám từ chối lời mời của Triệt lúc này.
Khẽ mỉm cười một cách hài lòng, Triệt nhẹ nhàng bước đi theo điệu nhạctrong khi người con gái trước mặt cậu gần như phải dùng hết sức mình mới có thể nhảy theo kịp điệu nhạc. Toàn thân cứng đờ, bước đi một cáchvụng về, khuôn mặt không giấu nổi sự lúng túng. Trông thật ngốc nghếchnhưng không hiểu sao cậu lại không muốn buông tay ra.
- Á. – Triệt khẽ kêu lên khi Xuân “vô tình” giẫm vào chân cậu.
- Xin lỗi. – cô la lên và đẩy cậu ra ngay lập tức. – thấy chưa, tớ không biết nhảy mà.

Cô bước lùi lại nhưng lại bị vấp do đôi dép cao gót. Lúc ấy tưởng chừngnhư mình sắp ngã vào lan can nhưng Triệt đã vươn tay ra và kéo cô lạisát người cậu. Khoảng cách của hai người rất gần khiến cô cảm thấy xấuhổ.
Vội đứng thẳng dậy và quay mặt đi để che khuôn mặt đang đỏ bừng vì ngạicủa mình. Nhưng dường như cậu lại không muốn buông ra, điều đó lại cànglàm cô khó xử hơn.
- Tớ…sẽ về nhà Chính.

Lời nói nhẹ nhàng ấy nhưng lại vô cùng to lớn. Xuân trợn tròn mắt quayqua nhìn cậu. Toàn thân đơ ra, miệng cứ mấp máy điều gì đó không nói lên lời. Có vẻ như cô cần có thời gian để bình tĩnh lại đã.
Cô đẩy cậu ra một cách bất ngờ khiến cậu hơi mất cân bằng lùi lại về sau. Cô nhìn cậu thật lâu, ánh mắt khó diễn ta.
- Thật chứ? – cô ngờ vực.

Hơi mỉm cười, cậu gật đầu.

Và ngay lập tức cô xông vào…… “đánh” cậu tới tấp. Trong khi cậu ngạc nhiên trước thái độ “tức giận” kì lạ của cô.
Cô dừng tay, hơi gục đầu vào người cậu.
- Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu nhiều lắm. – cô khẽ thì thầm.
Cậu khẽ nâng đầu cô lên. Đôi mắt đỏ hoe, nước mắt còn khẽ đọng lại trênkhóe mắt. Cô quả thật đang rất rất vui, đến nỗi chỉ có nước mắt mới cóthể làm cô bình tĩnh lại.
- Ngốc ạ. Nhưng khoan hãy cảm ơn đã vì tớ còn một chuyện muốn nói. – lau nhẹ giọt nước mắt trên khóe mắt của cô.

Triệt nhìn cô thật lâu, khuôn mặt hoàn toàn nghiêm túc. Cả hai cùng im lăng. Cô khẽ ngước đôi mắt long lanh nhìn cậu.

Tiếng nhạc trong đó bắt đầu thay đổi, từ bài hát nhẹ nhàng lúc nãy sangmột bài hát khác. Có vẻ như có sự xuất hiện của một ai đó khiến ở trongđó bõng trở nên ồn ào náo nhiệt hơn hẳn.
- Làm bạn gái tớ nhé.
Triệt kéo tay cô lại thật gần, nói vào tai cô một cách thật chậm, thật nhẹ nhàng và đầy trìu mến.

Chương 48

Toàn thân cứng đờ, Xuân đứng im bất động. Tim cô như muốn ngừng đập. Miệng cô cứ mấp máy điều gì đómãi không nên lời. Ánhmắt cô hoang mang nhìn đi đâu đó. Trông bộ dạnglúc đó của cô thật chẳng giống người vừa được tỏ tình chút nào cả. Cóchút gì đó ngượng ngùng và xa cách.

Ánh mắt cô khẽ liếc nhìn Triệt và ngay lập tức bối rối quay đi khi chạmphải ánh mắt của đó. Có vẻ như cậu cũng đang bối rối không kém gì cô.
Cả hai im lặng thật lâu, thật lâu. Mặc cho tiếng ồn từ trong hội trường kia vọng ra. Cả Xuân và Triệt đều im lặng.
Một người thì đang lúng túng vì lời tỏ tình còn một người đang bối rối chờ đợi câu trả lời của người kia.
Một đêm trăng đẹp, một không gian ấm ápvới những bài hát nhẹ nhàng,những bông hoa đang âm thầm tô điểm cho khung cảnh thêm phần lãng mạng.Cũng là hai người, một nam thanh và một nữ tú nhưng sao lời tỏ tình đólại không hề lãng mạng chút nào như trên những bộ phim. Một không gianyên tĩnh đến bực bội.
- Được chứ? – Triệt quyết định mở lờitrước.
- Tớ…tớ… - Xuân ấp úng.
Lần đầu nhận được một lời tỏ tình như thế này. Nó thật lạ lẫm, cảm giáchoàn toàn không như trong phim. Không hiểu sao cô cảm thấy “tội lỗi”.
- Cậu ghét tớ sao?
- Không. Tất nhiên là không rồi. – cô vội biện minh.
- Vậy tại sao chứ? – giọng nói lộ rõ nỗi thất vọng.
- Tớ không biết. Tớ…
- …………………………..
Cậu im lặng. Mặc dù đã chuẩn bị trước cho tình huống này nhưng sao mà nó khó chấp nhận thế. CẢm giác nhói đau trong lòng,lồng ngực cứ bị chặnlại.
- Tớ không ghét cậu nhưng mà…tớ không…
- Không thể làm bạn gái tớ sao? – cậungoảnh mặt đi nói, lời nói khó khăn ấy phát ra mà sao cổ họng cậu lại thấy đăng đắng.
- ………………………….. – đến lượt cô im lặng.
- Cậu…thích ai khác rồi phải không? –giọng nói run run đầy xúc động.
Cô mở tròn mắt nhìn cậu khi nghe câu hỏi đó. Nó làm cô cảm thấy khó xử hơn nữa.
- Không, cậu đừng nghĩ như thế. Tớ không thích ai cả, đơn giản chỉ vì tớ không nghĩ mình có cái gì đó phù hợp với cậu.Tớ cũng chẳng có điểm gìxứng đáng với cậu, hơn nữa cậu biết tớ là ai mà.
-…………………………
- Hơn nữa, chẳng phải cũng có nhiều người thích cậu sao? Tuyết Phươngđó, cậu cũng rõ mà, cậu ấy ở trong lớp rất hay nói chuyện và cũng từngthừa nhận rồi sao? Vì thế tớ nghĩ cậu không nên…. – cô bỏ lửng câu.
- Tớ chỉ là một “món hàng” để cậu trao đổi sao? Tớ không đáng là gìtrong cậu sao? Cậu tiếp cận chỉ vì đó là việc cậu cần làm sao?

Triệt nói mà sao lòng cảm thấy đau. Khẽ siết chặt tay cô, cậu thấy tứcgiận. Chẳng lẽ cậu không là gì trong cô, cô dễ dàng “nhường” cậu chongười khác thế sao?

Xuân khẽ bật tiếng rên khi cánh tay cô đang đỏ lên vì bị siết quá chặtnhưng cô cũng không dám làm gì, vì lúc này có lẽ Triệt đang cảm thấyhoảng loạn.
- Không, cậu đừng nghĩ vậy. Tớ không phải là người như thế? Cậu biết tớ không thể mà.

Cô cố đẩy cậu ra và lùi lại nhưng rất khó.Chợt cô cảm thấy cậu đang tiến đến rất gần mình. Ánh mắt của cậu chứa đầy sự thất vọng và hụt hẫng.Tại sao chứ? Cô đâu thể làm khác được. Cô thích cậu ấynhưng đó là nhữngngười bạn với nhau.

- Triệt, tớ nghĩ là tớ phải đi, vì thế cậu thả tớ ra đi. – cô quay đi để tránh ánh mắt của cậu.
Nhưng Triệt không buông. Cậu đã suy nghĩ nhiều lắm rồi, từ khi ở bênNhật, cậu đã nhận ra điều đó. Và mẹ cậu cũng biết. Có lẽ vì thế cậu mớicó động lực để nói ra nhưng tại sao cậu lại thấy “hối hận”thế. Nói ra để bị từ chối sao? Thà cứ giữ trong lòng thì sẽ không cảm thấy đaunhư thếnày nhưng nếu giữ trong lòng thì có đúng là tốt nhất không chứ.
Ngay lúc này, cậu không muốn buông tay cô ra. Cậu không muốn nhìn côquay lưng đi. Tại sao chứ? Tại sao cậu lại thích cô đến như thế.
- Cô ấy đã không thích thì cậu đừng giữ cô ấy.
Một cánh tay giữ cánh tay mà Triệt đang nắm tay Xuân kéo ra. Ngay lậptức, cả hai đều hướng mắt về phía người đó. Là Minh Hoàng.

Tại sao cậu ấy lại ở đây? Trông có vẻ tức giận.

Đương nhiên. Cậu đã theo cô ngay khi cô bị Triệt kéo ra đây và tất nhiên nghe được cả Triệt tỏ tình với cô nhưng đến đâythì cậu không thể ngồixem được. Khó chịu lắm.

Bằng một động tác dứt khoát, Hoàng giật tay Triệt ra và kéo Xuân đi ra theo một lối khuất hội trường để không ai thấy.
Triệt không chạy theo để kéo lại vì cậu không đủ can đảm. Đứng lặng nhìn theo bóng của hai người đó mà cậu thấy buồn.

Từ xa, cả bốn người, Băng, Phong, Duy vàMinh đều thấy được “màn tranhgiành” thú vị kia. Duy chỉ khẽ cười. Không ngờ mọi việc thú vị đến nhưthế.
Minh không nói gì. Anh thấy điều đó cũngkhông có gì đặc biệt vì thật raanh đã từng “để ý” tới Xuân nhưng đó chỉ là cảm giác nhất thời. MẶc dùnghe có hơi “phũ phàng” nhưng đó là thật.
Băng im lặng nhìn theo hai cái bóng đó một lúc rồi cũng quay mặt đi. Anh không quan tâm tới việc đó vì nó không ảnh hưởnggì tới anh. Nhưng thậtra, lòng anh cũng đã có chút gì đó xao động dù chỉ làmột phút chốc.

Còn Phong, anh không biết mình đang cảm thấy gì nữa. Thật khó hiểu. Anhkhông biết nên diễn tả nó như thế nào nhưng nói chung là không thích.Anh cũng lạ thật. Đáng ra là phải vui mừng chứ, vì Xuân đã có thể hòanhập với mọi người ở đây rồi. Khẽ lắc đầu quay đi, anh bước chậm về phía Triệt.

Chương 49

Hoàng kéo Xuân đi một mạch rakhỏi hội trường một mạch. Đi dọc hành lang đó trong im lặng. Dường nhưHoàng đang tức giận. Ánh mắt của cậu trở nên đen hơn, lạnh lùng hơn. Tay của cậu khẽ siết chặt tay cô một cách vô thức.

Dù tay đang đau do bị siết chặt, đã thế đôi chân đang đỏ tấy lên vì sưng do phải đi đôi cao gót mới này nhưng Xuân không dám lên tiếng. Hình như Hoàng đang giận. Thân với cậu suốt năm năm trời rồi cô cũng đủ biết khi cậu giận thì sẽ như thế nào nhưng điều mà cô không hiểu là tại sao cậulại giận chứ.
“A” – Xuân kêu lên khi bị vấp và té xuống. Đôi chân đã tới giớ hạn củanó. Cô giật tay mình ra khỏi tay cậu rồi ngồi thụp xuống mà ôm chân. Đau lắm. Chưa bao giờ cô đi đôi dép cao gót nào cả đã thế lại còn phải chạy nhanh để theo kịp bước chân của cậu nữa chứ.

- Sao thế? – Hoàng cúi xuống bên cạnh cô mà hỏi.
Cánh tay nhẹ nhàng vén mái tóc đang lõa xõa trước mặt của cô. Cậu khẽgiật mình khi nhìn thấy đôi mắt đang đỏ hoe của Xuân. Chẳng lẽ là do cậu làm cô đau.
- Đau. – cô vội lau giọt nước mắt đang đọng ở khóe mắt.
- Đau ở đâu thế? Có sao không? – cậu vội hỏi.
- Chân đau. Cậu đi nhanh quá. – cô giải thích.

Vội nhìn xuống đôi chân của cô. Nó đỏ tấy và đang sưng lên vì không quen đi dép cao gót. Khẽ thở dài một cái, cậu nhẹ nhàng cầm chân cô lên.

- Đau thế sao không nói. – cậu trách.
- Cậu đang giận, đi nhanh quá nên tớ không dám nói. – cô thú thật.

Cậu ngớ người ra. Mình giận thật sao? Bộ cậu thể hiện rõ lắm à.

- Ngốc à. Đau thì phải nói chứ. Không quen sao còn đi đôi dép cao gót này.
- Tớ bị ép chứ bộ. – khẽ nhăn mặt khi Hoàng đang giúp cô tháo đôi caogót đó ra. Đúng là thoải mái thật. Không còn bị gò bó nữa. Nhưng mà chân cô vẫn cảm thấy đau.
- Ngốc quá mà. – cậu bực bội.
- Xin lỗi, mà tại sao cậu khó chịu thế? – cô hỏi.
- Là vì cậu ngốc quá. Là bạn cậu mà cũng thấy khó chịu. Ai bảo cái gì cũng nghe. Cậu không thể từ chối à.
- Này, sao cậu cứ nói tớ ngốc hoài vậy. Tớ không phải là người cái gìcũng từ chối mà không có chút gì lịch sự như cậu đâu. AI mới ngốc chứ. – cô tức tối đẩy cậu ra và tự mình tháo nốt chiếc cao gót còn lại.
- Ừ vì thế mà cứ để người khác lấn tới. Đến từ chối người khác mà cũng không biết làm sao nữa.
Cô hơi khựng người lại khi nhắc tới chuyện đó. Hiện tại cô không muốnnghĩ tới nó. Triệt quay lại Nhà chính là một điều rất vui nhưng việc côtừ chối cậu khiến cô cảm thấy khó xử.
- Kệ tớ. – cô lờ đi. Vội đứng dậy. – Á.
Cô khẽ rên lên khi đứng dậy và nhanh chóng Hoàng vội đỡ cô dậy. Cậu cúi xuống nhìn xem chân của cô.
- Trật khớp rồi. – cậu chán nản nhìn cô.
- Xin lỗi. Tớ tự đi được. – cô khó chịu nói lại rồi định bỏ đi luôn nhưng đã bị cậu giữ lại.
- Xin lỗi. Nào để tớ cõng.
Cậu nói rồi quay lưng ra về phía cô ý tỏ muốn giúp. Cô hơi lưỡng lự nhìn cậu một chút rồi trả lời.
- Thôi khỏi. Tớ đi được.
- Sao thế? Ngại à. Chẳng phải hồi cấp hai tớ từng cõng cậu sao? – cậu hơi ngạc nhiên.
- Thời đó khác, giờ khác. Nếu có người thấy cậu cõng tớ chắc tớ sẽ chết vì bị “đánh ghen” mất. – cô hơi rùng mình.
- Ngốc à. – cậu cốc đầu cô một cái rồi quay qua bế cô lên luôn mà khôngthèm để ý tới khuôn mặt ngạc nhiên và cái đầu lắc nguây nguẩy, kịch liệt phản đối của cô.
Sau một hồi phản đối, Xuân cúi cùng cũng ngoan ngoãn nằm dựa hẳng vàolòng cậu. Cô vừa xấu hổ, vừa ngại. Thật không ngờ, càng lớn, “cậu bạnthân” của cô càng chững chạc, cao to và khỏe mạnh hơn. Ngồi yên trongvòng tay của cậu mà cô chợt thấy mình nhỏ bé. Cô chợt nhớ hồi xưa, lúchai đứa đang còn cao bằng nhau để rồi giờ cậu cao lên bao nhiêu và bỏ xa cô trong cái “chiều cao” khiêm tốn không chịu tăng lên của cô.
Hoàng bế Xuân đi dọc con đường kia và tiến ra khỏi cánh cổng và hướng về chiếc ô tô đang đậu ở đó.
Trong màn đêm, một chàng trai với khuôn mặt lãnh đạm, ánh mắt đang nhìnvề một hướng nào đó. Chiếc khuyên tai bạc khẽ sáng lên một cách bí ẩn.Trên tay là một cô gái. Mái tóc dài xỏa nhẹ xuống làm tôn lên khuôn mặtbầu bĩnh dễ thương, chiếc váy trắng càng làm cô thêm đặc biệt.
Gió nhẹ thổi làm cô cảm thấy lạnh nhưng cô không nói gì, liếc nhìn ánhtrăng đang nhè nhẹ chiếu sáng mà lòng cô cảm thấy khó hiểu.
Đứng từ trên nhìn xuống, Băng vô tình nhìn thấy cảnh ấy. Một chút gì xao động trong lòng anh. Vội quay mặt đi, anh bắt gặp phải đôi mắt đen đượm buồn của Triệt. Nét mặt của cậu thay đổi hẳn. Không còn là một ngườihay cười, vui vẻ như ngày xưa nữa. Băng lắc đầu khó hiểu rồi cũng bướcđi. Tại sao chứ? CHẳng lẽ tình yêu có thể thay đổi con người sao? Từ một con người hoat bát vui tươi như Triệt cũng phải trở nên trầm lặng sao?Thật khó tin.
Cạch……
Hoàng bế cô vào ghế trước của chiếc Porsche mui trần 2 chỗ đang đậu ởtrước cổng rồi cũng leo luôn vào ghế trước vô-lăng. Trong sự ngạc nhiêncủa Xuân, cậu bắt đầu khởi động chiếc ô tô đó.
- Khoan. Cậu đang làm gì đó? Dừng lại. – cô vội ngăn.
Khẽ nhếch mép tạo một nụ cười “gian tà” với cô rồi cậu mới trả lời.
- Cậu nghĩ tớ sẽ làm gì?
- Không được. Cậu chưa đủ tuổi mà.
- Cậu nghĩ tớ là người “ngoan ngoãn” sao? Không phá sao là tớ.
Cậu kết thúc câu nói bằng hành động. Chiếc xe lao vút đi trong gió như bay.
- Này, dừng lại, cậu đi chậm thôi. – cô hét lên.
- Không phải cậu thích đi nhanh sao?
- Nhưng mà cậu đang còn nhỏ mà, sao đi nhanh thế.
- Cậu cứ tận hưởng đi.
Nói xong cậu nhấn ga và xe phóng càng nhanh hơn. Khẽ lắc đầu nhìn “cậubạn thân”, đúng là cậu thay đổi nhiều nhưng riêng bản tính ngang tàngkia thì vẫn thế. Lạng lùng, ngang tàng nhưng…tốt bụng.
………………………………………………
Sau một hồi “hóng gió” trên chiếc xe ô tô mui trần kia, cả hai dừng lạitrước một cánh cổng một một ngôi nhà. Cánh cổng đó tự mở và Hoàng lái xe vào trong.
- Nào, hôm nay chúng ta sẽ ở đây. – cậu mở cửa ra và tính bế cô.
- Tớ đi được nhưng mà…sao lại ở đây? – cô cảm thấy mắt tự nhiên.
- Chứ ở đâu? Hay là cậu muốn ở “kí túc xá nam” với tớ. – cậu cười đùa làm cô đỏ mặt vì xấu hổ.
- Cậu điên à? Đưa tớ về “nhà” đi. – cô vội nói.
Mặt cậu bỗng trở nên đanh lại.
- Cậu muốn gặp tên đó sao? – cậu hỏi.
- Hả? Không…tất nhiên là không…  cô biết cậu đang nói tới Triệt mà.
- Thế thì việc gì phải về?
- À…tớ…
- Tối nay ở đây xem phim với tớ. – cậu cười rồi lôi tuột cô vào trong và cô biết mình không thể từ chối được rồi. Thôi thì xem phim vậy.

