Truyện tình yêu

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau Chap 53-4

_Đình Phong, anh đi đâu thế?

Tiểu Phần thấy Đình Phong mặc quần áo chỉnh tề, trong lòng không khỏi nổi lên ngạc nhiên cùng thắc mắc. Đứng nhìn Đình Phong chải đầu, cô liền hỏi, nhưng cũng chẳng hi vọng sẽ nhận được câu trả lời.

Mà đúng như Tiểu Phần nghĩ, Đình Phong hồi lâu vẫn không nói gì. Mà có khi còn không để ý đến câu hỏi của cô.

Là Đình Phong đi đâu vậy nhỉ?

Tiểu Phần thấy nãy anh có nhận được một cuộc điện thoại, cũng không biết là của ai. Ai mà lại có thể khiến Đình Phong lâu lắm chẳng ra khỏi nhà vội vàng đi chuẩn bị như vậy.

Tiểu Phần mỗi lúc một tò mò, quên cả việc dọn nhà, cứ đứng nhìn Đình Phong chăm chú.

Hôm nay Đình Phong mặc quần bò xanh, áo phông, đơn giản mà vẫn mang lại sự khỏe khoắn. Được Tiểu Phần chăm sóc bấy lâu, da mặt anh cũng bớt xanh hơn, hình như cũng đã bình ổn lại hoàn toàn rồi.

_Tiểu Phần, anh đi ra ngoài, em về lúc nào thì về, không phải ở lại chờ anh đâu.
_Dạ.

Tiểu Phần thật không hiểu Đình Phong hiện coi mình là gì trong nhà nữa, osin? Có thể lắm. Nhưng dù sao cũng là cô tự nguyện, Tiểu Phần không thấy có gì tủi thân hết.

Đình Phong nói rồi cũng rời đi ngay vẫn có vẻ vội vã.

Tiểu Phần đứng đó nhìn theo dáng anh, nghĩ ngợi một chút rồi lại tiếp tục công việc “osin tự nguyện” của mình, vẫn chắc chắn sẽ đợi Đình Phong về.

Không ngờ nắng đã sớm gay gắt như vậy, Đình Phong vừa bước mấy bước ra khỏi đại sảnh chung cư Đại Phát đã liền bị nắng làm cho xây xẩm mặt mày. Lâu lắm rồi Đình Phong có ra khỏi nhà đâu, chỉ suốt ngày ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh trời đất, cũng không nghĩ là bên ngoài lại nắng đến vậy. Giờ là tháng mấy rồi ấy nhỉ, Đình Phong cũng không biết luôn.

Đưa tay lên che cho đỡ chói mắt, Đình Phong chạy nhanh ra bãi xe rồi lên “con ngựa chiến” quen thuộc phóng đi ngay. Tuy lâu không sử dụng, chiếc xe vẫn được chăm sóc cẩn thận lắm, sạch bóng không dính một hạt bụi, phút chốc đã cùng Đình Phong hòa vào dòng người.

Bây giờ là năm giờ chiều, và người hẹn Đình Phong…là Hạo Du.

Ở góc khác của một con đường, Hạo Du cũng đang từ nhà bố mẹ đến chỗ hẹn với Đình Phong. Không khí ngột ngạt, mùi nắng, mùi bụi, mùi cơ thể người làm Hạo Du thật sự khó chịu. Đã năm giờ rồi mà nắng vẫn chưa hề có ý định giảm bớt, vẫn mạnh mẽ xiên thẳng từ trên cao đâm xuống mặt đất, như muốn làm thủng cả mặt đường.

