Truyện dài tập

Chết Rồi Tao Yêu Chồng Phần 5

Cũng không thể bắt bản thân ngừng yêu người khác , cũng ko thể bắt người khác ngừng nghĩ đến bạn. Đơn giản vì chúng ta phải sống thật với bản thân, thật với cảm xúc. Mà đôi khi cái sự quá đỗi chân thực ấy sẽ làm cho bạn tổn thương và vô tình làm tổn thương người khác nữa. Hạnh phúc trọn vẹn thì vốn khó thấy, ngang trái trong cuộc sống thì lại có thể tìm đến bạn bất cứ lúc nào. Hãy sống bằng tình cảm, hành động theo lí trí. Bởi lẽ.. Chẳng có gì mang tên là hoàn hảo cả..
………………………….
………………………….
Nó lững thững bước đi, trên người còn nguyên những vết dẫm đạp.. Hòa với màu máu loang trên cánh tay. Nó đã thôi khóc , vì chẳng còn nước mắt để khóc nữa… Cảm giác của nó là gì đây? Đau à? Có. Hụt hẫng à? Có. Người mà nó luôn tin tưởng dường như đang biến thành người khác.. Thằng bạn trái tính cũng tuyên bố thẳng thừng sẽ bỏ mặc nó… Lỗi là tại nó à?
– An.. Mày đây rồi..
Là con Linh. Nó đưa mắt lên nhìn con bạn.. Ko nói năng gì..
– Lên xe đi, về nhà tao.
Nó lẳng lặng leo lên xe con bạn. Lâu lắm rồi nó ko có thói quen đi cùng Linh. Từ ngày Minh học Đại học đến giờ. Nó hay buồn nên toàn đi một mình.
…..
Linh đưa nó vào nhà , đưa quần áo bắt nó đi thay rồi lau người qua loa cho sạch sẽ , bảo nó ngồi lên ghế để nó xức thuốc, xử lí vết xước ở tay. An không nói gì, nó chỉ lẳng lặng làm theo lời con bạn. Vì nó biết ko nên nói gì vào lúc này.
– Tao xin lỗi mày , An.
Linh vừa băng vết thương ở tay cho nó vừa nói.
– Tại sao?
– Lẽ ra tao ko nên để mày quen Minh.
– Tại sao?
– Nếu như tao biết Minh tệ với mày thế này..
– Minh .. Làm gì mà tệ? Tại lúc nãy Minh hiểu lầm thôi.
Linh im lặng, bất chợt thở dài..
– Minh .. Ko nghĩ đến mày đâu An ạ.
– Tại sao?
– Minh hết thích mày rồi.
– Tại sao?
– Sao mày ngốc thế An. Sao mày không nhận ra điều đó nữa. 2 tháng nay Minh tránh mặt mày liên tục. Tao tưởng mày hiểu chứ?
Dường như mất bình tĩnh nơi cô bạn. Linh bắt đầu nói, vừa tức giận xen lẫn khó chịu. Nó ngước lên nhìn An đôi mắt đag sững lại.
– Ko phải thế…
– Mày cứng đầu quá An ạ, mày tin tưởng Minh quá mức rồi.. Mày..
– Minh bận chứ có tránh tao đâu?
– Thế sao lúc nãy bị đánh Minh ko đưa mày đi viện?
– Minh hiểu lầm..
Linh bỗng nở một nụ cười hiểm..
– Hiểu lầm á? Mày biết tại sao tao lại biết mày bị đánh để đi đón mày ko?
-…
– Nam đấy. Nam bên trường THPT M …
An hơi ngạc nhiên..
– Sao Nam biết mày?
– Cậu ta còn biết nhiều thứ lắm.. Cậu ta thích mày đấy..
An mím chặt môi, rất nhiều suy nghĩ chen chúc trong đầu nó.. Những câu hỏi mơ hồ. Nó im lặng.
– Hôm nay ngủ nhà tao đi. Tí gọi điện về nhà bảo phải học nhóm.
-…
– Mày học hành sút lắm An, tao trông mày cũng gầy đi nhiều đấy… Mày thay đổi thất thường thật. Một con bé An mạnh mẽ nhí nhảnh trước kia giờ tao ko thấy.. Khóc nhiều quá mắt thâm lại rồi…
An thở dài, nó chưa hết băn khoăn vì điều con Linh vừa nói. Minh.. Ko còn thích nó thật ?
——-
Hai ngày trước.