Chương 50

Ngồi thu lu trên chiếc ghế sofa, Xuân đưa mắt nhìn khắp căn phòng. To lớn, sang trọng và hiện đại. Kiểu kiếntrúc cũng gần giống như Nhà Chính mà cô đang ở.
- Cậu nhìn cái gì đó? – Hoàng từ đâu bước ra trên tay là một bộ quần áo ở nhà của nam.
- Không, nhà đẹp nên ngắm thôi. – cô mỉm cười thích thú.
- Vậy sao? Cậu có thể thay đồ này nếu muốn. – cậu đưa cô bộ đồ lúc nãy.
- Ừm, cảm ơn. – cô đưa tay lầy liền. Tội gì phải chịu đựng trong bộ váy khó chịu này chứ.
Cô mỉm cười sau đó chạy luôn vào trong nhà tắm.

Một lúc sau, Xuân bước ra với mái tóc ươn ướt xõa dài, vài cọng ôm sátkhuôn mặt làm nổi bật lên làn da trắng có phần hơi xanh, khuôn mặt bầubĩnh đáng yêu. Cô bước đi lượt thượt trong bộ pyjama rộng rãi kia trôngthật thú vị.
Cô lặng lẽ bước đến ngồi gần chỗ Hoàng ở trên ghế sofa phía trước.
- Hey, trầm tư gì đó. – cô vỗ vai cậu một cái khiến cậu hơi giật mình quay lại.
- Hả, Không không có gì. Đợi cậu lâu quá. – Hoàng khẽ cười, trông cậu có vẻ không vui.
- Đợi một chút thôi mà. À, uống ca cao không? Tớ muốn uống. – cô cườitoe toét. Lâu rồi cô và cậu không cùng uống ca cao với nhau.

Hồi trước ca hai hay cùng ngồi uống, cùng ngắm trăng. Cậu lúc đó đã rấtchín chắn nhưng cô vẫn thấy cậu có nét gì đó vẫn rất trẻ con vì thế cũng rất đáng yêu.
Đôi khi cô nghĩ mình thật may mắn khi có một người bạn thân là cậu. Mànhiều khi nghĩ lại cũng không ngờ là mình có thể trở thành bạn của cậuấy. Nhớ lần đầu gặp cậu. Đó là năm cả hai mới vào lớp 6, cậu chuyển về,một cậu con trai, lạnh lùng, ít nói nhưng thu hút. Đám con gái bu quanhcậu không xuể chỉ có cô là bình thường nhất đối với cậu vì lí do đơngiản là lúc đó cô đang nghiện truyện nặng nên không có “thời gian” để ýđến cái khác và chắc cũng vì lí do đó mà cậu thân cô nhất. Không ồn ào,biết cách cử xử, thẳng tính và…ngốc nghếch.

Xuân ngồi vừa nghĩ vẩn vơ, vừa nhìn Hoàng pha. Có vẻ như “tay nghề” của cậu tăng lên rồi. Khẽ mỉm cười thích thú.
- Nè, uống đi. – cậu đưa cho cô một li.
- Cảm ơn. – cô mỉm cười đáp rồi khẽ nhấp miệng vào thành li.
- Ngon không?
- Ngon, hơi đắng nhưng thú vị. – cô nhận xét.
- Ừm.
Cả hai im lặng, ngồi cạnh nhau không nói mà cùng nhìn lên bầu trời đầysao kia. Mỗi người một suy nghĩ, một cảm xúc khác nhau. Hương vị ca caođăng đắng trong miệng dần dần trở nên ngọt ngào hơn.

Gió nhẹ thổi làm tóc của Xuân khẽ tung bay. Hoàng nhìn cô thật lâu, nhẹnhàng vén mái tóc đó như ngày xưa cậu vẫn hay làm cho “cô bạn thân” củamình nhưng không hiểu sao lần này,cậu cảm thấy khang khác.

- Này, cậu chuyển trường mới có vui không? – Xuân khẽ nghiêng đầu nhìn cậu hỏi.
- Ừm, cũng vui. – cậu trả lời một cách ngăn gọn rồi tiếp tục nhâm nhi li ca cao nóng hổi của mình.
- Vậy hả? Sao cậu chuyển thế? Tớ tưởng cậu thích trường cũ lắm chứ? – cô hỏi tiếp.
- Thích? Cũng không hẳn. Trường nào cũng là trường. Với lại…
- Với lại gì? – cô tò mò nhìn cậu.
Cậu nhìn cô chăm chú. Nhìn đôi mắt đang mở to một cách hiếu kì nhìn cậukhông chớp mắt, đôi môi mím chặt, mái tóc nhẹ nhàng rũ xuống hai bên vai trông rất đáng yêu. Không hiểu sao cậu lại thấy buồn cười. Xuân thậtchẳng thay đổi gì. Mạnh mẽ nhưng đôi khi lại “ngờ nghệch” như một đứatrẻ.

Khẽ cốc nhẹ lên đầu cô khiến cô phải nhăn nhó vì đau.
- Cậu vẫn hay nhiều chuyện thế à?
- Này, tớ chỉ hỏi thôi mà. – cô đánh nhẹ vai cậu để “trả thù”.
- Tò mò nhiều. Nói chung là chẳng có lí do gì để ở lại cả. – khuôn mặt của cậu trở nên lạnh lùng hơn.
- Lí do?
- Không có gì. Đã bảo là đừng nhiều chuyện mà. Thôi đi ngủ đi. Mai tớ đưa cậu về. – cậu đứng dậy trước.
- Hừ…thấy ghét. Được thôi. Đi ngủ thì đi ngủ. – cô tỏ vẻ không quan tâmlắm nhưng thật ra trong lòng đang tiếc rẻ. Hiếm khi nào thấy cậu bạn của mình lạ như thế này nên cô hơi “tò mò”

Khẽ lắc đầu khi nhìn dáng đi “cà nhắc” của cô bạn tiến về phía phòng ngủ, đúng là cô ấy vẫn không thay đổi mà.
Còn cậu thì sao? Cậu thì có lẽ đã thay đổi khá nhiều. Dạo này, tâm trạng của cậu không được ổn cho lắm.

………………………………

Gió nhẹ thổi, mang theo chút hương vị ban đêm của đất. Ánh trăng ôn hòa, dịu dàng chiếu xuống làm mọi vật trở nên yên bình và hiền hòa hơn.

Ở trên một chiếc lan can kia, một dáng người con trai cô độc, đứng dựalưng vào nó, tay khẽ đung đưa ly rượu vang trong tay, ánh mắt vô thứchướng về thứ chất lỏng màu đỏ ấy.

Cậu thấy mệt mỏi, chán nản. Một chút gì đó tiếc nuối. Thật không ngờ,cũng có ngày cậu bị từ chối thẳng thừng như thế vậy. Mà cũng là lần đầutiên cậu mới hiểu cái cảm giác “đau”. Nó như xâm chiếm toàn cơ thể, lồng ngực cứ nghẹn ứng lại đến khó thở. Sao thế, cậu thấy hụt hẫng quá.

Lúc nãy, nhìn người con gái bước đi, cậu muốn níu lại nhưng tại sao cậukhông thể. Cậu sợ. Đúng, cậu sợ sự cự tuyệt của cô ấy. Cậu không dámnghĩ tới điều đó. Cậu đã “đau” đủ rồi.
Bật cười đau khổ. Cậu đã thay đổi thật rồi. Một người hồn nhiên vô tư lự như cậu, giờ trở nên im lặng và trầm lặng hẳn đi. Cậu chợt nhận ra tình cảm của mình dàng cho người con gái đó sâu nặng hơn cậu nghĩ. Thật khóđể thay đổi nó. Sao thế? Cậu trở thành như thế từ khi nào? Từ khi nào nụ cười ấy đã in đậm trong nỗi nhớ cảu cậu, từ khi nào khuôn mặt đó đã trở nên quen thuộc và từ khi nào cậu nhận ra sự thay đổi trong bản thâncậu.

- Em không sao chứ? – Phong hỏi khi thấy Triệt đứng trầm tư ở ngoài lan can khi nãy.
Triệt giật mình, khẽ quay đầu nhìn anh trầm mặc một lúc lâu rồi mới trả lời.
- Em ổn. – cậu cười nhạt.
- Vậy sao? – anh hơi nhướn mày.
Triệt không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu. Tốt nhất là không nên nói nhiều vì lúc này cậu đang rất rối bời.
- Nghe nói cậu quay về nhà Chính rồi phải không? – Phong hỏi tiếp.
- Vâng. – câu trả lời gọn lọn và nhanh chóng.
- Tốt. Chào mừng cậu quay trở về. – anh khẽ đặt tay lên vai câu.
- Em cảm ơn.

Cả hai đứng rất lâu và nhìn về một hướng nào đó trong màn đêm kia. Không gian im lặng bao trùm lấy hai bóng người. Gió khẽ thổi làm tung bay mái tóc của họ, một vẻ đẹp quyến rũ, lạnh lùng.

Mỗi người một tâm trạng. Một người cảm thấy nặng nề còn người kia lạicảm thấy…thoải mái. Tâm trạng kì lạ đến anh cũng không hiểu nhưng đó làsự thật. Lúc nãy khi nhìn Triệt tỏ tình với Xuân, anh cảm thấy “hơi” khó chịu. Tại sao chứ? Anh đã trở nên ích kỉ từ bao giờ thế?

Chương 51

Con đường đã bắt đầu ngập trànánh nắng sớm. Gió nhẹ nhàng mang theo một chút cái hương của cây cỏ, mùi đất, hơi lành lạnh của buổi sớm.
Một chiếc xe Porsche bạc đang phóng nhanh trên đường và trên đó là haingười. Một người con trai đang im lặng lái xe còn người con gái kia thìkhẽ lắc đầu theo điệu nhạc phát ra từ chiếc radio trên xe, đôi mắt hướng về một phía xa xăm nào đó trên con đường dài phẳng tắp.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà to lớn và hoành tráng, người con gai kia bước xuống xe.
- Cảm ơn nha. Cậu lái xe cũng ổn đó. – Xuân mỉm cười.
- Đương nhiên. – Hoàng khẽ vênh mắt tự đắc rất đúng phong cách của cậu.
- Tạm biệt. Hôm nào nói chuyện nữa nhé.
- Ừm, cậu cần gì tớ sẽ giúp.
- Hừm, nói chuyện là nói chuyện cậu nghĩ gì ghê vậy. Thôi cậu về đi. – Xuân vướn người ra và khẽ cốc đầu cậu một cái.
- Biết rồi. – cậu cười lại rồi quay xe đi còn cô nhìn theo bóng chiếc xe đó khuất bóng rồi mới lẩn thẩn đi vào trong.
Cô suy nghĩ nhiều thứ. Trong thời gian qua, có quá nhiều chuyện đã xảyra, mọi người xung quanh cũng đã bắt đầu thay đổi nhanh chóng, khiến côcó chút gì đó hơi bối rối. Có thật là do mọi người thay đổi hay đơn giản chỉ là do từ trước giờ không hiểu rõ được họ.
Triệt đã thay đổi. Nó làm cô thấy khó xử trước tình cảm của cậu. Cảmgiác tội lỗi với bản thân mình khi không thể đáp trả tình cảm của cậulàm cô thấy thật ngột ngạt.
Rồi cả Hoàng cũng thế. Cậu dường như lạnh lùng hơn xưa nhiều mặc dù cách đối xửa với cô vẫn ấm áp và hiền lành như trước. Ánh mắt của cậu khônghiểu sao nó có chút gì đó giống ánh mắt của Triệt nhìn cô. Sao thế nhỉ?
Hừm…càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Có lẽ điều tốt nhất lúc này là nóithẳng ra với mọi người. Biết đâu lòng cô cũng thấy nhẹ nhàng hơn.
Cô bước vào trong. Giờ này chắc mọi người đang chuẩn bị ăn sáng nên cô đi thẳng xuống bếp luôn.
- Cháu chào bác. Cháu xin lỗi vì về trễ nhé. – cô cúi rạp người mà xin lỗi bác Kim trong khi bác ấy đang trợn tròn mắt nhìn cô.
- Không có gì. Lâu lâu nghỉ một buổi cũng không sao. Với lại cháu cũngcó công trong việc đưa cậu Triệt về Nhà Chính là tốt rồi. – bác hồ hởi.
- Dạ. – cô mỉm cười.
Đúng rồi. Cuối cùng cũng đã “mời” được một người về. Tình hình đã khảquan hơn trước nhiều rồi. Giờ thì nhiệm vụ của cô cũng không hẳn là hoàn toàn tuyệt vọng nhỉ. ^^
- À, cháu lên gọi các cậu chủ xuống ăn sáng đi. Cậu Triệt ở gần phòng cháu đó.
- Dạ…Triệt ở gần phòng…cháu. – cô giật mình. Không hiểu sao cô thấy bối rối kinh khủng khi nhớ về chuyện hôm qua.
- Cậu ấy mới chuyển đến hôm qua ạ?
- Đi nhanh lên nhé.
- Vâng. – cô ái ngại nhưng vẫn đành vậy thôi.

……………………………………

Gió khẽ thổi làm mái tóc của cô khẽ tung bay làm cho khuôn mặt của côcàng thêm phần lưỡng lự. Đứng trước phòng Triệt nhưng cô chưa dám vào.
Thôi nào. Phải cố thôi.
Hít một hơi thật sâu rồi cô quyết định gõ cửa.

Cốc…cốc…

Cánh cửa bật ra ngay lập tức. Một chàng trai với khuôn mặt trẻ con đángyêu xuất hiện. Cậu nhìn người con gái trước mặt mình một cách đầy ngạcnhiên.
- Cậu…
- Bác Kim gọi cậu xuống ăn sáng.
- À…ừm…  cậu ngập ngừng.
Không khí thật ngột ngạt, bối rối. Không ai nói với ai câu gì. Có lẽ do vụ đó nên cả hai dường như bắt đầu có khoảng cách.
- Đi xuống nhà thôi nào. – cô mở lời trước.
- Ừ. – cậu gật đầu rồi theo cô.
Cô đi trước cậu đi sau, không ai nói với ai câu gì. Nhưng quả thật cảhai đều có điều muốn nói chỉ là không biết ai nói trước mà thôi.
Sau một hồi suy nghĩ…Cô quyết định nói trước.
Cô quay lưng lại, đứng đối diện cậu,
- Triệt, tớ muốn nói chuyện với cậu. – cô nói rõ ràng từng chữ một.
- Ừm. – cậu hơi ngạc nhiên.
- Chuyện hôm qua, tớ…tớ…
- Cậu không cần quan tâm thế đâu. – Triệt chen vào ngay. Cậu không muốn nhắc tới nói.
- Cậu phải nghe tớ nói. Dù chỉ là một câu thôi cũng được.
Cậu im lặng.
- Không phải tớ ghét cậu. Chắc chắn là như thế nhưng tớ không thể…  cô trở nên lúng túng.
- Tớ hiểu. – cậu nói gọn lỏn.
- Tớ rất tiếc…tớ…
- Nếu cậu cảm thấy điều đó là không cần thiết thì cậu đừng quan tâm tớinó nữa. – Triệt cảm thấy khó chịu. Cậu quay lưng bước đi nhưng bị côngăn lại.
- Khoan đã. Cậu nghe tớ nói hết đã.
- ………………….. – cậu im lặng, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ và chờ đợi.
- Có thể tớ không hiểu cảm xúc lúc này của cậu lắm nhưng tớ thật sự xinlỗi. Tớ không tốt như cậu nghĩ đâu. Còn nhiều người phù hợp với cậu hơnnữa.
-…………………….
- Mặc dù nói thật tớ hoàn toàn không có tư cách gì để yêu cầu cậu nhưng quả thật tớ rất muốn làm bạn với cậu. Hơn nữa, tớ nghĩ….
- Cậu không cần dằn vặt như thế đâu. Tớ không để bụng chuyện đó đâu. Chúng ta vẫn làm bạn mà.
- Thật không? – cô vẫn cảm thấy có lỗi.
- Thật. Cậu không tin tớ sao?
- Tớ…
- Mà cậu nghĩ tớ sẽ vì bị cậu từ chối mà gục ngã rồi tổn thương hay suysụp sao? Giống trong phim thế…ngốc ạ. – cậu khẽ xoa đầu cô.
- Đương nhiên là không rồi… Chỉ là…
- Chỉ là gì?
- Tớ thấy cậu ít cười hơn hẳn nên tớ…
- Cười?
- Ừ, trước đây cậu hay cười lắm, lúc nào cũng vui vẻ nhưng gần đây tớthấy cậu trầm tư. Tớ sợ cậu giận vì tớ mà cậu không được ở bên mẹ cậu,rồi tớ lại…
Nghe cô nói như thế, Triệt mới chợt nhận ra là dạo này mình có hơi trầmtính một chút nhưng không ngờ Xuân để ý nhiều tới như vậy. Không hiểusao nó khiến lòng cậu có chút gì đó xao xuyến.
Đúng là dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá nên bản thân cậu cũng có chút thay đổi.
- Cậu ngốc à. Không cần lo cho tớ đâu. Tớ đã hứa thì phải làm có gì màcậu phải cảm thấy có lỗi chứ. Tớ chưa cảm ơn cậu thì thôi.
- Cậu nói gì chứ. – cô tự dưng thấy xấu hổ kinh khủng. Khẽ mỉm cười, nụ cười trẻ con, trong sáng đến đáng yêu.
Triệt không nói gì mà chỉ nhìn cô một cách thật kĩ. Thời gian bỗng nhiên trôi thật chậm. Cậu ước gì, thời gian cứ như thế. Khoảnh khắc được ởgần người con gái mình thích thật hạnh phúc. Được nhìn nụ cười ấy, đượcnghe giọng nói ấy. Mọi thứ như trở nên quá hoàn hảo. Chỉ cần nhìn thấycô ấy cũng đủ rồi.
Điều đó có quá ngốc chăng? Nhưng đó là sự thật. Cậu muốn nhìn nụ cười ấy mãi, mặc dù nó không phải lúc nào cũng hướng về cậu.