Cái bóng Hạo Du cùng chiếc xe chật vật vượt nắng trên đường. Dừng đèn đỏ, đưa tay quệt nhẹ vệt mồ hôi vướng víu khó chịu đang ngự trên trán, Hạo Du nhìn lên bầu trời trong vắt không gợn một mảnh mây nào mà thầm nghĩ, ông trời thật đúng là chẳng thương người, mùa đông thì lạnh cắt da cắt thịt, mùa hè thì nóng như thiêu như đốt. Ấy là mới tháng tư, còn tháng năm tháng sáu…

Mà có thương ai thì thương chứ tuyệt đối không bao giờ thương cậu, Hạo Du đau lòng nghĩ, rồi lại vội vã xua cái đau lòng ấy đi. Dù sao tất cả cũng sắp kết thúc rồi, cậu nên sớm có cái tư tưởng quên người con gái ấy đi thì hơn. Hạo Du đã đến trường nói chuyện với ban giám hiệu về việc đi du học theo học bổng cuối năm cho học sinh xuất sắc nhất trường trong cả ba năm học, mọi thủ tục giấy tờ sẽ được nhà trường lo liệu hết. Còn về phần bố mẹ, cậu cũng đã dành cả buổi trưa nay về để nói chuyện, chủ yếu là thông báo. Mẹ cậu thì có vẻ sửng sốt và rất lo lắng cho cái quyết định đường đột của cậu, còn bố thì rất ủng hộ cậu tự sắp xếp cuộc sống theo ý mình.

Thực ra cái học bổng này đáng lẽ ra đã là của cậu từ mấy năm trước, sớm hay muộn cậu cũng sẽ đi thôi…

Đèn xanh bật sáng, Hạo Du lại tiếp tục hòa vào dòng người đông đúc, cậu nhanh chóng mất hút sau màn nắng nhạt nhòa.

Cả hai người con trai cuối cùng lại đến chỗ hẹn cùng một lúc. Hạo Du dựng xe xong thì cũng thấy Đình Phong đến nơi.

Hạo Du bước vào trước. Cậu ra dấu gọi bồi bàn rồi nhanh chóng đi lên tầng hai và vào căn phòng đã đặt trước, lịch sự cất tiếng mời Đình Phong khi thấy anh vào:

_Đình Phong, ngồi đi.

Đình Phong cũng không nói gì, ngồi xuống ngay.

Hạo Du ở đối diện, trầm mặc lặng lẽ quan sát Đình Phong, hình như có vẻ gầy đi? Sắc mặt cũng không được tốt lắm. Thảo nào mà Tiểu Minh lại lo đến vậy.

Nên đọc :   Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau Chap 21-2

_Sức khỏe của anh thế nào rồi? Đã khỏi ốm chưa?

Nghe Hạo Du hỏi hình như không có ý chế giễu hay có mục đích gì, Đình Phong cũng khá ngạc nhiên. Anh ốm sao, ngoài đợt liên tục đau dạ dày do uống nhiều rượu quá ra thì cũng đâu có ốm đau gì. Là Tiểu Minh nói với Hạo Du như vậy?

Đình Phong cũng không muốn nói nhiều lôi thôi, cứ thế gật đầu, ậm ừ cho qua chuyện.

Thế rồi im lặng đến lúc gọi đồ uống xong xuôi, cả hai bỗng lại cùng lên tiếng:

_Hôm nay c…
_Hôm nay t…

Rồi thấy Đình Phong có ý nhường mình nói trước, Hạo Du liền gật đầu:

_Hôm nay tôi hẹn anh tất nhiên không phải là để hàn huyên tâm sự, thực sự có chuyện muốn nói.
_Nói đi. – Đình Phong khuấy khuấy ly café, nhanh chóng đáp lời.
_Ừm, là như vậy, tôi tuần sau sẽ đi du học.

Tay Đình Phong bỗng khựng lại. Ánh mắt lạnh lẽo lập tức hướng thẳng vào mặt Hạo Du.

_Du học? Vậy Tiểu Minh thì sao? Cậu bỏ cô ấy ở lại sao?
_Chính là chuyện này, anh hãy như trước chăm sóc cô ấy, được không.

Đình Phong nghe Hạo Du nói mà không khỏi giận đến nghẹn cả cổ:

_Cậu điên à, có ý thức được mình đang nói gì không vậy, thế Tiểu Minh đã biết chưa, cô ấy chắc hẳn là đau khổ lắm. – nói mà Đình Phong không sao kìm nén được cảm xúc rồi.