< Dạo này em thấy An cứ buồn buồn..>
< Thế àk?>
< học hành sút lắm >
<… >
< An nó nhớ anh , tại sao anh lại ko chịu liên lạc cho nó? Sao lại lỡ hẹn?>
< Anh xin lỗi. >
< Xin lỗi á? Anh có biết dạo gần đây nó khóc nhiều như thế nào ko?? Tại sao anh lại thờ ơ với nó?>
< Anh với An không hợp nhau.. >
< Cho em một lí do chính đáng hơn.>
< Anh… Hết thích An rồi…>
Câu trả lời của bên kia đầu dây vô cùng nhẹ nhàng và ko chút do dự.
< Anh đểu thật Minh ạ>
tut tut tut… Linh dập máy trong sự căm tức… Hối hận…
…………………
…………………
Tôi là Nam , bạn học chung lớp cấp 2 với An. Bây giờ chúng tôi tuy hai trường khác nhau nhưng thói quen gọi điện gây sự vẫn không hề thay đổi. Tôi thích gọi điện hỏi thăm An mỗi ngày và rồi sẽ châm ngòi cho những vụ cãi nhau. Sẽ thật trống trải nếu không được nghe giọng cô ấy mỗi ngày. Tôi cũng không hiểu tại sao lại thế , đơn giản là tôi thích. Đã một lần tôi thử làm như vậy với những người bạn cùng lớp cũ khác , nhưng chẳng nhận lại được một cuộc chiến miệng nào thực sự như từ An. Dù gì thì lúc trước ấy tôi cũng có hình tượng hottboy một chút , thế nên mọi cuộc điện thoại tôi thử đều nhận được những giọng nói hết sức lễ phép dịu dàng. Mà nói tiếng lóng teen bây giờ thì gọi là giả nai ý. Điều đó chỉ khiến tôi thấy khó chịu. An chẳng bao giờ thế, cô ấy có khối não phẳng và chẳng bao giờ xưng hô như thế.. Tôi nghĩ là tôi thích An . Tôi muốn thử xem An sẽ có thái độ như thế nào khi tôi nói là tôi đang yêu. Như mọi lần cô ấy bật cười và trêu chọc tôi. Cô ấy chẳng có thái độ băn khoăn hay khó chịu gì. Hơi nản một chút… Nhưng khi cô ấy khoe với tôi là có bạn trai, nghe giọng An qua điện thoại , tôi chắc rằng An đang vui thực sự , có gì đó là hạnh phúc nữa. Điều đó khiến tôi vô cùng khó chịu , tôi dập máy và ko muốn nghe An nói tiếp về cái niềm vui ấy nữa. Tôi tìm hiểu, thì rất nhanh biết được bạn trai An chính là Duy Minh cùng trường. Lúc An vào viện, lí do xuất phát từ Minh, tôi lo lắng, khi đến nhà An , nhóc em nói cô ấy đã vào viện lí do là ngã xe… Tôi chẳng tin đâu , Minh là một hotboy nên có những chuyện xảy ra có thể xem là bình thường. Tôi chỉ gọi hỏi han qua loa … Những ngày sau đấy tôi ko gọi điện nữa vì sợ làm phiền. Biết rằng cô ấy đang rất vui..
Một buổi sáng, sau khi thức dậy, tôi ăn sáng và lên xe đạp đi dạo… Chợt thấy bóng dáng Minh và một cô gái, thoạt đầu tưởng An, ý định vòng xe quay ngược lại nhưng nhận ra An ko có mái tóc nâu uốn lọn như thế. Cảm giác có gì đó không ổn , tôi cố gắng tìm hiểu về người bạn thân nhất của An, là Linh, tôi mới biết tình hình học tập của cô bạn.. Tôi biết tính An chứ.. An rất mạnh mẽ, nhưng khi vướng bận vào những chuyện tình cảm thì chắc chắn cô ấy sẽ khóc…. Nhưng An thì lúc nào cũng tin tưởng vào Minh. Sẵn sàng tát tôi khi tôi nói Minh không tốt.. Cô ấy không thèm nghe bất cứ lời nào của tôi , tôi chỉ còn biết dõi theo sau cô ấy , những từ ngữ cô ấy nói ra đều sát thương tôi. Dần rồi tôi có cảm giác cô ấy điên lên vì Minh… Hành động của cô giống như một con ngốc.. Khóc nhiều hơn… Sẵn sàng đẩy tôi ra khỏi người khi thấy Minh, mặc dù tôi vừa mới giúp đỡ cô ấy.. Dường như cảm giác tổn thương đè nén. Tôi tuyên bố sẽ không quan tâm đến An nữa. Cô gái trước mặt tôi đang ngồi khóc và nó khiến tôi đau.. Nhưng tôi chọn lối bứơc đi và liên hệ với bạn của cô ấy… Đó là lúc buồn nhất.. Có phải chăng tôi là kẻ thừa thãi xen ngang cuộc đời của An?….