- A, chết rồi. Tớ phải đi gọi mọi người nữa. – cô phát hoảng khi nhìnchiếc kim đồng hồ trên tay chỉ 6h45’… Thì ra nãy giờ cô đã nói chuyệnvới Triệt hơn 10 phút rồi.
- Được rồi bọn mình cùng đi.
- Hả? Ừm. – có trả lời vội rồi chạy nhanh tới phòng gần nhất – phòng của Phong.
Triệt chậm rãi bước theo nhưng bước chân hớt hải của người con gái đó về phía phòng của Phong. Khóe môi khẽ mỉm một nụ cười ấm áp nhưng vẫn cònchút gì đó tiếc nuối.

Chương 52

“A”
Xuân va phải ai đó khi đang ở khúc rẽ. Vội đưa mắt lên nhìn, cô chợt giật mình lùi lại khi bắt gặp đôi mắt đen lạnh lùng ấy.
- Em…em xin lỗi. – cô vội vàng xin lỗi.
- Mới sáng sớm mà đã ồn ào thế rồi sao? – Băng hơi khó chịu. Trông anhcó vẻ mệt mỏi. Khuôn mặt có phần xanh xao. Có lẽ là do lễ hội vừa rồilàm “hao tổn” sức lực nhiều quá.
- Em xin lỗi.
- Gặp anh ở đây càng hay. Bọn em đang định đi gọi các anh xuống ăn sáng. – Triệt lững thửng bước tới cạnh Xuân. Dáng vẻ thong dong, hai tay đútvào túi, khuôn mặt luôn ẩn hiện nụ cười. Trông cậu có vẻ như đã lấy lạitinh thần nhưng nụ cười của cậu lại có chút gì đó hơi lạnh.
- Vậy sao? – một giọng nói khác lại vang lên.
Vũ và Phong bước ra từ phòng của Phong. Cả hai cũng có vẻ hơi mệt. Quảthật lễ hội thành công cũng là do họ đóng góp một phần rất lớn đó chứ.
Cả hai cũng bước tới gần Băng. Cảnh tượng thật thú vị. Bốn người contrai cùng đứng tụ lại một chỗ, ở giữa là một người con gái nhỏ, dáng vẻcó phần lúng túng. Khi cùng lúc đứng trước bốn người con trai “đẹp lồnglộng” như thế. Mỗi người đều mang một nét đẹp khác nhau.

Một chút gì đó baby, vui vẻ của Triệt…
Nét đẹp dịu dàng ấm áp của Phong….
Hay một nét lãng tử, đào hoa của Vũ…
Và sự lạnh lùng, thu hút của Băng….

Không khí thật kì lạ. Không ai nói gì đúng hơn là không biết nói gì. Xuân càng bối rối hơn.
- A, mọi người đây rồi. Mãi chưa thấy ai xuống ăn sáng. Nào, mọi ngườicùng xuống thôi. – bác Kim từ đâu xuất hiện như một “vị cứu tinh” củacô, phá tan không khí kì lạ đó đi.
- Á, cháu xin lỗi. – cô lên tiếng.
- Ừ. – Băng gật đầu rồi bước đi. Theo sau là Vũ, Triệt.
Đợi mọi người đi gần hết, cô mới lững thững theo sau.
- Đi nhanh thôi. – Phong đi gần bên cô làm cô hơi giật mình.
- Dạ…sao anh chưa đi.
- Anh muốn đi cùng em không được sao? – Phong đùa.
- Dạ? Vâng, tất nhiên là được rồi. – cô khẽ cười.
Hai người bước đi song song, chậm rãi. Khung cảnh thật đẹp.
Gió thổi nhẹ, cây cối khẽ đưa theo gió, một chút hơi mát của buổi sớm hay cái mùi thoang thoảng của cỏ cây…
Hai bóng người nổi bật lên trong bức tranh đó.
Người con trai hơi mỉm cười, đôi mắt nâu của anh hướng về người con gái nhỏ kia.

Đôi mắt to, đen, tròn ấy nhìn về một hướng nào đó xa xăm, đôi môi chúmchím một nụ cười, mái tóc dài đang được buộc lên một cách gọn gàng làmcho cô càng thêm xinh xắn.
- Hôm qua, em đẹp lắm đó. – Phong nói.
- Dạ? Thật ạ? Em cảm ơn. Em cũng bình thường thôi mà. – Cô hơi ngạc nhiên.
- Đó là lời khen thật lòng đó.
- Hì, em cảm ơn mà. Nhiều người còn đẹp hơn đó chứ. – cô vội nói.
- Ngốc ạ, đôi khi cũng nên chấp nhận lời khen của người khác chứ. – Phong khẽ cốc đầu cô một cái.
- Dạ. – cô khẽ cúi đầu.
- À, hôm nay em muốn đi chơi không? Coi như là phần thưởng của việc em hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình?
- Dạ?
- Chẳng phải lễ hội vừa rồi em đã làm rất tốt sao?
- Nhưng…
- Ăn sáng xong chúng ta sẽ đi nhé. Giờ thì xuống ăn thôi, anh đói rồi.
Vừa dứt câu, Phong kéo cô đi nhanh xuống nhà bếp trước khi cô kịp nói thêm gì.
…………………………………………………….
Mọi người đều đã ngồi yên ở vị trí của mình, Xuân đang mang nốt món cuối cho bữa sáng. Đúng là một bữa ăn thịnh soạn khiến con người ta cũngphải mong chờ.
- Cậu ngồi xuống ăn với mọi người đi. – Triệt kéo tay cô lại khi cô đang đứng gần đó.
- Hả? Không cần đâu. Tớ ăn sáng rồi. – cô vội từ chối và bối rối đẩy tay cậu ra.
- Cũng đúng đó. Em ngồi xuống ăn đi. – Phong ủng hộ.
- Không…em…
- Được rồi, ngồi xuống ăn cũng được. Dù gì, tôi cũng có việc cần nói với cô. – Băng bất ngờ nói khiến mọi người ngạc nhiên.
- Em… - Cô lúng túng.
- Nhanh lên nào. – Vũ kéo cô ngồi xuống chỗ ở ngay gần anh và Phong.
Và bữa sáng bắt đầu với một bầu không khí kì lạ. Mỗi người đều lặng lẽăn nốt phần ăn của mình. Chỉ có lâu lâu Triệt gắp cho cô một ít thức ănlàm cô bối rối, vội vàng gắp trả khiến cho bữa ăn có phần ồn ào mộtchút.
- Về phần công việc vừa rồi, cô đã làm rất tốt. – Băng lạnh lùng nói.
Xuân im lặng, khẽ ngước lên nhìn anh. Đôi mắt to tròn ấy thoáng có chút xao động.
- Đúng rồi, vừa rồi chủ tịch cũng rất hài lòng về những gì em làm đó. – Phong vui vẻ nói.
- Dạ. – cô nói nhỏ.
- Hì..hì.. – Triệt không nói gì mà chỉ cười.
- Em giỏi lắm nhá. – Vũ cũng vui vẻ chen vào, anh lấy tay vò tung mái tóc của cô làm cô trông thật buồn cười.
- Được rồi, vì thế mà chủ tịch cho phép cô về nhà trong vòng 5 ngày sắp tới. – Băng bình thản nói.
Lời nói nhẹ nhàng đó nhưng không hề nhẹ nhàng chút nào. Đó là một tin rất rất vui đối với cô ấy chứ.
- Thật chứ ạ? – cô hỏi lại.
- Tất nhiên. Chúng ta sẽ đi trong vòng vài tiếng nữa nên cô đi chuẩn bị đi. – Băng trả lời.
- Vài tiếng nữa? Như thế không phải là quá gấp sao? – Phong khó chịu.
- Tất nhiên. Nhưng vì trong vài tiếng nữa, tớ cũng sẽ đi nên như thế chẳng phải là tiện đường sao. – Băng đáp lại ngay.
- Đi? Đi đâu chứ? Em ấy có thể về sau cũng được. – Phong bắt đầu thấy bực.
- Về sau? Chẳng phải đi bây giờ vẫn tốt hơn sao? Tiết kiệm thời gian và công sức.
- Cậu…Tớ có thể đưa em ấy về cũng được.
- Hừm…cậu đùa à? Trong một tuần sắp tới cả cậu, Vũ và Triệt đều có việcbận sao? Chủ tịch muốn gặp các cậu. – Băng vẫn lạnh lùng như vậy.
- Thế còn cậu? Chẳng lẽ cậu không cần gặp sao?
- Tất nhiên. Cậu đừng lo. Tớ đã gặp ông trước rồi và chính ông cũng đồng ý như thế?
- Cậu…
- không sao đâu? Em sẽ đi chuẩn bị. Các anh không cần phải lo lắng thếđâu. – Xuân xen vào vì khi nhận ra được không khí căng thẳng giữa haingười đó.
- Đúng. Cô đi nhanh lên. – Băng đồng ý rồi kéo ghế đứng dậy bỏ đi luôn.

Bóng của Băng vừa khuất, cô cũng đứng dậy, vội dọn dẹp nhanh đống chén dãi trên bàn để còn kịp chuẩn bị đồ.
Phong nhìn cô một lần cuối. Ánh mắt có chút gì đó bực bội, giậndỗi....và tiếc nuối. Anh bỏ đi không nói không rằng thêm một câu nàokhiến cô thoáng chút bối rối. Có lẽ do cô lỡ hẹn với anh về vụ đi chơisắp tới nhưng biết sao được cô thực sự muốn về nhà mà. Thôi đành vậy,chắc chắn cô sẽ xin lỗi anh ấy sau vậy.
Vũ cũng chạy theo sau, khẽ khoác vai và an ủi người anh em của mình.

Triệt im lặng từ nãy giờ quan sát rất kĩ thái độ của Phong. Trong lòngcậu chợt bùng lên những suy nghĩ kì lạ. Không lẽ cả Phong cũng………

Không. Không thể nào? Chắc chắn là như thế hay đó chỉ do cậu đang cố dối lòng. Nhưng quả thật cậu mong điều đó không phải là sự thật.

Chương 53

Nắng chói chang chiếu xuống sân bay. Gió khẽ thổi làm bay mái tóc của người con gái đang đứng ở đó.

Trên vai là một chiếc ba lô nhỏ mà cô chỉ kịp chuẩn bị qua loa và tay trái mang theo một túi nhỏ đựng một vài cuốn sách.
- Em xin lỗi. Mặc dù đã hẹn đi chơi với anh rồi nhưng quả thật em muốnvề lắm. Anh đừng giận em mà gây mất hòa khí với anh Băng. – Xuân khẽ kéo tay Phong đi ra một góc khuất rồi nói.
- Hả? Không, không có gì. Là lỗi của anh. Em đừng suy nghĩ nhiều nhưthế. – Phong hơi giật mình. Anh chợt nhớ lại việc sáng nay. Có lẽ anhcũng hơi quá thật.
- Nhưng mà…
- Ngốc ạ. Em muốn về nhà là đúng rồi. Đừng áy náy. – anh an ủi.
- Vâng. – cô đáp nhưng lòng vẫn thấy áy náy.
- Thôi đừng ló. Em đi đi, Băng đang đợi kìa. Gửi lời hỏi thăm của anhtới gia đình em. Còn về chuyến đi chơi đó thì anh sẽ bắt đền em sau đó. – Phong đẩy cô về phía máy bay rồi nhìn cô bước vào.

Trước khi vào cô còn kịp vẫy tay chào Phong, Vũ và Triệt nữa. Thật không ngờ họ ra tiễn cô nữa. Ôi, cảm động quá mà.
……………………………………
- Haiz…sao rồi, em ấy nói gì nào? – Vũ khoác vai ra vẻ dò xét.
- Không có gì, đồ nhiều chuyện. – Phong khẽ cười rồi đẩy Vũ ra.
- Ơ hay, hỏi một chút thôi mà.
- Không có gì cả, Đừng thắc mắc.
- Ghê thật. Giấu nữa cơ đấy.
- Ừ, cứ cho là vậy đi. Về thôi.
Phong nói gọn lõn rồi bước nhanh về phía chiếc xe BMW đang đợi ở ngoài kia. Vũ chạy theo sau. Chỉ có Triệt là đi rất chậm.
Không hiểu sao, trong lòng cậu lại có một nỗi lo nào đó đang dần hiệnhữu. Vì sao chứ? Khó hiểu quá. Cảm giác như sợ đánh mất cái gì đó. Càngnghĩ càng khó chịu.
Khẽ lắc đầu để xua đi những ý nghĩ viễn vông đó. Đúng rồi, cậu đã hứa với Xuân là sẽ cười nhiều hơn mà.

………………………………………………...

Ngồi yên vị trên chiếc ghế cạnh Băng mà lòng cô chợt thấy hồi hộp. Không biết đó là do cô sắp được về nhà hay là vì lí do gì khác. Nhưng quảthật là rất vui.
- Khi xuống máy bay, sẽ có người tới chở cô về. – Băng nói trong khi đang đọc một sấp giấy gì đó.
- Vâng. Thế còn anh? – cô chợt khựng lại khi nhận ra mình hỏi hơi quá đà.
Băng dừng lại và quay qua nhìn cô thật lâu. Hơi nhéo mắt một chút, đôi mắt ẩn hiện một điều gì đó bí ẩn.
- Đó không phải là việc của cô. – giọng nói lạnh lùng vang lên chậm rãi.
- Vâng. – cô xấu hổ, trả lời.
- Nhưng chúng ta sẽ còn gặp nhau. – anh nói rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến cô nghe thấy.
- Dạ? – cô ngạc nhiên hỏi.
Anh không trả lời gì mà quay mặt đi luôn, nhìn chăm chú vào tập giấy vừa rồi và vờ như không thấy cô nhưng thật ra là đang muốn tránh ánh mắt tò mò của cô. Có lẽ lúc nãy, anh nói hơi nhiều rồi.
Còn cô. Khi nghe được câu nói ấy, dường như cảm thấy có chút gì đó kìlạ. Mặc dù biết chắc chắn là sẽ gặp lại anh nhưng không hiểu sao tronglòng vẫn thoáng xao xuyến.
Mà càng không biết, cô càng thắc mắc hơi. Cô muốn hỏi nhưng lại khôngthể vì đó là điều hiểu nhiên, mà có hỏi thì hỏi cái gì chứ?
Trong lòng cô chợt thấy mâu thuẫn quá. Thật là kì lạ.
- Sao thế? – anh hơi khó chịu khi nhận ra thái độ bức bối của cô.
- Dạ…em chỉ…
- Nếu thắc mắc về câu nói lúc nãy thì nên dừng lại đi. Chẳng phải theo đúng lịch trình là cô sẽ quay trở về sau 5 ngày nữa sao?
“Ừ nhỉ” cô chợt nhận ra. Giờ thì lại thấy có chút hụt hẫng. Ngốc thật, tự dưng thắc mắc để rồi thấy mất hứng như thế này.
- Dạ. – cô khẽ trả lời. Khuôn mặt hơi xịu xuống.
Thôi đành vậy. Đi ngủ thôi.
Cô dặn lòng như thế rồi nằm dựa lưng vào thành ghế và bắt đầu nhắm mắtlại. Nhưng mà nghĩ lại thì làm sao Băng biết cô muốn hỏi gì chứ? Cô cònchưa nói mà. Thật kì lạ. Ôi, càng nghĩ càng thấy rắc rối. Thôi, đànhphải quên đi những suy nghĩ đó mới được. Có lẽ là do cô suy nghĩ quánhiều thôi.
………………………………………………..
Khẽ hé mắt ra rồi nheo lại vì cái ánh nắng đang chiếu vào mắt qua cửa sổ, Xuân cố gắng thích nghi dần với nó và từ từ mở mắt ra.
Mệt quá. Không biết cô đã ngủ bao lâu rồi. Đưa mắt qua nhìn Băng như một quán tính.
“Ồ, anh ấy đang ngủ” cô thầm nhủ.
Vội quay mặt đi như không muốn làm phiền anh nhưng rồi cô chợt khựng lại và lại len lén quay qua nhìn anh.

Đôi mắt đen nhắm khém khép lại một cách mệt mỏi. Đôi hàng mi dài cànglàm cho đôi mắt đang nhắm của anh thêm huyến bí và quyến rũ.
Anh trông thật đẹp ngay cả khi ngủ. Một nét đẹp dịu dàng, hiền lành chứkhông như nét lạnh lùng thường thấy của anh. Nó khiến lòng cô thoáng xao động.
Càng ngắm nhìn khuôn mặt đó, cô càng không muốn rời mắt khỏi. Nhìn nétmệt mỏi đang đọng trên khuôn mặt ấy làm cô thấy có chút gì đó lo lắng.

Sao thế nhỉ? Cái cảm giác trong lòng cô là gì thế?