Hạo Du ngồi đó thì vẫn cố gắng nói bằng giọng bình thản nhất. Cứ như mình là người ngoài cuộc vậy.

_Tiểu Minh hiện tại chưa biết, nhưng tôi sẽ sớm nói cho cô ấy biết thôi. Với lại cũng phải nói lời chia…

Hạo Du chưa kịp nói ra hết đến chữ “tay”, đã vụt một phát bị Đình Phong kích động nắm chặt lấy cổ áo xốc dậy. Đình Phong nói to như hét. Không khỏi làm cho mấy người bồi bàn đứng bên ngoài sợ hãi tưởng có ẩu đả.

_Cậu có phải là muốn chết rồi không, nói linh tinh cái gì vậy chứ hả.
_Đình Phong, bỏ tôi ra, nghe tôi nói đã. Người Tiểu Minh yêu là anh, anh hiểu không?
_Gì…

Đình Phong nghe Hạo Du nói, không biết là vì tay anh vô lực tự rời ra khỏi cổ áo cậu, hay là do Hạo Du nói anh bỏ nên Đình Phong mới làm như thế. Chỉ biết mặt Đình Phong cứ ngẩn ra.

_Cậu…nói gì?

Hạo Du kéo lại cổ áo, chậm rãi ngồi xuống rồi mới lại lên tiếng, âm vực vẫn vô cùng bình ổn:

_Người Tiểu Minh yêu thực ra là anh, không phải tôi.
_Cậu…có phải điên quá rồi không. Tóm lại tôi chỉ nói thế này thôi, cậu nghe cho nó kĩ, cậu bỏ ngay cái ý định điên rồ của cậu đi cho tôi nhờ, hoặc chí ít muốn làm gì thì làm cũng phải nói sao cho Tiểu Minh không phải chịu bất cứ tổn thương nào. Vậy thôi, được chưa.

Đình Phong nói rồi cũng phịch ngồi xuống ghế. Lông mày anh cau lại. Vẻ mặt lúc này thực sự khó coi vô cùng. Vì lý gì mà tự nhiên nói Tiểu Minh yêu anh chứ…

_Tiểu Minh sẽ không phải chịu bất cứ tổn thương nào đâu Đình Phong, tôi nói thực, người Tiểu Minh yêu là anh.
_Cậu…
_Là tôi nói thật. Anh tưởng chuyện này hay ho lắm hay sao mà tôi phải nói dối anh kia chứ?
_Tiểu Minh nói với cậu thế à?

Đình Phong ánh mắt u ám nhìn vào Hạo Du. Quả thực Hạo Du nói cũng có lý. Cậu ta yêu Tiểu Minh nhiều đến vậy, có bị thần kinh mới tự nhiên đi làm như thế.

Đình Phong ngồi đấy không khỏi tâm tư hỗn độn, nửa muốn Hạo Du nói có, nửa…

_Không nhưng…
_Vậy thì cậu im đi cho tôi nhờ. Tôi nói rồi đó, cậu còn…
_Đình Phong, thế anh có yêu Tiểu Minh không?

Đang nói lớn bỗng nhiên bị Hạo Du nói to hơn lấn áp, Đình Phong không khỏi giật mình. Bỗng đôi mắt nâu lại trở nên sâu hun hút. Con ngươi tự hồ đang run rẩy.

Hỏi anh có yêu Tiểu Minh không sao? Tất nhiên…là có rồi, Đình Phong thậm chí có thể sẵn sàng hy sinh bản thân mình để bảo vệ cô.

Nhưng Đình Phong mấy hôm nay sống thanh thản được, không còn sống một cách vô trách nhiệm nữa, chính là vì anh đã nghĩ thông suốt. Chỉ cần Tiểu Minh hạnh phúc, chỉ cần vậy thôi. Anh chấp nhận làm một kẻ yêu cao thượng đấy còn gì.