* * *
Tại nhà Linh.
– Sao mày không ngủ sớm đi , cứ nằm đấy làm gì. Trông bộ dạng mày bây giờ thảm hại lắm biết ko hả?
– Biết.
– Thế sao còn chưa ngủ?
An không nói gì, chỉ khẽ thở dài một cái rồi ngồi dậy. Dựa mình vào tường. Không buồn cất tiếng nói , nó lười nói hẳn.
– Mày đang đợi cái gì vậy ?
– Đợi cái gì?
– Thỉnh thoảng đưa mắt sang cái điện thoại, mày đang đợi tin nhắn của ai?
Linh nhìn nó, rồi nkìn sang chiếc điện tkoại. Linh không nói nhiều , dường như nó đã hiểu hết.
– Không ai cả.
Cái đôi mắt lạnh và giọng nói của An khiến mỗi câu nói đều trở nên nhạt. Linh thừa biết con bạn đag rơi vào tình trạng gì , nó chỉ hơi ngạc nhiên với cách nói chuyện bất cần của An. Chưa bao giờ nó thấy điều này.
– Không ai cả?
Linh cố tình hỏi lại.
– Không ai cả.
..K e n h t r u y e n . p r o..
Vẫn là cái giọng đều đều ko cảm xúc của An. Linh không cảm thấy khó chịu. Nó như muốn tìm ra điều gì đó trog câu nói của An.
– Chắc chắn là không đợi tin nhắn của ai ?
– Ừ.
– Minh hay Nam?
Giờ thì Linh nhìn thẳng vào mắt con bạn đang dựa người vào tường. An hơi giật mình , 2 giây rồi trở lại trạng thái thất thần.
– Minh hay Nam? Liệu là Minh hay Nam?
An lại tự hỏi lại. Tâm trạng nó rối bời. Tóm lại thì là nó đang bị làm sao?
– Tao ko hiểu nổi mày, ko hiểu mày học được cái cách nói chuyện đấy ở đâu nữa..
Linh thở dài một cái rồi bước ra khỏi phòng. Không quên dặn nó ngủ sớm. Dù biết dẫu có dặn cũng bằng thừa.
An nằm ôm gối , mặt nó biến sắc, nó đưa tay trên các phím bấm màn hình điện thoại.. Chợt mỉm cười một cái.. Đây là ảnh này, ảnh Minh và nó ở công viên này.. Còn nhiều ảnh nữa. Minh cười hiền quá… Môi nó chợt nhếch lên khi tua đi tua lại các bức ảnh… Minh lúc nào cũng hiền với nó thế mà Nam bảo Minh bỏ mặc nó rồi , Nam chẳng biết gì..
Nó lại chợt giật mình nhận ra điều gì đó không ổn. Nó quăng điện thoại xuống giường.
– Ổn chứ?
Linh vừa bước vào phòng.
-Mày lại đag nghĩ cái gì vậy?
– Nam bảo ko quan tâm đến tao.
Những lời bộc phát từ An dường như là ko hề suy nghĩ . Linh chỉ cười rồi ngồi lên ghế.
– Giờ thì mày mới bắt đầu nghĩ đến Nam một chút đấy.
– Hôm nay ko nhắn tin.
– Mọi lần thì mặc kệ những tin nhắn của người ta. Hôm nay không nhắn thì lại ngóng. Là tại sao?
– Không biết.
– Tao chịu thua cái kiểu ăn nói của mày. Có vẻ càng ngày mày càng trở nên khó hiểu . Nam ngừng nhắn tin chắc sẽ thấy hơi thiếu một chút thôi. Ngủ đi. Mai còn đi học.
Có lẽ thế, nó thể là thiếu do một thói quen vừa thay đổi.
………
Những ngày tiếp theo, nó tiếp tục đi học bình thường. Nhưng với một tâm trạng ko như trước, ko hát véo von như xưa , lẳng lặng đeo Mp3 suốt quãng đường đến trường. Tuyệt nhiên ko xuất hiện lấy một nụ cười. Dường như từ lúc nào nó đã quên đi cách cười với mọi thứ.
….
– Chị An làm bánh à?
An ko nói. Chỉ gật đầu.
– Chị lại làm bánh cho anh Nam hả?
An hơi sững lại. Lắc đầu. Rồi lại tiếp tục công việc.
– À… Hôm nay sinh nhật chị An.
An lặng im ko nói gì khiến thằng nhóc hơi khó chịu.
– Cái cảm giác muốn hỏi han mà ko được để ý tới khó chịu thật đấy.