Cô chợt giật mình khi tiếng loa thông báo của máy bay cất lên. Vội quaytrở lại thực tại, thoát khỏi dòng hồi tưởng mông lung lúc nãy.
Và cô chợt nhận ra, Băng cũng đã thức giấc. quay mặt đi vờ như khôngbiết chuyện gì đang xảy ra nhưng mà tim cô không thể nào không thoángxao động.
- Tới nơi rồi sao? – Băng hỏi.
- Dạ…vâng. – Xuân cuống quít trả lời.
- Ừm. – anh nói rồi quay mặt đi nhưng trong lòng không nén khỏi câu hỏitrước thái độ lúng túng của Xuân. Dường như anh nhận ra một điều gì đókhác thường.

Chương 54

Gió.
Nắng.
Và cái hương vị của đất quen thuộc ấy.
Dường như Xuân không thể tin được là mình đang đặt chân lên chính mình đã ở. Cảm xúc lâng lâng khó tả.
Hạnh phúc là từ duy nhất mà cô có thể nói lúc này nhưng nó vẫn chưa đủđể ta hết được cảm xúc của cô lúc này. Làm sao có thể tả được niềm vuisướng khi sắp được gặp lại bố mẹ mình chứ.
Cái cảm xúc lâng lâng ấy khiến toàn thân cô dường như run lên, bước đicũng không vững nữa nhưng cô lại muốn chạy thật nhanh về nhà nhưng đôichân lại không thể đứng vững vì hồi hộp.
- Được rồi, cô về đi. Xe tới đón rồi. – Băng đứng đằng sau cô từ nãy. Có vẻ như anh cũng hiể được một phần cảm xúc của cô lúc này.
- Vâng. – cô trả lời vội rồi leo ngay vào xe nhưng trước khi đó vẫn kịp nhìn Băng lần cuối.
Bóng chiếc xe dần khuất xa, Băng vẫn đứng im, đôi mắt dõi theo nó. Anhim lặng. Một thứ gì đó đang xảy ra trong anh. Một chút gì đó luyến tiếc, một chút gì đó chờ đợi. Tại sao thế? Từ bao giờ anh có những cảm xúc kì lạ này chứ.
Khẽ thở dài, anh quay lưng bước đi nhưng ánh mắt chợt dừng trên chiếc balo nhỏ của Xuân để quên.
Hơi lắc đầu một chút, anh cầm nó lên rồi quay lưng bước vào xe và chuẩn bị về.
……………………………………………………….
Bốn tháng. Đúng bốn tháng rồi kể từ khi cô xa nhà. Mọi thứ vẫn thế. Cảnh vật vẫn thế. Chỉ khác là nếu như cách đây bốn tháng cô thấy tất cả rấtquen thuộc nhưng bây giờ đối với cô nó thật to lớn.
Làm sao không thế được chứ? Bốn tháng rồi mà. Mặc dù nó cũng không hẳn là thời gian dài.
Cạch……………
Cô đẩy cánh cổng và bước vào. Người đầu tiên cô thấy không ai khác là bố mẹ cô. Họ đã đợi cô.
Thời gian như ngưng đọng. Tim cô muốn nhảy cẫng lên. Hít một hơi thật sâu. Cô chạy thật nhanh tới ôm chầm họ.
Ướt…khóe mắt cô chợt ướt.

Sao thế? Đáng ra cô phải cười chứ? Nhưng không thể? Cảm xúc suốt bốntháng qua bỗng tuôn trào. Cô đã rất dũng cảm khi chịu được sự “ghẻ lạnh” của đám con nhà giàu kia, kìm nén nỗi nhớ nhà, nhơ bố mẹ, nhớ mọi người và giờ là lúc tất cả bùng ra.
Cô chợt thấy mình yếu đuối nhỉ? Chỉ mới xa có bốn tháng thôi mà. Chẳngphải rồi sau này cô cũng sẽ xa họ sao? Chẳng phải bên cạnh cô vẫn cònngười luôn giúp đỡ cô sao?
Càng nghĩ cô lại càng thấy buồn cười. Biết sao được. Con người cô là thế mà.
Niềm vui cứ dâng trào không muốn dừng. Cô ước gì, khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại.
Yên bình. Ấm áp. Và hạnh phúc.
- Bố mẹ làm khổ con rồi. – giọng ba cô chợt nghẹn ngào.
Cô lắc đầu, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn ông rồi khẽ chúi đầu vào lòng ông như muốn an ủi ông.
- Không đâu ạ. Con thấy vui lắm là vì đã có thể giúp bố mẹ. – cô thì thầm.
Mẹ cô xoa mái tóc của cô thật nhẹ rồi khẽ hôn lên đó.
- Con của mẹ giỏi lắm mà.
Cô khẽ cười nhưng không nói gì.
- A, con có quà cho bố mẹ. – cô chợt nhớ.
Vội quay đi lục túi của mình và đưa cho họ một chiếc hộp. Thật ra đó là món quà mà Phong đã dần cô đi mua trước khi ra về.
- Đây là do anh Phong gửi cho ba mẹ đó. – cô mỉm cười. Đó là một chiếcáo sơ mi cho bố và một chiếc áo khoác cho mẹ. Đó là do cô chọn mặc dù là do Phong trả tiền nhưng chắc chắn cô sẽ trả lại tiền cho anh ấy sau.
- Phong? – mẹ cô hỏi.
- Dạ, đó là một trong sáu người cháu của chủ tịch. Lần này con về cùng với anh Băng nữa. – cô trả lời.
- À, họ tốt quá. Như thế bố cũng yên tâm rồi. – bố cô nói.
- À, còn nữa, cái này con mua cho chị đó. – cô quay sang tìm chiếc balonhỏ đựng món quà đó nhưng chợt nhận ra là không thấy đâu.
Cô giật mình. Vội lục tung tất cả lên để tìm nó nhưng vẫn không thấy.
- Có chuyện gì sao? – mẹ cô nhận ra có gì đó bất thường.
- Con…con…để quên chiếc balo kia ở đâu mất rồi. – cô nhăn nhó trả lời.
- Con tìm kĩ chưa? Hay là để quên ở đâu? – mẹ hỏi.
- Con…không rõ.
Cô chợt nhớ tới Băng, có lẽ anh biết là nó ở đâu nhưng giờ gọi điện chỉ vì một chiếc balo như thế có làm phiền anh quá không?
Thôi đánh liều vậy.

Cô rút chiếc điện thoại ra và tìm số của Băng. Nhìn thấy số điệm thoại đó rồi nhưng rồi lại lưỡng lự.

Calling……

Cô giật mình khi nhận ra mình lỡ ấn nút gọi rồi. Giờ phải làm sao? khẽ ghé tai vào chiếc điện thoại đó…
- Alo.
Là giọng của Băng. Không ngờ anh ấy bắt máy.
- Alo. Em là Xuân…Em xin lỗi đã làm phiền nhưng…nhưng…em muốn hỏi là…anh có thấy cái balo nhỏ của em không ạ? – cô hơi ngập ngừng.
- Tôi đang giữ nó. Nếu không có gì thì cô có thể đến lấy ở văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ. – giọng Băng có vẻ mệt mỏi.
- Vâng…em sẽ…sẽ tới. LÀm phiền anh rồi. Cảm ơn anh nhiều lắm.
- Ừm. Xin lỗi, nếu không còn việc gì thì tôi cúp máy, tôi đang bận.
- Vâng…vâng…ạ. – cô luống cuống hẳn ra.
Tít…tít…
Có vẻ như anh cúp máy thật rồi. Cô cảm thấy có chút hụt hẫng nhưng màkhông sao. Dù gì cô cũng khá quen rồi. Không lạnh lùng, không bận rộnkhông phải là Băng mà.
- Bố mẹ ơi, giờ con phải đi lấy đồ một chút nhé. – cô quay qua nói với bố mẹ.
- Nhưng con vừa về, sao không đợi ngày mai lấy? – mẹ cô lo lắng hỏi.
- Dạ thôi như thế sẽ làm phiền anh Băng lắm ạ. Thôi con chào bố mẹ nhé. – cô cúi chào bô mẹ rồi bước vào nhà thay bộ đồ lúc nãy đi bằng chiếc áothun đen, quần jean và đôi giày quen thuộc.
Chạy một mạch ra đầu hẻm và bắt chuyến xe bus sắp tới để tới văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ đó.

Chương 55

Sau hai chuyến xe bus liên tiếp, người Xuân như muốn nát ra.
Mệt mỏi, nắng, nóng làm con người ta cảm thấy khó chịu. Đi bộ thêm một đoạn nữa cô tới được nơi cần tới.

Phải nói là nó rất to và hoành tráng. Đứng ngắm nó một lúc rồi cô mới bước vào. Có lẽ vì hơi e ngại khi lần đầu tới nơi này.
Bước vào trong là đã thấy khác biệt.
Sang trọng, lịch sự và đẳng cấp. Thế mới biết tập đoàn AJ lớn như thế nào.
Cô thầm tự hào vì ít nhất bố mình cũng là nhân viên của nơi này. Để được vào đó đâu phải dễ.
Nhìn xung quanh một hồi, cô quyết định hỏi mấy chị thư kí ở đây.
- Chị ơi, em muốn gặp anh Băng thì phải đi đường nào ạ? – cô nhướn đầu lên để nói chuyện với cô thư kí qua bàn tiếp tân.
Cô thư kí đó cũng nhướn mày lên nhìn cô một cách nghi hoặc.
- Có chuyện gì sao? Em là ai? Có hẹn trước không? – cô ấy nói một tràng dài khiến cô ngỡ ngàng.
Phải hẹn mới được gặp cơ à? Ôi? Anh ấy quan trọng thế.
- Dạ, em hẹn tới lấy đồ theo lời của anh ấy. Chị giúp em gọi cho anh ấy với ạ.
- Thật sao?
Cô gật đầu lia lịa. Cô thư kí nhìn cô nghi ngờ một chút rồi cũng nhấn điện thoại gọi cho anh.
Sau một hồi trao đổi gì đó qua điện thoại, cô thư mới quay qua nói với cô.
- Được rồi, giờ em đi lên tầng 5, phòng quản lí, Băng đang ở đó.
- Da, em cảm ơn. – cô cúi chào rồi quay đi.

…………………………….

Sau hơn 15’ đi và tìm, cuối cùng cô cũng tìm được phòng đó. Nhẹ nhàng gõ cửa và chờ đợi. Không hiểu sao cô thấy hồi hộp thế nhỉ.

- Vào đi. – giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên.
Đẩy cánh cửa đó bước vô, khuôn mặt cô chợt hơi cứng lại. Cô thấy khó xử. Không ngờ được gặp anh sớm thế. Hơi mỉm cười nhìn Băng ái ngại.
- Em làm phiền anh rồi.
- Ừm. – anh khẽ gật đầu. Anh rời mắt khỏi sấp giấy trước mặt, tay tháo chiếc kính gọng đen ra nhìn cô với vẻ mệt mỏi.
Cô thì ái ngại nhìn anh không nói gì.
- Chiếc balo ở trong kia. – giọng nói đều đều vang lên, tay chỉ vào phía trong.
- Em cảm ơn. – cô vội vàng chạy nhanh vào đó và thấy nó đang ở trên bàn. Lấy nhanh rồi bước nhanh ra ngoài.

Ánh mắt chợt dừng trên khuôn mặt mệt mỏi của Băng. Không hiểu sao cô cảm thấy buồn buồn và lo lắng.
- Anh có cần em giúp gì không? – cô buột miệng nói.
Anh hơi ngạc nhiên nhìn cô. Ngẫm lại, dù gì cô cũng từng có kinh nghiệm một chút trong mấy công việc văn phòng mà.
- Vậy thì soạn hết sấp tài liệu này đi. – giọng anh bình thản.
Giờ tới lượt cô ngạc nhiên. Thật không ngờ anh ấy cũng đồng ý. Thoángchút xao động nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại và chạy nhanh về phía bànlàm việc của anh………
……………………………

Trong phòng, một người con gái đang chăm chú nhìn vào máy tính, tay liên tục gõ vào bàn phím. Hoàn toàn tập trung vào công việc.

Một người con trai cũng đang tập trung vào công việc của mình. Dáng vẻlạnh lùng ấy này dường như đã hằn lên những mệt mỏi. Anh dừng tay lại,day day hai bên thái dương của mình một chút. Khẽ liếc nhìn người congái kia. Đôi mắt đen kia như dãn ra, anh cảm thấy có chút gì đó thật yên bình.

Khuôn mặt chăm chú, ngoan ngoãn của cô khiến anh có chút gì đó quan tâm. Anh chợt nhớ tới nụ cười của cô. Nó thật ấm áp và cũng thật mạnh mẽ. Có lẽ vì nụ cười đó mà khiến không ít những người xung quanh anh “xaođộng”. Đôi khi chính anh cũng thấy cô gái này thật thú vị. Một điều gìđó rất thu hút.
- Em xong rồi ạ. – Xuân lên tiếng, khóe môi hiện lên nụ cười sung sướng.
- Ừm. – Băng khẽ gật đầu khi đón lấy tập tài liệu của cô.
Xem xét một lúc lâu. Khá tốt. Cách tóm tắt rất ngắn gọn, cụ thể và xúctích. Đó là điều anh hài lòng nhất về cô khi cô đang ở trong hội họcsinh.
- Được rồi, cô có thể về. – anh nhẹ nhàng nói.
- Vâng. – cô chợt thấy có chút gì đó luyến tiếc nhưng không nói gì màlủi thủi quay đi luôn. Cô hơi thấy tủi thân mà cũng không hiểu lí do.
Bước một mạch ra khỏi cửa rồi cứ đi đi mãi cho đến khi ngẩng đầu lên và chợt nhận ra rằng…………

Băng im lặng nhìn dáng người nhỏ bé kia bước ra khỏi phòng. Có vẻ như cô hơi giận. Anh chợt thắc mắc. Khẽ dựa lưng vào ghế, suy nghĩ mông lungvề điều gì đó rồi từ từ anh thiếp đi lúc nào không hay.
………………………

10h

Băng mở mắt ra và liếc nhanh vào chiếc đồng hồ. Anh ngủ quên được 30’rồi sao. Có lẽ hôm nay anh mệt quá rồi. Hai vai đã mỏi nhừ, đôi mắt cũng bắt đầu nhòe đi, toàn thân cũng dần mất đi sức lực.
Đứng dậy và đi ra khỏi phòng. Đã tới lúc tự thưởng cho mình một chút rồi.
Anh bước nhanh xuống lầu trước đó anh ghé qua khu canteen của công ty một chút. Ánh mắt chợt dừng trước vóc dáng quen thuộc kia.
Anh khẽ mỉm cười, trong lòng thấy có chút gì đó vui vui.
Xuân “lượn” gần hết cả khu nhà to lớn này rồi. Chỉ vì hơi “giận” Băng mà không hiểu lí do mà giờ đây cô lạc vào “xứ sở” của công việc này.
Đi đâu cũng thấy người chạy ngược chạy xuôi. Chỉ mới kịp hỏi một câuchưa “tới nơi tới chốn” đã không thấy bóng người đâu vì thế cô đành lủithủi một mình quanh khu này với hi vọng là có thể tìm được đường ra.Nhưng đó chỉ là suy nghĩ, chứ càng đi càng lạc, nhất là đối với một đứamù đường bẩm sinh như cô thì….
Càng nghĩ càng thấy chán. Chẳng lẽ lôi điện thoại ra nhờ Băng. Như thế thì ngại lắm ấy chứ.
- Vẫn chưa về sao? – một giọng nói “quen thuộc” vang lên ở sau lưng khiến cô đứng người.
Ôi, xấu hổ quá!!!
Từ từ quay đầu lại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Băng mà cô chỉ muốn trốn đi thôi. Ai ngờ lại lạc đường ngay lúc này chứ.
- Em…bị…lạc đường. – giọng cô nhỏ hết mức có thể nhưng cũng đủ để cho anh nghe rõ.
Khẽ cười một nụ cười thật “hiền lành”, anh nhìn cô một lúc, không nóigì. Không hiểu sao anh lại thấy có gì đó khá thú vị đó chứ.
- Được rồi, cùng đi nào. Tôi cũng chuẩn bị ra về. – giọng anh bình thảnnhưng thật ra là đang cố nén một nụ cười thích thú. Thật không giống anh thường ngày chút nào.
Anh bước đi chậm rãi dọc hành lang đông đúc đó, thỉnh thoảng hơi cúi đầu chào một người nào đó đang đi qua. Dáng vẻ rất đĩnh đạc. Rất lễ phépnhưng vẫn tạo ra một điều gì đó rất đặc biệt khiến người đối diện cũngphải chú ý.
Xuân cứ nghĩ vu vơ như thế vừa lẩn thẩn đi theo anh. Hơi ngại nhưng quảthật rất vui. Cô chợt thấy ngưỡng mộ anh nhiều lắm. Đi bên anh, cô chợtthấy “tự hào” một chút.
Ôi, thật khó hiểu. Tại sao càng ngày cô càng lạ thể? Cảm xúc của cô cứ liên tục thay đổi, nhất là khi ở trước mắt Băng?
- Được rồi, tới cổng rồi. – giọng Băng nhẹ nhàng.
- Vâng, em cảm ơn. – Xuân cúi đầu nói lí nhí, trong lòng chợt thấy có chút gì đó tiếc nuối.
Cô hơi ngẩng đầu nhìn anh lần cuối trước khi ra về.
- cảm ơn vì hôm nay. – anh bình thản nói tiếp.
Cô chợt thấy ngạc nhiên. Sao hôm nay anh dịu dàng thế? Cứ thế này thì cô sẽ…
Vội lắc đầu thật mạnh để xua đi suy nghĩ “viển vông” của mình rồi chàotạm biệt anh nhưng ánh mắt của cô chợt bị thu hút bởi một bóng người mặc áo đen lấp ló nào đó đằng xa mà nếu cô không nhìn nhầm thì người đóđang nhìn về phía của cô và Băng.
- Anh Băng, em nhầm hay là đúng khi thấy cái bóng đen đen kia cứ nhìn về phía này? Hình như còn chụp ảnh gì nữa cơ. – cô nói một cách nghi ngờ.
Anh ngoái đầu nhìn về phía mà cô nói. Một bóng đen nào đó nhanh chóngtrốn nhanh khỏi tầm nhìn đó, hòa vào dòng người đi ngược lại phía anh.Nhưng anh vẫn thấy chứ. Cái cửa kính to đùng ở bên kia đường đã cho anhthấy được “diện mạo” của kẻ theo dõi.
Khẽ nhếch mép lên cười. Theo dõi sao? Thật là buồn cười, không hiểu cáingười đó nghĩ gì chứ? Anh nhận ra hắn chứ. Cái vóc dáng đó anh đã bắtgặp nhiều lần rồi, mỗi lần hắn đi với chủ của hắn. Đã thế lại còn lồ lộra cái huy hiệu đó. Lộ liễu quá.
Ánh mắt của anh lóe lên một tia thích thú.
- Đi nào. – Giọng nói của anh thật nhẹ, đôi môi khẽ nở một nụ cười thích thú.
Anh cầm tay cô chạy thật nhanh theo đường ngược lại. Anh ghét cái cảm giác bị người khác soi mói kiểu đó.
Xuân không hiểu gì khi bị anh kéo tuột đi. Cô nhìn anh ngạc nhiên, không nói gì, vì lúc này cô lại thích cái cảm giác đó.