_Đình Phong, tôi rất đau khổ, không phải tôi muốn bỏ rơi Tiểu Minh, trăm ngàn lần tôi thề tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện đấy, có là trong mơ cũng không dám. Là vì Tiểu Minh yêu anh, cô ấy từ đầu đến cuối vẫn chỉ thương hại tôi thôi. Tôi không thể để người mình yêu phải chịu cuộc sống như thế được nên hôm nay mới hẹn gặp anh ở đây. Anh cũng yêu Tiểu Minh nhiều như vậy, cớ gì lại không giúp tôi được? Chỉ là anh hãy như trước chăm sóc cô ấy thôi.

Nên đọc :   Chương 2 - Hồ Khả

Hạo Du nói với cái giọng đầy đau khổ và xót xa, nhưng lời nào lời nấy đều vô cùng chân thật. Cậu hướng thẳng mặt vào Đình Phong, một mảng tăm tối từ khi nào đã bao phủ lên đôi mắt lúc nào cũng sáng thứ ánh sáng ấm áp của cậu.

Đình Phong chợt để lộ vẻ mặt ngây ngốc ra nhìn Hạo Du, thực sự là một chút giả dối cũng không có trong đôi mắt ấy…

Nhờ anh chăm sóc người anh yêu? Nghe thật buồn cười làm sao. Cả hai tên con trai này, đúng thật buồn cười làm sao.

_Bao giờ cậu đi? – Đình Phong dường như đã phần nào chấp nhận, trầm giọng nói.
_Thứ ba tuần sau.
_Vậy…?
_Tối nay tôi về sẽ nói chuyện với Tiểu Minh.
_Đừng làm cô ấy tổn thương, được chứ?
_Ừm, tôi đã nói là cô ấy sẽ không tổn thương đâu, anh yên tâm. – người duy nhất có khả năng phải chịu tổn thương sẽ chỉ có mình tôi thôi… – Nhưng chắc hôm nay tôi cũng chưa nói chia tay với Tiểu Minh ngay, chắc bao giờ hoàn tất giấy tờ.

Mắt Hạo Du buồn lắm. Nhưng Đình Phong cũng đâu vui nổi?

Cái thông tin Tiểu Minh yêu anh ấy có bao nhiêu phần trăm có thể tin được đây. Đình Phong chỉ sợ Tiểu Minh sẽ phải đau khổ…

Tình yêu to lớn dành cho cô cũng phần nào thay đổi Đình Phong rồi, thứ tình cảm khó định hình ấy trong suy nghĩ của Đình Phong là gì kia chứ, là hoàn toàn nắm giữ được người con gái ấy trong vòng tay, và chỉ có mình mới có thể trói buộc được trái tim cô ấy. Với Đình Phong, đó là một loại sở hữu.

Nhưng từ khi nào rồi, anh đã nghĩ chỉ cần người ấy hạnh phúc là đủ? Ngay cả lúc này đây, chẳng phải Hạo Du đang “nhường” Tiểu Minh cho anh hay sao, anh cũng thấy không sao vui nổi.

Đình Phong chỉ sợ Tiểu Minh sẽ phải đau khổ thôi…

_Thế thôi – Hạo Du thấy Đình Phong không nói gì đành lên tiếng trước – những gì tôi muốn nói cũng nói cả rồi. Thật lòng mong anh giúp, đừng nói với Tiểu Minh về cuộc nói chuyện hôm nay nhé, cũng đừng cho cô ấy biết tôi đi du học.
_Ừm.
_Vậy tôi về đây.

Hạo Du nói rồi đứng lên rồi quay người đi ngay, không kịp để nghe Đình Phong nói thêm gì, thật những gì cần nói đã nói hết.

Vậy là mọi chuyện đã được sắp xếp xong cả rồi, chỉ cần cậu bây giờ về nhà đóng kịch nữa thôi, đóng vai lạnh lùng thật đạt vào, phải thật đạt vào… Để Tiểu Minh có thể hoàn toàn thanh thản ở bên người cô yêu. Nếu cậu không còn yêu Tiểu Minh nữa, cô đâu còn cớ gì để ở bên cậu với thứ tình cảm mang tên tình thương ấy nữa?