Thằng bé nói xong rồi vùng vằng bỏ đi.
– Muốn quan tâm mà không được để ý tới?
An hơi giật mình. Nó cầm điện thoại. Bấm số gọi.
< Minh >
< Sao An? >
< Hôm nay sinh nhật em , em muốn Minh cùng đón sinh nhật với em.>
< Có lẽ là không .>
< Tại sao? >
< Anh nghĩ chúng ta dừng lại đi>
< Dừng lại gì?>
< Chia tay>
< Tại sao?>
< Không có lí do gì >
An hơi lặng người đi như chưa tin vào tai mình . Và cũng chẳng muốn tin.
< Anh Minh đừng đùa em nữa , đùa trò đó chẳng hay tẹo nào.>
< Không. Anh ko đùa>
< Anh Minh đùa dai kinh. Chắc lại muốn làm e bất ngờ.. Thôi đừng đùa nhé , em đợi Minh ở quán chè quen . Tạm biệt Minh>
Nó vội vã cúp máy như sợ Minh nói thêm điều gì. Nó cứ cố nghĩ chắc là Minh muốn tạo bất ngờ cho nó. Muốn xuất hiện đột ngột để nó ngạc nhiên. Chắc chắn mà…
Tối.
Người ta thấy một cô bé có mái tóc sóng đen, bước đi nhẹ nhàng, tay cầm theo một chiếc bánh sinh nhật , hay tay cô bé rất nhẹ nhàng nâng chiếc bánh như sợ nó rơi ra bất cứ lúc nào. Đôi mắt buồn, mỗi bước đi của cô bé ấy đều hằn chứa những suy nghĩ . Toát lên ở cô bé có điều gì đó không hiểu hết. Lạ lùng.
An rẽ vào quán chè quen thuộc, nó bước vào, im lặng, đánh mắt nhìn , tìm kiếm cho mình một góc ở quán ấy.
– Em ăn gì?
Chị chủ quán vẫn với câu nói chào khách thường ngày.
An lắc đầu.
– Em đợi.
Chị chủ quán gật đầu tỏ ý hiểu. Toan quay đi.
An ngồi im lặng trog góc ấy, nó lặng lẽ mở chiếc bánh sinh nhật tự tay làm. Chẳng biết tốn bao nhiêu lâu để học làm bánh. Nó mong Minh. Đôi mắt luôn hướng ra cửa chờ đợi một bóng dáng thân quen. Nhưng nó ko nóng ruột. Vì trong đầu nó là , Minh hoặc sẽ đến hoặc ko đến. Vấn đề ko nằm ở thời gian. Nó biết, việc Minh ko đến là hoàn toàn có thể xảy ra. Giờ đây, mọi việc nó làm đều là vô thức, nó muốn biết rõ hơn về lời chia tay kia. Dường như nó còn chưa tin và ko muốn tin.
Một tiếng trôi qua, nó biết kết quả nhưng vẫn ngồi đấy, không tỏ rõ đang buồn, cũng ko tỏ ra một chút cảm xúc nào.
– Em. Chắc chắn còn muốn đợi chứ?
Chị chủ quán lo lắng hỏi nó. An chỉ gật đầu. Ko nói gì thêm.
– Chị ơi…
– Sao em?
– Chỗ chị… Có rượu ko?
Bất chợt chị chủ quán hơi ngạc nhiên vì trước mắt mình cô bé đag hỏi một cách rất nghiêm túc.
– Em muốn uống rượu?
Như hỏi lại để chắc chắn lại lời của cô bé.
– Rượu uống mừng sinh nhật.
Chị chủ quán khẽ à lên một tiếng.
– Sao em ko sử dụng nước ngọt?
– Em muốn rượu . Một chút.
– Rượu hoa quả nhé, rượu nhẹ, phù hợp cho sinh nhật.
An không nói gì , gật nhẹ đầu. Nó với tay bắt đầu cắt bánh sinh nhật. Một mình. Nó bắt đầu ăn. Từ tốn . Nhẹ nhàng. Không một cảm xúc.
– Chúc mừng sinh nhật.
An bắt đầu cười một cách nhạt , nụ cười trống rỗng. Minh ko đến. Nó bắt đầu nhấp những ngụm rượu đầu tiên. Chị chủ quán nhìn nó hơi ái ngại nhưng rồi cũng ko nói gì.
Có những đoạn băng dở dương cứ tua đi tua lại trog đầu nó. Về ngày đầu tiên.
– Tại sao không ăn đi?
– Không đói…
– Chủ ngữ đâu ?