Hơi ấm từ bàn tay của anh chợt khiến cô thấy khó tả. Ngại ngùng, thích thú, an toàn.
Cả hai cùng chạy thật xa, ngược lại với tên theo dõi kia. Khi hắn nhậnra thì đã quá muộn. Vội vàng leo lên chiếc xe mô tô gần đó và phóng theo hai cái dáng người đó.

Chương 56

Con đường trưa nắng đến cháy người.
Hơi nóng khiến con người cảm thấy khó chịu.
Từ đâu đó, hai dáng người chay nhanh vào một con hẻm nhỏ gần đó, trốn đi sự theo đuổi của chiếc xe mô tô màu đen kia.

Người con trai kia dựa lưng vào tường, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở. Khẽ đưa mắt nhìn sang người con gái cạnh mình. Không hiểu sao lúc nãyanh lôi cả cô cùng chạy theo mình.
Vóc dáng nhỏ bé đó ngồi sụp xuống đất, thở hắt ra một cách mệt nhọc. Sau mấy tiếng ngồi máy bay, người đã mệt, chưa kịp nghỉ mà đã chạy liên tục như thế này khiến cô muốn gục ngã.
- Xin lỗi đã kéo theo cô. – anh thấy hơi áy náy.
- Dạ? Không có gì. Lâu lâu, chạy một chút cũng không sao đâu ạ. – cô mỉm cười lắc đầu, mặc dù đang rất rất mệt.
- Ừm, tôi sẽ gọi người tới đón.
Anh hơi gật đầu rồi đút tay vào túi để lấy điện thoại nhưng chợt nhận ra là không có. Hơi nhíu mày lại, anh quay quá nhìn cô một cách bực mình.
- Có chuyện gì ạ? – cô hỏi.
- Hình như tôi quên điện thoại ở chỗ công ty rồi. – anh thấy khó chịu. Chưa bao giờ anh đãng trí tới như vậy.
- A. – cô hơi nhận ra.
- Tôi có thể mượn điện thoại của cô không?
- À vâng…
Cô vội cúi xuống lục túi nhưng chợt khựng lại vì chợt nhớ ra là cô đã “quăng” nó ở nhà trước khi đi tới đây.
- Em…em…quên rồi. – cô ấp úng nói. Tự dưng thấy xấu hổ kinh khủng.
Anh nhướn mày lên nhìn cô. Đã khó chịu nay lại càng khó chịu hơn nhất là trong cái nóng kinh khủng ở đây. Nhưng cái này đâu phải lỗi tại cô nênanh đâu có lí do gì để trách cô chứ.
Anh không nói gì chỉ quay đi suy nghĩ một điều gì đó. Anh bước ra khỏi con hẻm, cô cũng nhanh chóng chạy theo.
Vừa bước ra khỏi con hẻm, anh khẽ nheo mắt, cả Xuân cũng thế. Họ không biết là mình đang ở đâu. Lại lạc đường rồi.
- Cô biết đường về chứ. – anh quay qua nhìn cô.
Liếc nhìn anh một cái rồi ái ngại lắc đầu.
Anh khẽ thở dài một chút rồi đi dọc theo con đường lúc nãy. Hi vọng có thể nhận ra được con đường cũ lúc nãy đã đi.

Nhìn theo dáng người của Băng bước đi lững thững. Có vẻ như anh đã mệtlăm rồi, không hiểu sao cô lại thấy chạnh lòng. Đôi mắt cô chợt lóe sáng hay là…

Cô chạy vội theo anh, khẽ kéo tay áo của anh lại. Anh quay qua nhìn cô không nói gì?
- Nếu anh không phiền thì có thể tới nhà em…cũng được. – cô chợt thấy xấu hổ.
Chẳng lẽ trời nắng quá làm đầu óc của cô có “vấn đề” nhỉ.
- A, ý em là, có thể tới nhà em dùng điện thoại để gọi…  cô vội giải thích.
- Được thôi. – anh khẽ gật đầu.
Cô giật mình nhìn anh như không tin vào tai mình. Cô tưởng anh sẽ từ chôi chứ.
- Thật ạ? – cô hỏi lại.
Anh khẽ gật đầu nhìn cô. Anh chợt nhận ra là có vẻ như chuyện đó có vẻnhư rất bất ngờ với cô. Mà cũng phải, chính anh cũng không hiểu tại sao.
- Nhưng…chúng ta phải đi xe bus đó. Nhà em khá xa ở đây. – cô vội nói.
- Ừm.
- Em sợ anh mệt thôi. – cô lưỡng lự.
- Tôi yếu tới thế sao? – anh chặc lưỡi.
- Không, tất nhiên là không rồi.

Cô lắc đầu rồi rồi vội quay mặt đi trước. Băng lặng lẽ theo sau. Đôi mặt đen của anh lượt nhanh qua con đường đông đúc đó rồi dừng ở người congái đang đi trước mặt anh. Anh chợt thấy có chút gì đó thay đổi tronganh. Một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ.
Xuân bước vội đi ra bến xe bus gần đó. Không hiểu sao cô thấy vui vuinhưng cũng hồi hộp. Có lẽ vì lần đầu tiên có một người con trai tới nhàcô, đã thế còn là một người không hề “đơn giản” chút nào. Nhưng ngẫmlại, cũng không hẳn anh là người đầu tiên. Hoàng – bạn cô cũng từng tớirồi mà nhưng sao lần này cô lại thấy run thế.

Cả hai cùng đứng đợi ở trạm xe bus được 15 phút rồi nhưng vẫn chưa thấy “dấu hiệu” xuất hiện của chiếc xe bus.

Băng bắt đầu thấy khó chịu khi cứ phải đứng chờ  một việc mà từ trướctới giờ, anh chưa bao giờ làm. Đã thế thỉnh thoảng có những người đingang qua không kìm nổi trước “ánh hào quang” của anh cũng phải đua nhau ngoái nhìn.

Xuân cũng thông cảm cho họ, làm sao có kìm nén trước nét thu hút vốn cócủa Băng chứ nhưng càng lúc họ càng nhìn chằm chằm thì lại khác. Điều đó khiến anh bực mình thì lại khác. Cô chợt thấy mình có lỗi khi khiến anh như thế này.
Đang đúng lúc ngó ngang, ngó dọc, cô chợt thấy chiếc xe bus màu xanh quen thuộc đi từ xa.
“Phù” – cuối cùng cũng có thể thoát khỏi đây, tránh ánh mắt tò mò của nhiều người.
- Xe bus tới rồi kìa. – cô khẽ reo.

Ánh mắt của Băng nhìn theo hướng mà cô chỉ, đôi mắt dần dần dãn ra.
Cô vẫy tay và chiếc xe đến gần nhưng một vấn đề khác lại đặt ra. Chiếcxe này cực đông. Mọi người đã phải chen chúc nhau trên xe. Cô thì khôngsao, chỉ sợ Băng…
Cô liếc nhìn anh ái ngại khi cánh cửa xe bus mở ra. Anh cũng khẽ nhăn mặt.
- Này, có đi không? Trễ hết giờ rồi. – chú lơ xe bực bội nhìn hai người.
- Cháu…  cô ấp úng không biết nói gì…
- Được rồi, đi thôi. – Băng bước nhanh lên xe và cô cũng “lật đật” chạy theo sau.

Trên xe, hai người đứng sát nhau, cô đứng quay lưng lại, không dám nhìnanh. Cảm giác tội lỗi dâng trào. Mời người khác tới nhà mà lại để họchịu khổ thế này thì thật là áy náy.

Két……………

Chiếc xe bus bất chợt phanh lại, làm cô theo đà ngã ra đằng sau mà không kịp nắm lấy chỗ vịn.
Trong lúc hốt hoảng nhất, một cánh tay nào đó nhẹ nhàng đưa ra đỡ cô lại.
- Lên nhanh nào, nhanh lên. – tiếng chú lơ xe hét.
Rồi một nhóm người khác lại chen lên đẩy cô về phía sau, càng sát với “chủ nhân” của cánh tay kia.
“A” – cô khẽ kêu lên khi bị đẩy xoay người thô bạo bởi một người kháchmời lên nhưng lại một lần nữa cô lại được “cánh tay” kia giữ chặt.
Khẽ ngước nhìn, cô hơi giật mình khi nhận ra đôi mắt đen sâu của Băng.

Mọi người càng xô đẩy khiến cô càng bị đẩy lùi ra sau, khoảng cách giữaanh và cô càng gần hơn. Anh bất ngờ kéo cô sát lại gần mình để tránhnhóm người đang chen vào kia.
Cô giật mình, bối rối. Gần như cô đang ôm anh. Ôi, sao cô cảm thấy lungtúng thế. Nhịp thở bắt đầu rối loạn. Toàn than cứng đờ, không dám nhúcnhích.

Ôi, tim của cô.
Nó cứ đập loạn xạ lên. Sao thế chứ. Cô cảm thấy bực mình khi không thểđiều khiển được nó. Làm ơn dừng lại đi, cứ như thế này thì…
Không khí ngột ngạt.
Sự im lặng đến khó chịu.
Mỗi người trong nhà của Xuân đều đang hết sức căng thẳng khi người đangngồi trước mặt họ là Băng – cháu của chú tịch tập đoàn AJ.
Cô chợt thấy kì lạ. Chỉ là tới nhà một chút thôi mà. Bố mẹ đâu cần trịnh trọng như thế. Cứ như là cô đang dẫn bạn trai về không bằng ấy.
Cô chợt ngớ người trước suy nghĩ “vẩn vơ” đó, vội lắc đầu thật nhanh để xua đi suy nghĩ đó và quay trở lại thực tại.

Trái ngược với họ, Băng tỏ ra hết sức bình thản. Anh ngước lên nhìn thẳng vào bố mẹ của Xuân khiến họ chợt bối rối.
- Làm phiền cả nhà rồi. – Băng nhẹ nhàng nói.
- Ồ…tất nhiên là không rồi…Chúng ta rất vui khi cháu đến. – bô cô chợt thấy lung túng.
- Cháu đến, quả là rất vui. Cảm ơn cháu thời gian qua đã giúp em nhiều lắm. – mẹ cô nói đỡ.
Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy thật đẹp.
- Tất cả là do em ấy cả. Cháu không làm gì cả. – anh đáp.
- Cháu thật khiêm tốn. – bố cô nói.
- Dù gì cũng tới rồi…hay là cháu ở đây chơi một ngày luôn. – mẹ cô vội nói.
Câu nói đó khiến Xuân giật mình. Sao bố mẹ cô tự nhiên thế chứ. Chắc chắn anh ấy không đồng ý rồi.
- Bố mẹ đừng làm khó anh ấy. – cô vội xen vào.
Anh nhìn cô đang đứng trong góc từ nãy giờ. Ánh mắt của anh chợt bắt gặp ánh mắt bối rối của cô, khóe mắt dường như hơi ẩn hiện một nụ cười nàođó.
- Vâng, lại làm phiền mọi người rồi. – anh khẽ cười.
- Ồ, thế thì tốt quá rồi. – cả bố mẹ cô chợt cảm thấy nhẹ nhõm.

Họ bắt đầu quí mến người con trai đang ở trước mặt họ. Bề ngoài có vẻ khó gần nhưng thật ra lại rất tốt.
Còn Xuân, cô lại được dịp ngạc nhiên lần nữa. Thật không ngờ,trong mộtngày không những anh đồng ý tới nhà cô mà còn đồng ý ở lại đó nữa.
Nhưng điều đó lại làm cô thấy vui vui. Cô chợt nhớ lại lần đầu gặp anh.Có vẻ như anh đã mở lòng một chút với cô hoặc là chỉ là do cô nghĩ.

……………………………………………

Gió thổi mang theo một hương vị gì đó của đất.
Không gian thật yên bình, chỉ vang vọng đâu đó là tiếng xào xạc của cỏ cây.
Bầu trời cũng thật đẹp, ánh trăng từ từ chiếu xuống con đường.
Một dáng người con trai đang đứng dựa vào lan can, đôi mắt đen ấy đang nhìn về một hướng nào đó xa xăm.
Mọi thứ thật khác biệt nhưng anh lại thấy rất thoải mái. Ở đây, con người thật chân thật.
Anh khẽ bật cười khi nhớ lại cái cảnh gia đình đó trong bữa cơm. Ồn ào,náo nhiệt nhưng ấm cúng. Nó làm anh nhớ, khoảng thời gian mà gia đìnhanh cùng ăn cơm. Có lẽ là rất lâu rồi.

- Anh uống không? – Xuân bước tới gần lan can, đưa cho anh một ly ca cao nóng, và giữ một ly cho mình.
Cô đứng cạnh anh không nói gì, nhâm nhi tách ca cao đó, tận hưởng cái vị đăng đắng, ngòn ngọt của nó. Băng cũng thế.
Hai người đứng đó, rất lâu. Không ai nói gì. Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một cảm xúc.
- Em cảm ơn. – cô quyết định lên tiếng trước.
Anh hơi nhíu mày, nhìn cô không nói gì. Cô mỉm cười nhìn lại anh.
- Cảm ơn anh về tất cả. Anh đã cho gia đình em một cảm giác thật gần gũi. – cô nói.
- ………. – anh vẫn im lặng.
- Và những gì anh đã giúp em trong thời gian qua. – cô nói tiếp.
- Những điều đó, đều là do cô làm. – anh bình thản nói.
- Hì..hì..thế sao nhưng em lại không nghĩ vậy.
- ……..
- Em thật ngưỡng mộ anh đó.
- Tại sao?
- Em cũng không rõ. – cô mỉm cười va không nói gì thêm.
Anh cũng không hỏi. Cả hai cứ đứng im lặng, cùng nhìn vào bầu trời đầysao kia, cùng ngắm ánh trắng kia và cũng chìm đắm trong suy nghĩ của mỗi người.
- Cũng khuya rồi, em về trước. Bố em bảo mang cho anh bộ pyjama kia. Nếu như anh muốn thì có thể thay. Ngủ ngon nhé. Nếu cần thì gọi em, phòngem cũng gần đây thôi, cách phòng này một phòng đó.– cô mỉm cười rồi bước nhanh ra khỏi phòng, Băng cũng không nói gì mà chỉ nhìn theo cho tớikhi cái dáng người ấy khuất đi.

………………………..

Triệt đang ngồi trước màn hình máy tính. Cậu cảm thấy bồn chồn, khóchịu. Xuân chỉ mới đi một ngay thôi mà sao cậu đã thấy bức bối thế. Ướcgì, giờ cậu có thể nhìn thấy cô. Hình ảnh của cô cứ tràn ngập trong đầu.
Ánh mặt cậu chợt lóe lên như nhớ ra một điều gì đó. À đúng rồi, chẳngphải cậu còn giữ mấy tấm lúc trước đi Nhật sao. Vội lục tìm thật nhanhchiếc máy ảnh rồi cắm thẻ nhớ vào máy tính. Copy nhanh toàn bộ tệp ảnhđó vào ổ đĩa D. Hình ảnh của cô ấy bắt đầu hiện lên một cách rõ rànghơn.
Cậu nhìn thật lâu, nhìn nụ cười ấy. Lòng chợt thấy ấm áp hơn một chút.
- Anh không làm phiền chứ? – Phong đẩy cửa bước vào.
- Vâng. – Triệt chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ kia.
- Có vẻ như đang bận nhỉ? – Phong cười.
- Không đâu, chỉ là xem một chút ảnh thôi mà. – cậu thú thật.
- Ảnh?
- Vâng. – cậu cười.
Phong bước tới gần, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút bởi nụ cười đó, đôimắt trong veo đó của người con gái. Mái tóc dài buộc gọn gang làm rõvầng trán cao, đôi môi, nở nụ cười thật tươi, xung quanh là một vài chúnai.
Anh bất giác mỉm cười.
- Ảnh đẹp nhỉ. – anh nhận xét.
- Cảm ơn anh. – Triệt gật đầu.
- Em ấy quả thật rất dễ thương đúng không? – Phong hỏi vu vơ.
- Vâng, tất nhiên rồi. – cậu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời.
- Ừm… - Phong đáp nhưng mắt vẫn không rời khỏi bức hình ấy.
Triệt cũng nhận ra điều đó. Cậu chợt thấy có chút gì đó khang khác trong cách cư xử cửa Phong. Mặc dù anh rất tốt nhưng cách anh đối xử với Xuân rất đặc biệt. Không lẽ…

Vội lắc đầu để xua đi dòng suy nghĩ đó, cậu cảm thấy có chút gì đó khó chịu.
- Em không phiền nếu như gửi cho anh mấy bức ảnh này chứ? – Phong hỏi.
- Vâng, tất nhiên rồi. – Triệt trả lời đôi chút lưỡng lự.

…………………………………..