Nắng đã phần nào dịu bớt, không còn hung dữ chiếu xuống như muốn đốt cháy vạn vật nữa. Hạo Du lên xe ra về. Cậu đi thẳng về nhà, khuôn mặt ngay từ lúc này đã đeo một chiếc mặt nạ…vô cảm.

Gần bảy giờ Hạo Du mới về được đến cửa nhà, vẫn giống như hôm trước, chẳng hề muốn bước vào. Cậu ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên nghi ngút của những món ăn do chính tay Tiểu Minh nấu.

Chần chừ một lúc, Hạo Du lại xuống xe rồi tự mình mở cửa, dắt xe vào.

Tiểu Minh nghe tiếng vội vàng chạy ra, đúng là Hạo Du đã về. Nhưng sao cô tự nhiên lại có cảm giác bất an thế này.

_Hạo Du, anh về rồi à.
_Ừ.

Hạo Du lạnh lùng đáp, rồi không nhìn Tiểu Minh lấy một cái đã đi thẳng vào trong nhà.

Mùi cá rán… Hạo Du thực sự rất thích ăn cá…

Hạo Du cố kìm tiếng thở dài, cố nén mọi cảm xúc xuống dưới đáy con tim để đi lên trên phòng, sau đó là đi tắm. Hình như Tiểu Minh có hỏi gì đó, nhưng Hạo Du cứ coi như không nghe thấy gì hết, hết sức thản nhiên.

Vừa từ phòng tắm bước ra, nước vẫn từ trên đầu từ từ chảy xuống cái cổ thanh mảnh, Hạo Du đã nghe thấy tiếng Tiểu Minh êm dịu vang lên:

_Để em…sấy tóc cho anh rồi mình ăn cơm nhé.
_Trời nóng thế này đâu cần sấy.

Hạo Du đáp rất nhanh và không có một biểu hiện cảm xúc gì trong lời nói. Điều đấy làm Tiểu Minh không khỏi đau lòng.

Nên đọc :   Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau Chap 54-1

_Hạo Du…
_Ăn cơm thôi.
_Dạ.

Tiểu Minh buồn bã bước sau Hạo Du, cố ngăn những giọt nước mắt đau đớn không trào ra. Vẫn xới cơm rồi gắp thức ăn cho Hạo Du như thường, Tiểu Minh nhìn vào Hạo Du mà hỏi, cố làm ra vẻ mình vẫn bình thường:

_Hôm nay anh về nhà có vui không?
_Có.
_Vậy ạ.
_Ừ.

Tiểu Minh chợt thấy lòng đau thắt lại khi nhớ đến quá khứ trước kia của hai người, chẳng phải cũng thế này hay sao, những cuộc đối thoại dường như chỉ có mình cô muốn có.

Không lẽ mối quan hệ giữa cô và Hạo Du cũng đã đến lúc…trở lại như vậy? Không, không thể được, sau bao nhiêu đau khổ hai người mới đến được với nhau chứ, mới hạnh phúc chưa lâu, sao lại thành như vậy được.

Tiểu Minh cắn chặt môi, cố hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải để mọi thứ lành lại như cũ, không thể chỉ vì chuyện hiểu lầm này mà mất đi hạnh phúc được.

Thế nhưng Tiểu Minh không thể ngờ được là sau khi ăn xong, Hạo Du lại nói với cô những lời như thế này:

_Tiểu Minh, dạo này anh có việc, sẽ về nhà bố mẹ thường xuyên nên…em hãy trở về nhà em sống đi.

Nghe xong mà người Tiểu Minh không khỏi run rẩy, con ngươi trong mắt ngập tức ngập tràn trong nước.

_Anh…như vậy…là sao ạ? Là sao hả…Hạo Du?

Như vậy chẳng phải là anh đuổi cô đi ư? Không, cô với anh không còn là vợ chồng, nói là đuổi… Nhưng ý anh chẳng phải là thế còn gì, quá rõ ràng, đến mức cô không dám tin đấy là sự thật nữa.