– LẮM CHUYỆN.CHỦ NGỮ ĐỂ Ở NHÀ.
À … Đúng rồi. Ngày đầu tiên ở quán chè này nó và Minh đã như thế. Bất giác, nó lại cười, vẫn cái nụ cười nhạt ấy.. Gim bao cái đau.
– An làm bánh ngon quá.
– Khi nào sinh nhật em, em lại làm bánh cho Minh.
– Sinh nhật An lại chỉ có anh và An thôi nhé?
– Tại sao?
– Sẽ được ăn bánh nhiều hơn.
– Tham thế.
Lại một nụ cười nhạt. Nụ cười của sự xót xa. Sinh nhật chỉ có 2 người. Nhưng rốt cục thì một người ko đến. Nó tiếp tục ăn chỗ bánh kem. Uống rượu. Cố gắng để làm trôi đi cái gì đấy vô hình. Những khoảnh khắc xưa ấy cứ ùa về. Minh đã từng như thế nào. Giờ thì nó thôi ăn bánh. Cảm thấy rượu có vị ngon hơn. Nó bắt đầu uống nhiều.
-Còn sớm, An thích nghe đàn ko?
– Không.
– Tại sao? Anh thử đàn một bài nhé?
” an empty stress, an empty house
a hold inside my heart…”

– Ơ An, bỏ ngay cái tay bịt tai ra.
– Không. Anh hát nghe dở ẹc à.
– Gì ? Sao em nỡ phũ phàng vậy. Em phải biết ơn người khác một tí chứ.
” Ko. Anh tra tấn em bằng cái dòng nhạc loang lổ ấy còn lâu em mới nghe.” … ” Tại sao anh có lòng tốt hát cho em nghe em lại nỡ phũ phàng bịt tai thế? BỎ NGAY CÁI TAY RA” …. ” ko”…” buông tay ra ko em cắn bây giờ.” … ” cắn đi”
ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ Quái vật…
….
Nhếch môi , lại cười, lại cái nụ cười ko thể nhạt hơn. Những kí ức ko bao giờ quên được. Cứ hiện lên trog đầu nó, rõ mồn một. Những hình ảnh , âm thanh, xuất hiện trong đầu nó như một bộ phim quay chậm. Lại uống. Giờ nó mới nhận ra tại sao người ta thích uống rượu khi buồn. Rượu hoa quả nhưng mà ngon.
Nó gục đầu xuống. Rối bời. Mệt mỏi…
Nó gục đầu xuống bàn. Rượu nhẹ nhưng uống nhiều cũng đủ làm nó choáng váng. Nó có cảm giác người nóng dần lên , khó chịu. Cười, cứ gục đầu xuống bàn mà cười, cười không thành tiếng còn nước mắt thì cứ tuôn ra. Cố gắng để xóa bỏ cái hình ảnh của Minh ra khỏi đầu nó , nó lắc lắc đầu như muốn hất tung cái mảng kí ức ấy ra ngoài , kí ức về một cậu con trai hiền , có mái tóc sóng đen và nụ cười toả nắng. Và đã hứa sẽ luôn bảo vệ nó , sẽ không để ai làm nó đau đớn. Sẽ cốc nhẹ lên đầu nó để nhắc nó chú tâm vào học bài và giục nó ngủ sớm khi thấy nó còn onl face khi quá muộn. Người con trai ấy đã thay đổi nó.
Nó đưa tay với lấy chai rượu hoa quả và rót vào cốc. Lúc này quán cũng vắng khách, chị chủ quán nhìn nó , lo lắng.
– Em ổn chứ? Gần hết chai rượu rồi.
Nó ngẩng mặt lên , tỉnh bơ.
– Em ổn.
Chị chủ quán đi rồi. Nó lại cười, cái nụ cười chứa đầy khổ sở và đau đớn. Người đã đến với nó , làm thay đổi nó, làm đảo lộn cuộc sống của nó rồi nhẫn tâm bước ra khỏi cuộc đời nó. Giá như trước đây đừng quá tốt với nó , đừng quá quan tâm tới nó. Có lẽ bây giờ cũng chẳng khổ sở thế này.. Nó cắn môi, cứ để nước mắt rơi xuống.
*****
*****
< Nhóc ơi. Chị An có nhà ko? >
< Chị An ra ngoài gần 2 tiếng rồi chư về.>
< chị An đi một mình à?>
< Vâg.>
< Thế à? Thế mẹ có nhà ko nhóc?>
< Mẹ đi sang ngoại chưa về.>
< tkế àk? Nếu muộn quá mà chưa thấy chị An về thì bảo mẹ là chị An đj học nhóm nhé?>
< Vâng. Em biết rồi.>
…..