Trong một căn phòng sang trọng, một người đàn ông đang đặt lên bàn mộtsấp ảnh khá mới, hơi cúi về phía chiếc ghế đang quay lưng lại với mình.
- Đây là một số thong tin chúng tôi mới tìm thấy.
Một cánh tay đưa ra, với lấy những tấm ảnh kia.
Những tấm đó chụp một cặp nam nữ. Bức đầu là cảnh hai người đó đi cùng nhau, tâm tiếp theo là hai người đó cùng ngồi với nhau….
Một loạt tấm hình sau đều chụp cảnh hai người đo đi cùng nhau.
- Ngoài ra, còn một số thông tin khác nữa. – người đàn ông đó lại lôi ra một tập hình.
Và đương nhiên vẫn là ảnh của hai người kia. Trong tất cả bức ảnh đó, đều là cảnh hai người đó ở gần nhau.
Một người con trai với nét đẹp lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng lại rất nổi bật
Người con gái kia là một nét đẹp dịu dàng, rất dễ thương. Không quá rựcrỡ nhưng cũng không quá mờ nhạt. Một nét đẹp rất thu hút.
Quả thật họ rất đẹp đôi nhưng người kia lại không nghĩ thế.
Khẽ chau mày tỏ vẻ căm ghét. Đôi mắt kia lộ rõ sự ghen tức, một ánh nhìn độc ác, ném về phía người con gái kia.
- Hừ…chuẩn bị máy bay đi. Ngày mai ta muốn về ngày lập tức. – giọng nói cay độc vang lên một cách đầy tức giận.
- Vâng, tôi sẽ đi làm ngay. – người đàn ông kia cúi chào rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Trong căn phòng đó, chỉ còn tràn ngập sự ghen tức của con người kia. Ánh mắt độc ác quét lên những bức ảnh đó lần cuối rồi xé toạc nó ra mộtcách thô bạo.
- Đừng vui mừng quá sớm. Hãy đợi đấy.

Chương 57

- Em chào anh. – Xuân nói khi Băng bắt dầu mở cánh cửa của chiếc xe BMW ra.
- Ừm. – anh nhìn cô lãnh đạm, hơi gật đầu một chút.
Cả hai chợt rơi vào một khoảng im lặng nào đó. Băng đứng đó một lúc, chần chừ chưa bước vào, dường như anh còn điều gì muốn nói.

Xuân cũng lưỡng lự. Cô thấy có chút gì đó luyến tiếc.
- Được rồi, tôi đi đây. Chủ nhật tuần này, nhớ đến sân bay trước 9h. – anh dặn dò.
- Vâng. – cô gật đầu.

Anh liếc nhìn cô lần cuối rồi bước nhanh vào chiếc xa đang đợi. Còn cô thì vẫn còn đứng đó. Cảm giác tiếc nuối này là sao vậy.
Khẽ lắc đầu một lúc rồi quay lưng bước vào nhưng…
Chiếc xe BMW đen đi nhanh ra khỏi con đường nhỏ đó và hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài kia.
Cùng lúc đó, một chiếc Ford cũng đi ngang qua. Ánh mắt chợt thu hút bởimột người con trai nào đó trong chiếc xe đó. Và người con trai đó cũngnhìn thấy Băng. Và họ nhận ra nhau.
Hai chiếc xe đi ngược đường nhau một cách lạnh lùng.

Xuân khựng lại ngay sau khi quay lưng bước lại. Một chiếc xe Ford dừnglại ngay trước nhà cô. Hơi ngoái đầu lại nhìn nó tò mò. Cô giật mình khi nhận ra người con trai vừa bước ra từ đó.
Chiếc áo thun đen, quần kaki nâu là nổi bật dáng người cao ráo đó. Máitóc bồng bềnh, đôi mắt nâu ấy và nụ cười ấm áp quen thuộc đó – không aikhác chính là Phong.
Cô vô cùng ngạc nhiên, thật không thể ngờ là có thể gặn anh ở đây. Nếucô nhớ không nhầm thì hôm nay anh còn phải đi gặp chủ tịch – ông nội của anh ấy nhưng mà…
- Anh…anh…Phong…  cô ấp úng.
- Sao thế? Không vui sao? – Phong bước tới gần, hơi cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của cô.
Không hiểu sao nó làm anh thấy rất thú vị.
- Không…em chỉ ngạc nhiên quá thôi. Không phải hôm nay anh có việc bận sao? – cô trấn tĩnh lại rồi nhìn anh hỏi.
- À, anh đã làm xong rồi. Lo cho anh sao? – Phong mỉm cười, xoa đầu cô.
- Dạ…em chỉ… – cô bối rối.
- Không thích sao?
- Không, tất nhiên là không rồi ạ. Em rất vui ấy chứ. Thật không ngờ làđược gặp anh ngay ở nhà em. – cô cười tươi roi rói nhìn anh.
- Ừm…cũng vui mà.
- Dạ.
- Không mời anh vào nhà sao? – anh trách.
- A. Đúng rồi, anh vào nhà chơi nhé. – cô sực nhớ nên vội dẫn anh vào nhà.
Cô thấy vừa lạ vừa vui. Thật không ngờ được gặp Phong ở đây nhưng khônghiểu sao lại trùng hợp thế nhỉ. Trong vòng hai ngày mà hai “cậu chủ” của cô cùng tới nhà mình chứ.
Hừm…kệ, điều đó không quan trọng lắm đâu nhỉ?
- Con chào bô, con chào mẹ. Có anh Phong, tới chơi ạ. – cô gọi vói vào ngay khi vừa bước vào nhà.
Điều đó khiến Phong bật cười. Nó thật tự nhiên. Từ trước tới giời anhchưa bao giờ nói như thế với bố mẹ mình mà cũng chưa thấy ai nói nhưthế. Nhưng anh thấy nó hay hay và thú vị đó chứ. Nó mang lại một cảmgiác gì đó thật gần gũi, ấm áp.
- Phong nào thế con? – mẹ cô từ trong bếp bước ra
Bà chợt khựng lại khi nhìn thấy người con trai đi đằng sau mình. Nét mặt hiền lành và nụ cười than thiện ấy khiến bà bất giác có cảm tình.
- Ai tới nhà hả con? – bố Xuân từ trên lầu bước xuống cũng khựng người khi nhìn thấy Phong.
- Cháu chào hai bác. – Phong lễ phép cúi chào.
Bố mẹ của cô thoáng bối rối và Xuân nhận ra điều đó.
- Anh Phong là em họ của anh Băng và cũng là một trong sáu người cháu của chủ tịch đó ạ. – cô giải thích.
- À – bố mẹ cô khẽ gật đầu nhưng khi biết điều đó họ càng lúng túng hơn. Trong hai ngày mà đã có hai người cháu của chủ tịch đến nhà rồi. Khôngbiết là vô tình hay cố ý đây.
- Làm phiền mọi người vào buổi sang như thế này thật ngại quá. – anh thú thật.
- Ồ, không sao đâu. Thật vui khi được gặ cháu. Vào nhà đi nào, sao lạiđứng đó thế. Xuân dẫn bạn vào đi con. – bô của cô vội nói.
- Đúng rồi, cháu ăn sang chưa? Hay là cùng ăn với gia đình của cô nhé. – mẹ của cô nói thêm.
- Như thế thì lại làm phiền mọi người rồi. – Phong ái ngại.
Nhìn dáng vẻ đó của anh không hiểu sao cô lại thấy buồn cười đó chứ.
- Thôi nào, ăn sáng với nhà em đi. – cô mỉm cười rồi dắt anh vào ngay nhà bếp.

Bữa sang hôm nay của nhà cô diễn ra có phần gượng gạo. Có lẽ là do sựxuất hiện đường đột của Phong. Mặc dù anh rất than thiện nhưng với địavị là cháu ruột của một tập đoàn lớn khiến bố mẹ cô có phần e ngại. Vàdường như Phong cũng nhận ra điều đó.
- Cảm ơn, bữa sáng rất ngon. – Phong cố gắng gợi chuyện.
- Thật sao? Bác cứ lo là không hợp khẩu vị chứ. – mẹ của cô khẽ cười.
- Không đâu ạ.
- Hì..hì… mẹ em nấu mgon mà. – Xuân xen vô vì muốn giúp anh.
- Ừm, đúng rồi. – Phong mỉm cười đồng tình.
- Cảm ơn cháu. – mẹ cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Dần dần, với sự giúp đỡ của Xuân, Phong nhanh chóng lấy được thiện cảm của cả nhà cô dễ dàng.
Cùng là cháu của chủ tịch, cùng là họ hang nhưng Băng và Phong quả thậtrất khác nhau. Băng có cách lấy lòng người khác rất đặc biệt. Không quákiêu kì nhưng vẫn có một khiến người khác tôn trọng của mình. Phong thìkhác, anh tạo cho người đối diện một cảm giác dễ chịu và thân thiện.Nhưng dù gì cả hai đều rất giỏi. Điều đó không có nghĩa là nhưng ngườicòn lại không giỏi. Vũ, Triệt đều là những người “khá” thu hút đó chứ.
- Hôm nay, nếu không phiền cháu có thể đưa em đi chơi được không ạ? Lầnđầu tới đây nên cũng không thực sự hiểu rõ nơi này lắm. – Phong mỉm cười nói tỉnh rụi nhưng lại làm cho cả nhà cô giật mình.
- Cái…này… - bố cô ấp úng.
- Không sao đâu ạ. Chỉ là đi dạo vài vòng thôi ạ. Với lại, lát nữa cũng có khác đến mà ạ. – Phong nói bí ẩn.
- Khách? Ai đến nữa ạ? – Cô hỏi.
- Không có gì đặc biệt đâu. – anh mỉm cười.
- Nhưng mà…
- Không sao. Nếu em không đồng ý thì thôi vậy. – Phong nói với giọng có đôi chút buồn bực.
Nhìn anh như thế, cô tự thấy mình có lỗi. Anh đã cất công tới đây thămmình rồi mà mình lại bỏ anh ấy, để anh ấy đi một mình thì có đôi chút có lỗi, hơn nữa lúc trước cô cũng từng hứa đi chơi với anh một lần rồinhưng mà chưa thực hiện được.
- Nếu con không bận thì có thể đi cùng anh ấy, coi như là đi dạo phố. Xa nhà đã lâu rồi chắc con cũng muốn đi xem lại nó chứ. – bố cô bình tĩnhnói.
- Vậy cũng được. – cô suy nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.
- Cảm ơn em. – anh mỉm cười.
Khu vui chơi hôm nay có vẻ không đông lắm. Cũng phải, hôm nay mới là thứ hai đầu tuần. Mọi người đều có côngviệc của họ chứ. Nhưng như thế lại hay, Xuân cũng không thích những nơiồn ào lắm.

Cô vui vẻ bước nhanh vào đó, theo sau là dáng người chậm rãi của Phong.Khuôn mặt ẩn hiện nụ cười hài lòng, mái tóc nhè nhẹ bay theo gió làm đôi mắt của anh trở nên có phần mơ màng.

Anh thật nổi bật.
Đó là điều mà ai cũng phải công nhận. Chỉ ngay khi vừa bước xuống xe,anh cũng đã nhận được sự thu hút của nhiều người rồi. Và cũng nhận rađiều đó, nên Xuân rất thích thú quan sát mọi người xung quanh nhất làkhi họ nhìn anh.

Khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc dài được buộc gọn gang, đôi môi khẽ ẩn hiệnmột nụ cười. Trông cô thật đáng yêu nhưng nụ cười “đầy ẩn ý” của cô lạicàng khiến anh tò mò hơn nữa.
- Em cười gì đấy. – Phong nheo mắt nhìn cô.
- Không…có gì đâu ạ. – cô vội lắc đầu nhưng vẫn còn tủm tỉm.
- Này, cười gì đó. – anh khẽ cốc đầu cô một cái rõ đau.
- Đâu có, em đâu có cười gì anh đâu. – cô biện mình.
- Hừm, nói thế chứng tỏ là có rồi. – Anh lại cốc đầu cô một cái.
- Á, đau…anh đánh em nhiều quá à. – cô rên.
- Hừm, thế thì nói đi.
- Hì..hì… tại em thấy anh có sức hút quá. Đi bên anh mà tự thấy tủithân. – cô giả bộ làm khuôn mặt bị “tổn thương” nhưng chỉ càng làm côtrông buồn cười hơn thôi và điều đó lại khiến Phong bật cười.
Nụ cười ấy lại làm cho bao người đi qua cũng phải ngoái nhìn. Đâu đó còn có mấy cô gái phải xao xuyến.
- Sao? giờ mới nhận ra sức hút của anh à? – anh tự hào nói.
- hehe… Em biết lâu rồi… Ui chao, nhìn mấy cô gái kia kìa, em sắp bị ăn thịt rồi. – cô tiếp tục trêu anh.
- Thôi, được rồi, anh sợ em rồi đó. Đi thôi nào. – anh lắc đầu rồi lôi cô vào nhanh vào khu vui chơi gần đó.
Nắng chiếu ngày càng gay gắt nhưng vẫn không ảnh hưởng lắm tới niềm vuicủa họ. Hai người, một nam và một nữ, họ đi cạnh nhau trông thật xứngđôi.
Người con trai ấy, ánh mắt luôn hướng về người con gái kia, đôi môi khẽnở một nụ cười hạnh phúc. Đôi mắt ấy thật dịu dàng ấm áp, chất chứa biết bao những suy nghĩ nào đó.
Còn người con gái kia. Cô cũng rất vui. Khuôn mặt như bừng sang, nụ cười hiện trên đôi môi không dừng. Đã lâu rồi cô không được cười thoải máinhư thế này. Trong thời gian quá, có quá nhiều việc đã xảy ra khiến côcảm thấy mệt mỏi nhưng, có lẽ, hôm nay, gánh nặng đó tạm thời được trútbỏ.
- Em không mệt sao? Chơi từ sang tới giờ rồi. – Phong mỉm cười bước theo rời khỏi khu tàu lượn.
- Dạ? Lâu rồi không chơi nên em muốn chơi nhiều nhiều một chút. Anh không thích sao? – cô thấy hơi ngại.
- Không. Anh cũng thấy vui, em đừng lo, muốn chơi gì nữa không nào? – anh hỏi
- Hì…hì…làm phiền anh rồi hay là mình đi uống nước nhé…anh đợi em mộtchút. – cô nói rồi chạy nhanh ra quán nước di động gần đó mua ngay haily coca to.
Một ly đưa cho anh còn một ly cho cô. Anh bật cười khi nhận lấy ly nước đó. Một cảm giác gì đó thật lạ trong anh.
- Em không hỏi anh uống gì mà mua luôn à?
- A. chết, em quên rồi, em xin lỗi, để em mua ly khác cho anh nhé. – cô nhăn mặt.
- Anh đùa thôi.
Anh mỉm cười, một nụ cười thật đẹp. Đôi mắt ấy nhìn cô thật lâu rồi lại hiện lên một tia trìu mến.

Cả hai bước dọc con đường, từ từ thưởng thức ly nước mát lạnh kia. Hìnhảnh của hai người đó thật nổi bật. Thỉnh thoảng có người không nén nỗighen tị khi nhìn thấy họ bước bên nhau nhưng không ai phủ nhận là họ đẹp đôi.

- Em muốn đi cái đó không? – Phong nhìn về phía khu “Đu quay mặt trời”.
- Có, em cũng muốn thử? – cô chợt thấy hứng thú.
Hồi nhỏ cô nhớ từng được mẹ dẫn đi chơi cái đó một lần. Cô vẫn còn nhớcái cảm giác khi nó đi lên, lần đầu nhìn mọi thứ xung quanh từ trên caorất thú vị.
Xuân chạy nhanh về phái đó trong khi Phong chỉ lững thững theo sau. Anh thấy việc đo lại rất thú vị nhất là khi có thể quan sát rõ được nhữnggì anh muốn.
- Anh Phong vào nhanh lên nào. – Xuân gọi vói ra khi đã ngồi yên vị trong chiếc cabin đó.

Anh mỉm cười rồi cũng chạy nhan tới đó. Ngay khi cánh cửa được đóng lại, chiếc cabin cũng từ từ đi lên, khung cảnh của toàn bộ khu vui chơi đóđược thu gọn vào tầm mắt cảu cả hia.
Xuân nhìn nó một cách thích thú. Thật không ngờ, cô còn có thể tận hưởng cái cảm gi1c giống hồi xưa.
Phong chợt bật cười khi nhìn thấy khuôn mặt đang “sung sướng” như con nít của cô.
- Em thích thế sao?
- Dạ. Hồi bé cũng được đi một lần rồi nên em thấy thú vị lắm. Giờ vẫn thích.
- Thế…em có biết sự tích của nó không? – anh chợt thấy muốn “chọc” cô một chút.
- Sự tích gì thế anh? – cô hiếu kì quay qua nhìn anh.
- Người ta nói răng, nếu một nam một nữ cùng nhau ngồi trong một chiếc cabin thì sau này sẽ yêu nhau mãi mãi đó.
- Dạ???? – cô giật mình, lúng túng nhìn anh.
Đôi măt mở tròn ra, không biết nói gì. Cô thấy xấu hổ khi nhận ra mình đang ở cùng với Phong.
- Sao thế? Không thích anh sao? – anh hỏi.
- Dạ??? Không…em chỉ… - cô ấp úng.
- Ôi, nếu sau này anh và em yêu nhau thì sao nhỉ? – anh giả bộ ngây thơ nhìn cô.
- Em…  mặt cô bắt đầu chuyển sang màu đỏ dữ dội.
Không hiểu sao. cô cảm thấy cực kì lúng túng khi anh đề cập tới vấn đề đó.
- Ghét sao? – anh làm bộ mặt buồn buồn nhìn cô.
- Không…anh đưng nghĩ thế? Em chỉ là…
- Chỉ là gì…?
- Em không biết. Em nghĩ mình không hợp với anh đâu vì thế… - cô lắc đầu,
- Thôi, anh đùa đấy. – anh ngồi thẳng người lại. Anh khẽ cười.
Không hiểu sao nụ cười ấy có chút gì đó thất vọng. Có chút gì đó hụthẫng trong câu nói của anh. Nó khiến Xuân cảm thấy có chút gì áy náy.
- Em đừng nghĩ nhiều như thế nữa. – anh lại mỉm cười nhưng lại càng làm cô thấy buồn thêm. Cô chỉ gật đầu.
Không gian giữa hai người trở nên căng thẳng cho tới khi họ bước rangoài. Cả hai đi một vòng quanh khu đó, tham quan thêm vài khu chăm sócđộng vật hoang dã nữa rồi Phong đưa cô về tới nhà.
Phong nhìn cô chào tạm biệt anh. Khẽ liếc nhìn đồng hồ rồi nhìn người con gái trước mặt mình, anh cười nhẹ rồi hỏi.
- Này, em thấy Triệt thế nào? – anh đứng đối diện cô hỏi.
- Dạ? Cậu ấy tốt và vui vẻ, rất được mọi người yêu mến. – cô trả lời với thái độ ngờ ngợ.
Sao hôm nay Phong khác thế?
- Em và cậu ấy là “chỉ” bạn tốt phải không? – anh hỏi tiếp.
- Vâng. ANh hỏi lạ thế? – cô nghi ngờ. Không biết là do cô tưởng tưởng hay là thật mà anh muốn hỏi theo một ý nào khác.
- Không có gì. Rất tốt. – anh mỉm cười.
Anh nhìn cô mỉm cười, anh chợt thấy có gì đó vui vui. Trong lòng anh chợt nhen nhím một hy vọng gì đó mà anh cũng không rõ.
- Được rồi em vao nhà đi, cho anh gửi lời hỏi thăm tới bố mẹ của em nhé. – anh nói.
Cô cúi đầu cảm ơn rồi ngước lên nhìn anh nhưng chợt khựng lại khi nhìnthấy anh đang cúi sát vào mình, cô bất giác ngửa đầu ra theo phản xạnhưng anh đã nhanh chóng kéo cố lại và hôn nhẹ lên tóc cô. Điều đó cũngđủ làm cô xấu hô muốn chết. Mặt cô dần dần đỏ lựng lên trông thật ngộnghĩnh.
- Chào em nhé. – giọng nói cảu anh thật nhẹ.
- Anh…

Anh mỉm cười rồi quay đi, cô cũng thế mà không dám nhìn anh nữa vì xấuhổ. Không hiểu sao cô có cảm giác là hình như lúc nãy anh định…
Vội lắc đầu đi, cô lẽ cô suy nghĩ đen tối quá rồi nhưng mà quả thật là nó rất giống như vậy.
Nhưng vừa đi được vài bước cô lại khựng lại vì một chiếc xe Lexus ES lại đậu trước cửa nàh cô. Thật không hiểu trong một ngày, sao lại có nhiềuxe ô tô tới nhà mình không thế.
Vội đưa ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài, Xuân lại được dịp “ngạc nhiên” version 2 vì cô nhận ra hai người vừa bước xuống.