_Về ở với bố mẹ, hoặc chỗ chung cư ấy.
_Hạo Du, lẽ nào…chỉ vì chuyện hiểu lầm này mà anh muốn…chúng mình…chấm dứt ở đây hay sao? – thật sự Tiểu Minh không kìm nổi những giọt nước mắt nữa rồi. Cô vừa nói vừa khóc.

Hạo Du thực không dám ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Minh, cậu sợ mình sẽ yếu lòng mất thôi.

_Anh quyết định thế rồi đấy, em xem thế nào rồi cũng quyết định đi. Thời hạn là đến sáng mai.
_Nếu…nếu em…em không đi…thì sao?
_Vậy nếu em muốn thì cứ ở đây cũng được, nhưng anh sẽ không về đâu.

Hạo Du lén nhìn Tiểu Minh, cố gằn cảm xúc xuống. Đau quá, trái tim cậu như muốn nổ tung.

Nhưng Hạo Du vẫn tự nhủ, đã đóng, thì phải đóng đến cùng. Vì Tiểu Minh, vì cô mà thôi. Mà có lẽ lúc này, Tiểu Minh…cũng thương hại cậu chăng, hay cảm thấy tội lỗi. Xin cô đừng khóc như thế mà…

_Hạo Du… Anh vì cớ gì lại không tin em chứ. Vì sao hả anh?

Tiểu Minh gần như gào lên nói, nước mắt ướt đẫm hai bên gò má. Sáng đã khóc đến sưng vù hai mắt, giờ lại… Sao hạnh phúc lúc nào cũng mong manh với cô như thế?

Tại sao kia chứ… Tình yêu của cô lẽ nào cũng mong manh như vậy sao? Ông trời vì sao cứ phải chia rẽ cô và Hạo Du bằng được?

_Tiểu Minh, em… – Hạo Du vốn định nói ra những lời cay nghiệt, nhưng cậu thật không thể nào được, cuối cùng, lời nói lại bị nuốt vào trong. Cơn đau cứ mỗi lúc một dâng cao, sao cũng khiến mắt Hạo Du cay cay rồi – Em đã nghe rõ những gì anh nói chưa? Có cần anh…nhắc lại?
_ Về ở với bố mẹ, hoặc chỗ chung cư ư. Là nếu em ở đâu…thì anh sẽ không ở đó? – Tiểu Minh đau đớn nói, mọi thứ trước mắt đều nhòe nhoẹt màu nước, ngay cả khuôn mặt và trái tim người cô yêu kia…
_Ừ, thời hạn…là sáng mai.
_Hiểu…em hiểu rồi. Hiểu… Sáng mai em đi là được chứ gì. Anh đã không còn tin tình yêu của em nữa, em ở đây cũng chỉ làm vướng mắt anh thôi. Nếu ý anh là như vậy thì cũng không cần phải nói dối là mình có việc đâu.

Tiểu Minh run run nói, lời nói mỗi lúc một nhỏ dần rồi bị tiếng khóc hoàn toàn lấn áp.

Lại là khóc lên nức nở như một đứa trẻ.

Hạo Du ngồi đó không chịu được nữa, liền quay lưng bỏ lên phòng. Mỗi bước đi đều mang lại cảm giác như có thứ sức mạnh huyền bí nào đó khiến tim cậu mỗi lúc một vỡ vụn. Hạo Du cố gắng không khóc, nhưng dường như lệ đã hoen mi.

Sau khi vào phòng đóng chặt cửa lại, Hạo Du chẳng thể bước thêm được bước nào nữa, ngã phịch xuống sàn. Cậu gục đầu xuống đầu gối, cố gắng, cố gắng hết sức ép nước mắt chảy lại vào trong tim.

Cầm lấy điện thoại, Hạo Du lại tìm số Đình Phong, nhưng lần này là gửi đi một tin nhắn.

“Đình Phong, sáng mai Tiểu Minh có lẽ sẽ về nhà, anh hãy đến đón cô ấy.”

am