Nam vội bước ra khỏi nhà, lo lắng, hỏi cả Linh và nhóc em đều không biết An đi đâu gần 2 tiếng. Gần 10h rồi, khá muộn rồi. Sốt ruột. Nam bấm gọi số di động. Không có người bắt máy. Liệu, cô nhóc đang ở đâu chứ? Nam vò đầu bứt tai đi hết các ngả đường quen thuộc, không thấy , không thấy. Nam chợt sững lại trước công viên, nhếch mép nhận ra 2 bóng người quen thuộc. Minh và cô gái có mái tóc nâu.
– Vui vẻ quá nhỉ?
Nam thản nhiên bước tới chỗ hai người. Minh im lặng không nói gì. Nam ckỉ khẽ thở dài và cười.
– Thôi, tôi không có thời gian, tôi chỉ muốn hỏi anh có biết An đang ở đâu ko.
– Tôi với An kết thúc rồi. Đừng hỏi tôi về An.
Minh không biểu lộ cảm xúc gì.
– Đây là bạn gái mới à?
Nam đánh mắt sang nhìn cô gái bên cạnh. Quen thuộc rồi. Minh gật đầu.
– Xinh chứ?
– Xinh.
Bốp!
Vừa dứt lời , Nam túm áo và giáng thẳng một nắm đấm vào mặt Minh , cậu đang thực sự mất bình tĩnh. Minh ngã xuống , mặt đỏ ửng. Cô gái bên cạnh hơi hoảng sợ.
Nam gạt tay cô gái , ra hiệu đứng né sang một bên.
Cậu ngồi phục xuốg chỗ Minh. Đưa cả hai tay ra túm cổ áo Minh.
– Mày… Là thằng khốn.
Minh im lặng , nhếch mép cười.
Bốp!
Một cú đấm tiếp tục giáng xuống mặt Minh.
– Mày làm An trở nên như thế nào có biết ko hả??
Bốp! Bốp! Bốp!
Những cú giáng liên tục vào mặt Minh hằn chứa cả sự đau đớn, tức giận.
– Vì ai mà An bị cả lũ con gái xông vào đánh? Vì ai mà An sa sút học tập và không ngừng khóc? Vì ai mà An trở nên lặng lẽ như người mất hồn? Ai?
Khoé môi Minh đã bắt đầu có máu, những cú đấm liên tục chứa cả sự thù hận.
– Tại sao mày lại đối xử với An như thế???
Minh nhìn thẳng không chút suy nghĩ , ko chống cự lại. Có vẻ như ko muốn cự lại, mặc cho bản thân bị đánh.
– Tao hết thích An, tao là thằng đểu .
Nam buông áo Minh. Đứng dậy.
– Mày…
Minh ngồi dậy, lấy tay lau máu trên khoé miệng.
– Đánh xong chưa? Đi tìm An đi. Chắc là đang ở qúan chè Mean Teen.
Giờ thì Nam nóng giận tột độ , trước mặt nó Minh đang nở một nụ cười khó hiểu.
– Tại sao bây giờ mày mới nói??
Minh cười. Nụ cười mãn nguyện. Dù mặt mũi đã thâm quầng những vết tím tái.
(đọc truyện hay tại KenhTruyen.Pro bạn nhé)
*****
Phần 4: Người quan trọng nhất.
Vội vàng, Nam quay lưng. Cố gắng kiếm tìm cái quán có mang tên là Mean Teen ấy. Bước chân cậu nặng nề hơn bao giờ hết. Những lời nói của Minh là có ý gì, điều gì ẩn chứa sau cái nụ cười ngạo mạn ấy? Còn An nữa , tại sao cứ làm cho cậu lo lắng muốn chết? Đâu phải nói không quan tâm là sẽ không quan tâm? Mồ hôi nhễ nhại, Nam vẫn không ngừng chạy, kiếm tìm. Muộn rồi.
Cuối cùng, cậu cũng bắt gặp một quán mang biển hiệu Mean Teen. Không suy nghĩ, cậu bước chân và đảo mắt kiếm tìm. Cái góc trong cùng của cái quán ấy. An đang ngồi một mình, những vết bánh cắt nham nhở trên mặt bàn.. Trong chiếc cốc thuỷ tinh dài còn sóng sánh một chút rượu nhẹ. Và An đang gục đầu xuống bàn. Cảm thấy tim hơi nhói lên một chút. Nam bước tới , ra hiệu cho chị chủ quán ” cứ để cô ấy cho em ” , cậu nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế ngồi đối diện.