Chương 58

Hai người con trai bước nhanh ra khỏi chiếc Lexus ES kia, bước lại gần Phong nhưng rồi lại nahnhchóng chuyển sự chú ý sang người con gái đang đứng như trời trồng ởtrước cổng nhà.
Phong nửa cười nửa không, vì anh đã đoán chắc rằng kiểu nào họ cũng sẽtới đây nếu như không thấy anh tới buổi gặp mặt “gia đình” kia.

Vũ cười cười gian manh nhìn Xuân một cách thú vị khi thấy biểu hiện“shock” của cô khi gặp họ. Còn Triệt thì tỏ ra có phần hơi khó chịu mộtchút khi lúc nãy thấy cảnh tượng “hơi bị tình cảm” của Phong và Xuân từxa.
Xuân thầm than thở khi nhìn thấy cả ba đứng cạnh nhau.Thật không hiểutại sao trong một ngày mà cùng lúc ba người cháu ruột của chủ tịch tậpđoàn lớn nhất nước lại tới ngôi nhà “nhỏ bé” của cô thế nhỉ. Đó là không tính Băng vào vì anh là do cô mới về mà.
- Chào cậu, lâu ngày không gặp nên không nhớ tớ hả? – Triệt hươ tay trước mặt Xuân vừa nói.
- Tớ…chỉ là ngạc nhiên quá thôi. – cô lấy lại bình tĩnh và trả lời.
- Ngạc nhiên và sung sướng chứ. – Vũ bước tới trước mặt cô, cười cười trông rất gian tà.
- Em… Sao mọi người tới đây? – cô hỏi.
- Tớ nhớ cậu nên tới. – Triệt ôm lấy cô nhưng bị đẩy ra thẳng thừng.
- Mọi người không đi tới buổi họp gia đình gì đó hay sao? – cô hỏi.
- Bọn anh đi rồi. Em không cần lo đâu.
- Vâng. – cô trả lời.
Lâu lắm mới có thời gian về thăm nhà nhưng mà vẫn phải gặp bốn ngườicháu của chủ tịch. Không phải là vì cô ghét họ mà là nó làm cô có cảmgiác là mình vẫn không phải về đây để nghỉ ngơi. Giờ, quả thật cô khôngbiết nên làm gì nữa.
- Mọi người muốn vào nhà em chứ? – cô lúng túng nói. Thật là khó xử.
- Đương nhiên rồi. Vào nào. – Triệt hét lên, cười sung sướng rồi lôi cô vào nhà một cách tự nhiên.
Vũ bật cười nhìn cảnh “khách tự nhiên hơn chủ” kia, Phong chỉ lắc đầunhẹ rồi cũng cười nhạt theo nó. Cả hai lững thững bước vào.

- Này, không ngờ cậu cũng ghê nhỉ. Tính cướp mất danh hiệu đào hoa của tớ sao? – Vũ nhăn mặt nhìn Phong trêu đùa.
- Sao? Ý cậu là gì? – Phong hỏi nhưng ít nhiều cũng đã đoán được rồi.
Vũ dừng phắt lại, quay qua nhìn Phong, khuôn mặt thay đổi hẳn. Ánh mắt“trìu mến”, anh từ từ tiến lại gần Phong, đôi mắt màu hổ phách đó lộ rõnét “gian manh”.
Càng ngày, anh càng tiến gần khuôn mặt của Phong, trong khi đó Phong chỉ đứng im nhìn anh nghi ngờ nhưng khi nhận thấy Vũ đang định làm gì thìanh giật mình đẩy Vũ ra thật manh và hét lên.
- Cậu điên à? – Phong trợn mắt nhìn Vũ và đẩy anh ra.
- Ha…ha…nhìn mặt cậu kìa. Tớ chỉ làm lại nhưng tiếc là cậu cao quá, nếu không thì…haha…  Vũ lại cười một tràng đến gập người.
Phong hơi đỏ mặt. Đúng là lúc nãy, anh cũng đã định làm như Vũ nói nếu như cô không né kịp thì…
- Haiz…Thật không ngờ, Phong lịch lãm và tốt bụng ngày xưa bị bắt cócrồi, giờ thay bằng một tên “sở khanh” mất rồi. – Vũ giả bộ làm vẻ mặtbuồn khổ.
Mặt Phong càng đỏ dữ hơn. Anh thấy mình cũng thay đổi hẳn.
- Cậu đừng đùa kiểu đó nữa. Chẳng phải nếu thế thì cậu còn “sở khanh”hơn tớ sao? Hơn nữa đó bên nước ngoài chỉ là hành động xã giao thôi à.Hoàn toàn không có ý gì khác. – anh cố bao biện.
- Tớ khác, họ tự nguyện mà. Điều thứ hai là đây không phải là nướcngoài, hành động đó là mang một ý nghĩa khác đó. – Vũ lắc đầu phân tích.
- ….. – anh cứng họng.
- Haizz…đùa thôi, đi vào thôi. – Vũ cười cười lôi anh vào
Nhưng khi bước tới gần cửa, Vũ quay phắt ra nhìn anh:
- Cậu nên xem xét lại đi. Hãy trung thực với bản thân đi. – Vũ phán mộtcâu ra vẻ triết lí lắm rồi đi vào trước bỏ anh đứng ngoài suy nghĩ.
Đúng là trong thời gian qua thì dường như trong anh có sự thay đổi. Cảmxúc của anh không còn ổn định nữa. Anh thường mỉm cười nhiều hơn – mộtnụ cười thực sự thoải mái và vui vẻ. Anh thường xuyên để ý tới người con gái đó hơn. Anh cũng trở nên “xấu xa” hơn. Anh thực sự thay đổi… Khônglẽ…
Phòng khách nhỏ bé ấy sao hôm nay lại trở nên to lớn thế. Xuân thấy có chút gì đó gượng gạo.

Cạch…

Cô đặt ba li nước xuống bàn rồi lùi ra xa, đứng một bên, ái ngại nhìn ba người con trai kia.
- Bố, mẹ em đi làm hết rồi. Các anh ngồi chơi nhé, em đi nấu cơm. – cô nói.
- Này, khách đến mà bỏ đi chỗ khác à? – Triệt chặn lại.
- Nhưng mà, nhà tớ làm có gì vui. – cô nhìn cậu.
- Dẫn tớ lên phòng cậu đi. – Triệt kéo tay cậu lại.
- Không. Phòng tớ nhỏ làm. – cô lắc đầu.
- Anh cũng muốn lên xem. – Vũ cười cười nói.
- Không được. – cô lắc đầu dữ dội.
- Thôi nào. Chỉ làm tham quan một tí thôi mà. Có gì để giấu à? – Vũ cười gian.
- Không. Chỉ là em thấy cho con trai vào phòng nó kì kì. – nó thú thật.
- Trời ạ. Tớ vào phòng cậu đầy thôi mà. – Triệt nói.
- Nhưng…được rồi, chỉ 1 phút thôi đó. – cô nhăn mặt đồng ý.
Không biết điều đó có ngốc quá không. Cô vừa đi vưa suy nghĩ, theo saulà ba dáng người dỏng cao của ba người con trai kia. Vũ và Triệt có vẻhào hứng thích thú lắm nhưng Phong lại khác. Chỉ im lặng và mỉm cười.

Căn phòng nhỏ bé của Xuân hôm nay đã chật cứng bởi ba người con trai cao to kia. Cô nhăn mặt đứng ngoài cửa nhìn vào.
Phong bước vào thật chậm, ánh mắt lướt nhẹ khắp phòng, khẽ nở một nụ cười bí ẩn.
Vũ và Triệt tỏ ra cực kì hào hứng. Phòng cô đã được dọn dẹp trước khi cô đi chứ bình thường nó cũng không sạch sẽ lắm đâu.

Triệt bắt đầu lục lọi tập album mà cô đã cất công “giấu” tít ở trên kệsách kia. Nó làm cô phát hoảng, vội chạy vào giật lại nhưng đã quá trễkhi cả ba người họ cùng gián mắt vào tấm hình “xấu xí” nhất của cô ngay ở đầu tập album – tấm chụp cô lúc bị chét đầy kem lên mặt nhân ngay sinhnhật lần thứ 10 của cô.
Toàn thân đơ ra. Vừa xấu hổ, vừa bực mình, cô giật ngay tập album đólại. Mặt nhăn nhó liếc nhìn cả ba. Đặc biệt khi là Triệt. Khuôn mặt đang cố nhịn cười của cậu càng làm cho cô tức điên hơn mà thôi.
- Này, cậu tò mò quá đó. – cô nói.
- Dễ thương quá à. Cho tớ xem với nào. – Triệt đang cố với tay giật tập album đó.
- Mơ, không cho. – Cô giấu vội ra sau.
-Đúng đó. Anh cũng tò mò. Đúng không Phong. – Vũ đá chân Phong cái, cười đểu anh.
- Đi nào, không thì đừng trách đó. – Triệt đe dọa.
- Không cho. Mọi người chỉ bào vao xem một chút thôi mà. Cái này không được.
- Cậu chắc chứ? – Triệt cười đểu.
Xuân gật đầu, ánh mắt cương quyết, giấu vọi quyển album ra sau.
Cậu nhìn cô cười đều rồi nhanh như chớp vòng tay ra sau kéo cô lại và cố gắng giật lấy quyển album đó.
Bị khóa tay lại kiểu đó khiến cô cảm thấy khó chịu nhưng không thể buông ra được vì trong đó còn có rất nhiều điều cô có chết cũng không thể cho ai thấy. Cứ như thế hai người cứ giằng co mãi.

Nếu như Xuân cảm thấy khó chịu thì ngược lại, Triệt lại thấy rất thú vị vì kiểu này chẳng khác gì đang “ôm” nhau cả.
Đó cũng là điều mà những người ở ngoài như Vũ và Phong nghĩ. Vũ thì chỉthích thú quan sát nhưng Phong thì khác. Mặt anh sa sầm lại, bước nhanhtới bên cạnh hai người họ tách Triệt ra khỏi Xuân, anh kéo vai của cảhai và cố gắng đẩy họ ra xa.
Bị kéo như vậy Triệt thì bị mất đà lùi về sau. Xuân đang được đà lùi rasau này lại thêm “lực tác động” của Phong khiến cô té ngược ra sau nhưng lại bị Phong giữ vai làm cô ngã cũng không được mà đứng cũng khôngxong.
Phong thấy vậy vội xoay người ra đỡ nhưng lại bị mất đà ngã chúi vào cả cô. Cả hai nằm đè lên nhau trông thật buồn cười.
Vừa xấu hổ vừa quê, Phong đứng dậy và định kéo cô đứng dậy luôn nhưng cô đã từ chối, đứng thẳng người và lùi ra xa khỏi “tầm ảnh hưởng” của haingười kia.
- Không cho là không cho. – Xuân nói với giọng có chút tức giận rồi bỏ đi nhanh ra khỏi phòng.
Căn phòng đó trở nên im lặng tới đáng sợ. Phong và Triệt tránh nhìn ánhmắt của nhau. Cả hai đều nhận ra là mình là đùa hơi quá.
Còn Vũ thì khác, anh lại tỏ ra “hơi” hứng thú với màn “tranh giành” mỹnhân lúc nãy của hai người mặc dù nó cũng không hẳn là thế. Anh cườicười vỗ vai cả hai rồi lôi cả hai xuống nhà.
Triệt và Phong im lặng, lê từng bước theo Vũ xuống nhà. Họ cảm thấy thật lúng túng, không biết phải đối mặt với cô như thế nào.

Chương 59

- Bố đang có một vụ làm ăn nho nhỏ, nếu như thành công, gia đình ta sẽ trả xong hết nợ, như thế conkhông phải khổ sở như trước nữa, cũng không cần phải sống xa nhà, thayta và mẹ trả nợ. – giọng của ông Sơn run run khi nói với đứa con gái của mình.
- Thật ạ? – Xuân hỏi.
- Đúng. Là một người bạn của bố con đã ngỏ lời. Mặc dù không quen lắmnhưng họ bảo là muốn trả ơn gia đình ta lúc trước đã giúp họ nên họ đãđề nghị hợp tác. – mẹ cô nói, khuôn mặt nở một nụ cười vui vẻ.
- Thật sao? Thế thì tốt quá. – cô mỉm cười sung sướng. Gánh nặng trênvai cô cũng cảm thấy nhẹ bớt đi. Cô dụi đầu vào lòng mẹ. Cô cảm thấyvui… nhưng cũng không hẳn.
Sao thế chứ? Cái cảm giác tiếc nuối trong cô là gì thế nào. Khó tả quá. Chẳng phải điều đó là điều tốt sao?

……………………………………..

- Chúng ta đi thôi nào. – Băng nhẹ giọng nói. Anh đứng sau lưng Xuân lúc nào không hay khiến cô giật mình, xém nữa đánh rơi túi xách của mình.
- Dạ…dạ…vâng. – cô hơi bối rối.
Sau năm ngày không gặp Băng, giờ gặp lại khiến cô thấy có chút gì đó hồi hộp. Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng của anh làm cô có chút gì đó nhơ nhớ.

Anh nhìn cô một lúc lâu, không nói gì như có vẻ đang suy tư điều gì đó. Đôi mắt đen kia khẽ nheo lại.
- Hôm trước…có chuyện gì xảy ra giữa Phong và Triệt sao? – anh hỏi.
- Dạ? – cô hơi ngỡ ngàng. Tự dưng nghe nhắc tới hai người ấy làm cô nhớvụ “tranh giành” album hôm bữa trước ở nhà cô. Sau hôm đó cô chưa thấyhọ nữa, chỉ nhận được tin nhắn xin lỗi của họ. Có lẽ cả hia áy náy dữlắm.
- Không…không có gì đâu ạ. – cô lắc đầu.
- Thật sao?
- Vâng. Họ không nói gì với anh sao? – cô hỏi.
- Không. Chỉ thấy biểu hiện của cả hai hơi lạ. Vũ thì không nói gì. –Băng trả lời, ánh mắt dời từ cô, hướng về phía chiếc máy bay kia.
- Vậy ạ? Không thấy họ đâu nhỉ? – cô ngó xung quanh đó.
- Ừ, họ về trường trước rồi.
- Vậy ạ? – cô khẽ gật đầu rồi im lặng không nói gì.
Băng cũng thế. Cả hai nhanh chóng ổng định chỗ ngồi rồi chờ đợi máy bay cất cánh.
Xuân hơi ngoái nhìn ra ngoài qua cánh cửa sổ. Cô thấy hơi buồn, có lẽ vì nhớ bố mẹ. Khoảng thời gian năm ngày ấy chả đủ để khiến cô đỡ nhớ bố mẹ hơn.
……………………………………………
Một tuần sau lễ hội, trường lâm Quang bắt đầu quay trở lại nhịp hoạtđộng như bình thường. Phải công nhận là lễ hội vừa qua đã thành công rất nhiều.
Điều đó có thể dễ dàng nhận ra được bởi nét mặt hài lòng của học sinh trong trường.
Chủ đề bàn tán của họ lúc nãy cũng chỉ là về lễ hội đó. Nào là nhận xétvề trường Kin và Will, về hội trưởng Minh Tuấn hay là Lan Anh gì gì đó.

Trong văn phòng của hội học sinh

- Lễ hội vừa qua đã kết thúc tốt đẹp. Cảm ơn mọi người đã dốc hết sức. – Băng bình thản nói với tất cả mọi người trong phòng.
Mọi người mỉm cười, vỗ tay hưởng ứng theo lời của anh. Xuân đứng núp vào một góc nghe anh nói cũng tự cảm thấy có chút tự hào.
- Hẳn trong thời gian qua, mọi người đã vất vả rất nhiều. Vì thế nhàtrường quyết định sẽ cho trường ta nghỉ lễ sớm 1 tuần. – anh tiếp tụckhi đang nhìn vào tập giấy trước mặt.
Đôi mắt đen của anh khẽ lay động khi bất chợt gặp đôi mắt trong veo củangười con gái kia. Người anh bỗng dậy lên một cảm xúc gì đó khiến anhthấy lạ lẫm.
- Vậy chúng ta cần phải tổ chức sớm buổi lễ cuối năm rồi. Vất vả nhỉ?Chuẩn bị sang năm mới rồi cũng sẽ có khá nhiều thay đổi đó. – Minh xenvào.
- Đúng thế. Mọi việc đã được soạn sẵn trong kia, mọi người có thể thamkhảo, giờ mọi người có thể ra về. – Băng kết thúc buổi họp bằng một cáigật đầu.
Anh bước nhanh vào phòng họp của mình, để lại mọi người khẽ thở dài. Có lẽ họ vẫn chưa lấy lại sức sau lễ hội qua.
Cũng không thể trách họ. Toàn bộ tâm trí và sức lực đều dồn cho lễ hội thì mới thu được kết quả mỹ mãn như thế chứ.
Dần dần mọi người cũng đứng lên và ra về hết. Trong phòng chỉ còn lại“năm bông hồng gai” của hội học sinh. Họ sửa soạn cái gì đó trước khi ra về vì thế Xuân cũng lẻn ra ngoài mặc dù cô muốn ở lại đó một chút nhưng với ánh mắt tóe lửa của “năm bông hồng gai” kia thì cô đành chịu.
Cô đi căn phòng cũng dần trở lại im lặng. Hà khẽ nhếch mép lên cười khing khỉnh theo dáng người của Xuân.
- Đúng là toàn thân toát lên một vẻ mạt rệp. Đúng là loại hạ đẳng chuyên đi mồi chài người khác. – Hà nhếch mép nói.
- Đúng. Hạ đẳng, tao thấy nó cũng bình thường nhưng sao lại có sức hútthế. Mày nhớ khuôn mặt lúc đó của Hoàng không. Ôi, tao nghĩ thôi mà đãtức muốn điên rồi. – Quyên chen vào.
- Tức thật. Mày không để ý chứ thái độ của Triệt cũng tốt với nó lắm đó chứ. – Linh ngẫm nghĩ.
- Dẹp nói chuyện đó qua một bên đi. Loại hạ đẳng đó thì nói làm gì. Rồisẽ có ngày, đám con trai quanh nó sẽ nhận ra được bản chất của nó. – Hàlườm cả bọn. Ánh mắt lộ rõ tia căm ghét.
Tuyết định nói gì đó nhưng chợt khựng lại khi thấy cánh cửa văn phòng của Băng mở ra.
Anh bước ra, ánh mắt lạnh đến thâu xương quét khắp một lượt năm ngườibọn họ, không nói gì. Khuôn mặt anh như trở nên băng giá hơn.
Im lặng một lúc rồi anh bước đi ra khoi văn phòng đó nhưng rồi chợt dừng lại trước cánh cửa.
- Vụ hoa chuẩn bị cho lễ hội vừa rồi có người đã điều tra rồi. Nghe nóilà do một đám côn đồ nào đó được thuê để làm việc đó. Kể ra cũng lạ nhỉ, trường Lâm Quang đường đường là trường an ninh tốt bậc nhất trong cảnước mà xảy ra việc đó sao? Không biết tay trong của bọn chúng là ai. –giọng nói của anh chậm rãi nhưng đủ để khiến cho năm người con gái kiaphải giật mình.
Hà tái mặt đi. Tim cô như bị những lời nói của Băng siết chặt lại, khiến cô muốn nghẹt thở. Đôi môi mấp máy gì đo không nói lên lời. Khẽ liếcnhìn bốn người bạn của mình.
Cô chợt nhận ra họ cũng chẳng khá hơn mình là mấy. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười “ngây thơ” và nói:
- Ồ thế sao? Không biết ai to gan thế nhỉ? Nếu bị bắt được chắc chắnkhông thể tha rồi. – Hà cố tỏ ra tự nhiên nhất nhưng cũng khó có thể dấu được sự run sợ trong giọng nói đó.
- Tất nhiên rồi. Chắc chắn là không đơn giản rồi. Dám phá hoại lễ hộicủa trường Lâm Quang, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt rồi. – Băng cười lạnh một cái rồi bỏ đi một mạch mà không thèm quan tâm tới lời nói tiếp theo của đám người kia.

Cạch……

Tiếng cánh cửa lạnh lùng đóng lại khiến cả đám giật thót. Mỗi người mộtsuy nghĩ, không ai nói với ai câu gì nhưng họ biết những người còn lạicũng đang sợ giống mình.
Họ đủ thông minh để hiểu rõ hậu quả khi họ bị phát hiện ra, họ hiểu rõ được sự đáng sợ của người đó.

Cạch…

Một lần nữa cánh cửa kia lạnh lùng vang lên nhưng lần này không phải là Băng mà là một người con gái khác.
Chiếc váy trắng làm nổi bật vóc dáng dỏng cáo, mái tóc dài làm tôn thêmnét duyên dáng, đôi mắt đen thật đẹp. Cô mỉm cười với những người đang ở trong phòng.
- Chào tất cả mọi người. – giọng nói nhẹ nhàng phá tan bầu không khí im lặng từ nãy giờ.
Cô vẫn giữ nụ cười đó, rồi đưa ánh mắt nhìn khuôn mặt đầy ngạc nhiên của những người torng phòng mà không giấu nỗi sự thích thú đó.
- Cô…cô…về rồi sao? – giọng Hà run run như chưa dám tin vào sự thực.
- Tất nhiên rồi. Kể từ hôm nay, mình sẽ là học sinh ở đây. – cô gái đótiếp tục nói, rồi thản nhiên bước vào văn phòng và ngồi xuống chiếc ghếgần đó.
- Sao? Học…ở đây sao? – Linh giật mình.
- Tất nhiên rồi. Băng đâu nhỉ? – cô gái đó hỏi tiếp.
- Cậu ấy vừa đo rồi. – Quyên trả lời.
- Thế sao? Thôi, tạm biệt mọi người nhé, mong được giúp đỡ nhé. – cô mỉm cười rồi bước nhanh ra khỏi cửa phòng nhưng trước khi đi vẫn không quên ném một ánh mắt “sắc lạnh” về năm người kia.
Đôi môi khẽ uốn lên tạo một nụ cười “thật tươi” khiến những năm người kia phải rùng mình.

Chương 60

Hôm nay là sẽ là một ngày nắng lớn đây.
Xuân ngẫm nghĩ như thế khi đang kéo rèm cửa phòng của mình. Đôi mắt cônhư long lanh hơn trong cái nắng đó. Môi khẽ mỉm cười yêu đời đón mộtngày mới đó. Hướng ánh mắt đó về một phía xa xăm nào đó, lòng cô chợtthấy chút xao xuyến.
Mới đó mà đã hơn hai tuần rồi. Cô đã xa nhà hơn hai tuần rồi.
Khẽ thở dài. Lần này được nghỉ sớm một tuần nhưng cô không được về thămnhà nữa. Quả thật có một chút gì đó không cam cho lằm nhưng dù sap phảiđành chịu.
Cô cứ suy nghĩ vu vơ mà không nhận ra là có người đang bước vào phòng mình.
Người đó bước thật nhẹ, thật chậm tiến về phía cô, từ từ cúi người xuống khẽ thì thầm vào tai cô:
- Em đang ngắm gì đó? – giọng nói êm ả đó lại khiến cô giật mình.
Vội quay người lại nhìn xem người đằng sau, cô càng ngạc nhiên hơn. Nhìn trân trối vào người con trai đứng từ sau mình.
- Anh…anh…Phong…sao lại ở phòng em? – cô ấp úng nói.
- Anh xin lỗi. Tại anh có chuyện muốn nói với em. Gõ cửa mãi mà không có ai nên anh mới…
Cô khẽ gật đầu tỏ ý hiểu rõ. Vội quay mặt đi để tránh ánh nhìn của anh.Cô không hiểu sao mình lại làm thế. Chỉ thấy, dạo này anh có vẻ như thay đổi nhiều quá khiến cô có chút gì đó hơi bối rối.
- Thật ra anh chỉ muốn xin lỗi chuyện lần trước. Đã làm phiền em nhiều quá rồi.
- Chuyện lần trước? À, không sao đâu ạ. Thật ra cũng do em. Hơn nữa anh cũng đã xin lỗi rồi mà. – cô mỉm cười.
- Nhưng anh vẫn thấy có lỗi. – Phong nhăn mặt. Nhìn khuôn mặt của anhtrông thật “đáng yêu” cứ như là một đứa trẻ đang hối lỗi vậy.
Cô chợt bật cười. Nhưng chợt nhận ra ánh mắt nghi hoặc của anh nên cô vội im lặng, giả bộ nghiêm túc nhìn anh.
- Không có gì. Em chỉ suy nghĩ vài việc thôi. Chúng ta xuống nhà ăn sáng nào. Em còn phải đi gọi mọi người nữa.
- Ừm, anh đi cùng với em. – anh trả lời nhưng vẫn còn chưa tin lắm.
Cô mỉm cười, cố gắng xóa đi cái nghi ngờ đó nhưng hình như là có tác dụng ngược lại nên đành thôi.

Rồi cả hai cùng bước nhanh ra khỏi cửa phòng, nhưng vừa bước tới cửa Phong khựng lại quay qua nhìn cô, anh hỏi:
- Lúc nãy, em đang nghĩ gì thế? Sao lại cười. Nghĩ xấu anh đúng không?
- Không có, không có. – cô lắc đầu rồi chạy nhanh ra khỏi tầm với của anh lúc đó cô mới nói tiếp. – đố anh biết đó.
Phong bật cười rồi cũng chạy theo. Và chắc chắn rằng, cô sẽ nhanh chóngbị tóm. Đơn giản chỉ là anh hơn cô về mọi mặt: sức khỏe, chiều cao. Chỉmôt cái với tay, anh kéo cô lại sát lòng mình.
Anh chợt khựng lại một chút nhưng rồi lại càng siết chặt cô hơn nhưkhông muốn bỏ ra. Mặc cho cô đang cười sặc sụa vì cái ôm từ sau của anh. Cô thuộc loại người rất dễ cười khi có người đụng từ phía sau.

- Mới sáng sớm mà hai người có vẻ náo nhiệt nhỉ? – giọng nói trêu trọccủa Vũ khiến cả hai giật mình vội vàng đứng thẳng người lên.
- Cậu dậy sớm nhỉ? – Phong cố ý đổi chủ đề trong khi cô đang đỏ lựng mặt đằng sau anh.
- Chứ sao. Nếu không làm sau có thể thấy cảnh náo nhiệt đó nhỉ, đúng không Xuân. – anh cố ý nhấn giọng.
- Dạ…em…  cô ấp úng.
- Thôi nào…có gì sao? – Phong xen vào.
- Không…nói vu vơ thôi mà. – Vũ cười tỏ vẻ “ngây thơ”.
Xuân im lặng, cúi đầu rồi bỏ chạy một mạch đi mà không dám quay đầu lạinhìn. Trong khi đó, Phong lại nhìn cố rất chăm chú, đôi mắt ấy có chútgì đó luyến tiếc nhưng anh lại vẫn khẽ cười.

Trong lúc đó, thì Vũ lại hướng ánh mắt tinh ranh kìa vào Phong, nụ cườikhoái trá, nham hiểm. Anh lắc đầu rồi khẽ vỗ vai Phong. Cả hai bước song song xuống phòng ăn trong ánh mắt nghi hoặc của Phong.

……………………………….

Lại một buổi sáng với sự họp mặt đủ của bốn người: Băng, Phong, Vũ và Triệt.
Vẫn như mọi khi, Vũ và Phong thường rôm rả về một vấn đề nào đó nhưngthực chất chủ yếu là Vũ nói, lần này thì có thêm sự góp mặt của Triệt.
Xuân cũng mừng thầm vì có vẻ như là Triệt cũng đã thích ứng được vớingôi nhà mới này. Cô đứng từ trong bếp nhìn ra, ánh mắt chợt dừng ởBăng.
Khuôn mặt của anh có chút gì đó cô độc. Từ đầu buổi tới giờ, chủ yếu anh chỉ im lặng, lâu lâu khẽ mỉm cười vì một cái tin nào đó từ ba ngườikia.
Tim cô lại chợt loạn nhịp mà không hiểu vì sao. Vội quay đi, hít thật sâu để giữ lại bình tĩnh nhưng sao mà khó quá vậy.

- Xuân, em làm gì trong đó thế, ra đây đi. – giọng nói của Phong làm cô giật mình.
Vội vàng, cuống quít đặt quả táo đang gọt dở kia xuống bàn rồi chạy vội ra ngoài.
- Dạ, anh cần thêm gì nữa sao? – cô hỏi.
Phong chợt bật cười khi nhìn bộ dạng hớt hãi của cô, Triệt cũng thế vộitiến lại gần kéo tay cô về phía bàn ăn. Ánh mắt của cô chợt chạm vào đôi mắt đen tĩnh lặng ấy của Băng khiến cô có chút gì đó bối rối, vội vàngrụt tay lại nhưng bị cậu nắm chặt quá nên không thể rút ra được nên càng bối rối hơn.

Triệt nhận ra điều đó ở Xuân, nó một phần nào đó khiến trái tim cậu quặn đau. Sao thế nhỉ? Chẳng lẽ cô ấy thực sự ghét cậu tới thế sao? Đã “phũphàng” từ bỏ tình cảm của cậu, giờ cả một việc nhỏ đó cũng không được?Nhưng càng như thế, cậu càng muốn giữ cô lại, không muốn buông ra. Làmsao thế được chứ, cậu không muốn gượng ép. Cậu biết Xuân là người rất ít khi từ chối người khác, việc cô từ chối cậu chắc chắn sẽ khiến cô khóxử nhiều lắm. Mặc dù biết và không muốn khiến cô khó xử thêm nhưng cậukhông thể, cậu không muốn từ bỏ cho dù hi vọng là rất bé.
- Có chuyện gì sao? – cô cúi gằm mặt xuống muốn tránh ánh nhìn của Băng, cuối cùng cũng đã rút tay ra được.
- À, thật ra là vừa rồi khi về họp mặt gia đình, ông nội của bọn anhmuốn nhân dịp này mọi người nên cùng nhau đi du lịch. Địa điểm là đảoBora Bora. Nó rất đẹp. – Vũ nói.
- Vâng. – cô gật đầu. Thế thì tốt rồi.
- Tớ muốn cậu đi cùng tớ và mấy anh. – Triệt mỉm cười thích thú.
- Hả??? Sao…sao lại…  cô ngạc nhiên.
- Đúng rồi, em tới đây là vì bọn anh, giờ thì em phải nghe lời chứ. –Phong cười, giả bộ nghiêm túc, đôi mắt của anh chợt sáng lên khi nhìn bộ dạng lúng túng đó.
- Em…em…

Băng im lặng không nói gì, nhìn ba người kia chất vấn Xuân, không hiểusao trong lòng có chút gì đó không thoải mái. Anh nhẹ nhàng đặt tách trà xuống.
- Được rồi, bảo cô đi thì cứ đi đi. Dù gì cũng đang là nghỉ lễ, ở đâythì cô làm gì chứ, đi có khi là giúp ích cho ai đó hơn đấy. – giọng nóicủa anh lạnh lùng phá vỡ không khí vui đùa kia.
- Dạ??? – cô nhìn anh khó hiểu.
- Sao? – anh nhìn cô một cái khó chịu.
- Em…vâng. – cô gật đầu. Vì cô biết có nói gì cũng không thể thay đổi ý kiến của anh được.
Nhìn thấy cô đồng ý, mọi người khẽ nở nụ cười hài lòng nhưng có thật là mọi người cảm thấy vui không?
Phong khẽ xoa đầu cô, lòng có chút gì đó khó hiểu, đôi mắt của anh dường như đang che giấu một nỗi sợ gì đó, một cái cảm giác giống như sắp vuột mất thứ mình muốn.
Băng đứng dậy, chuẩn bị đi ra khỏi bàn ăn thù khựng lại vì bóng người đang bước tới.

Khuôn mặt bầu bĩnh đang ẩn hiện qua mái tóc dài buông thẳng. Đôi mắt đen như muốn che giấu điều gì đó. Môi khẽ mỉm cười. Người con gái đó trôngthật dịu dàng trong bộ váy lụa hồng, chiếc thắt lưng to bản màu đỏ làmnỗi bật vóc dáng cân đối, cô bước thật duyên dáng trên đôi cao gót màutrắng.
- Mọi người chuẩn bị đi du lịch sao? Em đi cùng được chứ. – cô cất tiếng nói.
Mọi người ở đó nhất thời bất ngờ nên đều im lặng không nói gì. NhưngBăng thì khác, từ đầu tới giờ, đôi mắt của anh vẫn thế, lạnh giá đếnđáng sợ. Không một cảm xúc nào lộ ra chứng tỏ anh vui, buồn hay tứcgiận.

Người con gái đó cũng nhận ra được cái nhìn đó, liền quay qua cúi chào,nở một nụ cười cực kì thu hút. Anh đáp lại vẫn là ánh nhìn đó, không một cảm xúc.
- Về rồi sao? tất nhiên là được rồi, rất hoan nghênh đúng không Băng. –Vũ cười, anh liếc nhìn Băng từ nãy giờ đứng im ở đó một cách ái ngại.
Băng nhìn cô gái đó một lúc, đút tay vô túi rồi quay đi không nói. Đi được vài bước anh dừng lại:
- Thế nào cũng được.
Nói xong anh đi một mạch lên phòng mình và không quan tâm những gì sẽ xảy ra phía sau.

Sau khi Băng đi, căn phòng rơi vào tình trạng yên ắng bất thường. Xuânđứng nhìn dáng người của Băng đang dần mất, không hiểu sao cô lại thấycó vẻ như Băng không thích cô gái này lắm. Sao thế? Cô ấy xinh lắm mà,đến cô cũng phải xao xuyến ấy chứ.
- Chào em, chị là Mỹ Tiên, em là Xuân đúng không? Chúng ta làm quen nhé. Rất vui khi được đi cùng em, thế thì đỡ lạc lõng rồi. Giúp đỡ nhau nhé. – người con gái đó quay ra mỉm cười với Xuân, đưa tay ra muốn bắt tayvới cô.
Cô cũng đưa tay ra một cách máy móc.
- Vâng, không dám làm phiền chị đâu ạ. – cô mỉm cười đáp lại.
Người con gái đó gật đầu hài lòng rồi quay qua nói gì đó với ba ngườicon lại để cô đứng đó. Cô cũng không lấy làm phiền về điều đó nên cũngâm thầm rút lui.

Nhưng quả thật cô đang thắc mắc, cái bắt tay lúc nãy là ý gì? Sao cô lại cảm thấy có chút gì đó… Một điều gì mà cô không giải thích được. Ánhmắt đó, lúc nãy khiến cô cảm thấy nghẹt thở dù đó chỉ là một giây thoáng qua rất nhanh.