– An…
Cậu khẽ gọi, nhưng không có thay đổi gì , cô gái trước mặt vẫn gục đầu xuống. Lẩm bẩm gì đó không rõ. Nam thở dài, cậu im lặng, nhìn tất cả những thứ trên mặt bàn mà cảm thấy đau nhói..
– Mày đã rơi vào tình trạng gì thế An? Cô đơn lắm à?…
Nam bắt đầu nói, thì thầm, nhưng dường như chỉ nói cho mình cậu nghe..
– Sinh nhật một mình? Mày đã học được kiểu sống một mình ở đâu thế? Mày đang cố làm mày bị tổn thương… Tao ko muốn…
Im lặng.
– Có bao giờ tao thấy mày uống rượu đâu.. Cái thứ này đâu khiến mày quên được Minh? Đâu khiến mày hết buồn.. Sao mày ngốc vậy…
Cô nhóc vẫn gục đầu , dường như ko nghe thấy , và… Nam cũng biết như vậy. Cậu liếc sang chai rượu đã gần hết
– Uống nhiều thế cơ à… May là rượu nhẹ… Nhưng.. Cũng khiến mày không còn tỉnh táo. Nếu như tao không đến thì mày liệu có về đến nhà không?? … Lúc nào cũng tự ý , không nghĩ đến người khác một chút.
Vừa nói, Nam vừa đưa tay lên nghịch nghịch vuốt mấy lọn tóc cô bạn.
– Đã từ bao giờ tao trở thành người như thế này. Mày có bao giờ cô đơn đâu… Mày luôn có bố mẹ và bạn bè bên cạnh , cả tao nữa… Lần đầu tiên tao biết cảm giác quan tâm đến ai đó… Tao ở một mình.. Và tao biết cái cảm giác cô đơn là thế nào…
– Ở một mình?
Bỗng nhiên An cựa mình nhìn lên Nam, hơi ngạc nhiên nhưng Nam cũng chẳng nói gì nữa…
– Sao… mày tìm đến.. đây? Thật… là mày.. ko Nam?
– Thật. Đi về thôi.
Nam bỏ tay nghịch tóc An , chống tay, toan đứng dậy.
– Tay bị xước rồi này…
Nam quay sang nhìn vào tay mình, đúng là có vết xước ở trên mu bàn tay. Cậu cũng không nhớ là đã tạo ra vết xước này ở đâu, nhưng chỉ khẽ lắc đầu.
– Trông mày còn chưa đủ tỉnh táo mà cũng phát hiện ra cơ à..
– …
An bắt đầu đưa tay lên trán. Cảm giác choáng váng. Muốn đứng lên nhưng người cứ chực ngã xuống
– Ngồi yên , tao dắt mày về nhà Linh. Mày có biết là mày đang say không?
An cắn nhẹ môi.
Nam gọi tính tiền. Cậu liếc sang An..
– Chị dựa con bé này lên lưng em cõng nó về. Say quá rồi.
Chị chủ quán mới đầu còn e ngại, nhưng thấy cũng có lí.
Mới đầu An cũng hơi vùng vằng. Nhưng dường như ko còn sức lực nên cũng đành dựa lên. Người gần như lả đi…
Đoạn đường dài thênh thang , tối , chỉ còn những ánh đèn cao áp sáng lên , đường bây giờ cũng chỉ lác đác vài người. Có cái bóng nhỏ vẫn im lặng di chuyển. Nam đag cõng An , đi từng bước thật chậm , chỉ có sự im lặng và tiếng thở..
” đây.. Là vai của ai? … À.. Nam… Sao ko nhấc được người lên nhỉ? … Say rồi…
– Anh Minhhh…
– Sao?
– Mỏiiii chânnnn..
– Ráng đi , ai bảo An nặng quá, hỏng xe rồi..
– Cõnggg emm
….
– Anh Minh chỉ cõng mỗi mình An thôi nhé.
– Ờ.
– Ờ gì mà ờ, thề đi.
– Ờ thì thề.
– Thề rõ ra.
– Thì thề.. Chỉ cõng mỗi An thôi. Anh thề anh nói điêu người yêu anh chết, anh nói dối hai đầu gối anh nó bằng nhau..
…áááááá..
….
Không được… Không được đâu An à… Mày bỏ ngay cái kí ức ấy ra khỏi đầu đi.. Người đang cõng mày ko phải Minh… Mày ko thể nghĩ đến Minh khi đang ở trên vai Nam…. Mày làm thế là có lỗi… Không được nghĩ nữa.. Không được nghĩ nữa… Cấm mày đấy…”
… An lắc lắc đầu mạnh tưởng chừng vứt mạnh cái mảng kí ức mơ hồ ấy xuống. Lí trí không cho phép nó nhớ…
– Mày ngồi yên đi.. Đừng có giãy..
– hm…
-….
– Nam…
– Gì?
– Mày… Không.. Bỏ rơi tao…
– Ừ.. Không phải cái gì nói được cũng làm được…
– ừ… Không phải… Hic… Cái gì nói.. Được.. Cũng làm được.. Hic..
– Mày còn tỉnh ko đấy.?

– Nam…
– …
– Tao… Có lỗi..
-…
– Lúc nào… Mày cũng.. Hic.. Có mặt.. Lúc.. Hic… Tao gặp chuyện… Ở bến xe.. Ở công viên… Lúc tao bị đánh…
– An…
– Thế mà tao … Hic… Chả quan tâm … Hic…
– …
– ờ… Mà tao còn… Kém hơn cả.. Đứa em..hic..
– An…
– Đến nó.. Còn biết.. Hic.. Là .. Cảm giác muốn quan tâm …mà không được …hic… Để ý đến.. Thật khó chịu…
Nam im lặng. Cậu biết An đang mê sảng , những lời nói ra không được chuẩn bị. Thường là những điều sâu trong lòng nhất.. An không biết mình đang nói gì. Nam chỉ lặng yên nghe , những lời nói của kẻ say thường là những lời nói chân thực nhất.
– Tao hụt hẫng lắm… Hic..
– …
– Minh.. À ko.. Hic.. Nam.. Lúc mày nói .. Ko quan tâm… Ko nhắn tin.. Hic.. Tao thấy thiếu… Lẻ loi..
– …
– Cô đơn lắm.. Hic…
– .. Im lặng…
Nam bước đi nặng trịch. Đến nhà Linh đã thấy Linh đợi sẵn ở cửa..
– Say lắm đấy…
– Ừ. Cứ để An đấy, cậu về đi, muộn rồi.
– Ừ..
Nam vẫy tay chào rồi ra về.. Quay lưng bước đi mà trong lòng bộn bề.. Cậu biết cô bạn đang ở cảm giác gì và hơi hối hận khi hôm đó bỏ mặc cô nhóc.. Bây giờ cậu mới nhớ lại những vết băng vì bị đánh trên tay An. Hôm nay sinh nhật An, đúng rồi, cậu quên sao được.. Nhưng rốt cục cũng sắp hết ngày rồi.. Thở dài. Cậu đưa tay lên điện thoại ” Mong An thêm một tuổi mới có những niềm vui mới, hạnh phúc mới ” . Send. Tiếp tục bước đi trong một tâm trạng gì đó không rõ ràng. Cậu nhớ như in những gì An vừa nói. Một cô gái yếu đuối…
………………
Lúc này , ở một góc khuất khác. Minh đang ngả đầu lên ghế sopha, cô gái tóc nâu đang khéo léo băng lại những vết thương.
– An là ai?
Cô gái tò mò hỏi.
– Là người hôm trước My gặp trên đường ấy.
– Biết thế. Nhưng My đang hỏi là quan hệ của Minh và cô bé đó.
– Là bạn gái cũ.
– Có vẻ như Minh bỏ rơi cô bé đó. Tại sao vậy? Lại còn kêu My là bạn gái Minh nữa chứ.
– Tại hết thích.
– Nói dối. Nhìn cái cách nói chuyện và để cậu con trai lúc nãy đánh là biết Minh không phải là người phũ phàng như thế.
– My lúc nào cũng hiểu Minh. Đúng là bạn thân lâu ngày không gặp.
– Thế giải thích đi.
– Minh từng thích cô nhóc đó thật. Đã từng nghĩ là người quan trọng nhất trong cuộc sống của Minh. Nhưng Minh vẫn có cảm giác thiếu thiếu gì đó.. Dần dần rồi quên mất cách quan tâm An, … Khi My sang Sing gần 2 năm, rồi đột ngột trở về… Minh đã biết mình thiếu cái gì…
– Minh và cô bé ấy yêu bao lâu?
– Hơn nửa năm.
– Và Minh bỏ rơi cô ấy khi My trở về Việt à?
-…
– Minh sẵn sàng bỏ rơi người yêu thương Minh chỉ vì sự xuất hiện chốc thoáng của My ở Việt? Người đã thích Minh hơn nửa năm?
– …
– Thế gọi là đểu, là đểu đấy Minh. Bỏ rơi người khác khi có sự xuất hiện của người thứ 3. Chắc chắn cô bé ấy đau nhiều lắm.
– My…

Nên đọc :   Tôi nói rồi…Tôi là con gái – Chap 2

am